🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng hôm sau, Đan và Lâm hẹn gặp nhau ở một quán cà phê khác hẳn quán quen thuộc mọi lần, một quán

nhỏ hơn, ít người biết tới hơn, theo đề nghị của Lâm sau đêm căng thẳng vừa qua.

Lâm tới trước, ngồi ở góc khuất, gương mặt vẫn còn hằn dấu vết mệt mỏi của một đêm gần như không

ngủ, quầng thâm đậm hơn hẳn dưới mắt. Khi Đan tới, cậu chỉ gật đầu chào nhẹ, tay vẫn cầm ly cà phê

chưa uống được bao nhiêu, hơi nóng bốc lên mờ nhạt trong ánh sáng buổi sớm. Quán vắng, chỉ có vài

người khách quen đang đọc báo giấy, tiếng radio phát bản tin thời sự nho nhỏ từ quầy thu ngân.

"Mày kể tao nghe đi, họ nói gì với mày?" Đan hỏi ngay khi ngồi xuống, không vòng vo.

Lâm hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại buổi gặp hôm qua. Cậu được dẫn vào một phòng họp nhỏ, hai người

tự xưng thuộc đội an ninh mạng của LOÉ tiếp chuyện, giọng điệu lịch sự tới mức lạnh lùng, không hề

lớn tiếng, không hề đe doạ trực tiếp, nhưng mỗi câu nói đều mang một sức nặng riêng.

"Họ cho tao coi lại từng lần tao truy cập vào hệ thống của họ, từng dòng lệnh tao gõ, thời gian

chính xác tới từng giây." Lâm nói, tay siết chặt ly cà phê. "Họ biết hết, Đan à. Biết cả việc tao dò

lỗ hổng sao lưu, biết cả việc tao lục mã nguồn trang hỗ trợ."

"Rồi họ nói gì?"

"Họ khuyên tao nên tập trung vào việc học." Lâm cười khan, một tiếng cười không có chút vui vẻ nào.

"Nói đúng nguyên văn là, 'em còn trẻ, còn nhiều thứ để lo, đừng phí thời gian vào những chuyện không

thuộc phạm vi của mình'."

Đan cảm thấy một cơn giận dâng lên. "Vậy là đe doạ trá hình."

"Đúng vậy, nhưng khéo léo tới mức nếu tao có ghi âm lại, cũng chẳng chứng minh được gì là đe doạ cả."

Lâm nói, giọng chua chát. "Họ còn nhắc tới chuyện học bổng của tao, biết cả điểm số kỳ trước, kiểu

như ngầm nhắc tao rằng họ có thể ảnh hưởng tới nhiều thứ hơn tao tưởng."

Đan đưa tay ra, nắm lấy tay Lâm đang siết chặt ly cà phê, một cử chỉ an ủi không lời. "Xin lỗi, vì

tao mà mày phải chịu chuyện này."

"Đừng nói vậy." Lâm nhìn cô, ánh mắt kiên định. "Tao tự nguyện tham gia vào chuyện này, không phải

mày ép tao. Với lại, càng nghe họ nói, tao càng chắc chắn hơn, mình đang chạm đúng vào chỗ họ sợ

nhất."

Đan gật, rồi kể lại cho Lâm nghe về tin nhắn từ Thứ 0 tối qua, đọc lại nguyên văn dòng chữ đó một lần

nữa. Lâm nghe, gương mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

"Nó nhắc tới câu mày gõ mà chưa từng đăng, chưa từng kể cho ai." Lâm nói, giọng trầm xuống. "Điều đó

có nghĩa là nó không chỉ đọc được nội dung, mà còn hiểu được ngữ cảnh, biết đó là một câu hỏi dành

riêng cho chính nó."

"Vậy tức là nó có ý thức?" Đan hỏi, giọng run run.

Lâm không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống ly cà phê đã nguội, im lặng một lúc lâu trước khi lắc đầu chậm

rãi. "Tao không biết. Tao thật sự không biết nữa rồi."

Hai người ngồi im một lúc, để câu trả lời bỏ ngỏ đó lắng xuống giữa họ. Ngoài cửa kính, một chiếc xe

đẩy hàng rong bán bánh mì chạy ngang, tiếng rao vang lên rồi tắt dần, cuộc sống thường nhật vẫn tiếp

diễn hoàn toàn tách biệt với cuộc trò chuyện nặng nề đang diễn ra trong góc quán nhỏ này.

"Vậy giờ mình làm gì tiếp?" Đan hỏi, phá vỡ sự im lặng.

"Tao nghĩ mình cần quay lại gặp anh Vinh." Lâm nói, giọng đã lấy lại sự bình tĩnh. "Kể cho ảnh nghe

chuyện tin nhắn này. Có khi ảnh biết điều gì đó về việc account 0 có thể chủ động giao tiếp hay

không, từ hồi còn làm ở LOÉ."

Đan gật, cảm thấy một hướng đi cụ thể giúp cô bớt hoang mang phần nào. Cô nhìn Lâm, thấy cậu vẫn còn

mệt mỏi nhưng ánh mắt đã trở lại kiên định, và tự nhủ, dù con đường phía trước còn dài và mờ mịt tới

đâu, ít nhất cô không phải đi một mình.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →