🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bảy giờ sáng, Lâm mở điện thoại kiểm tra email như thói quen mỗi ngày trước khi ra khỏi giường, ánh

nắng sớm còn chưa kịp lọt hết qua khe rèm cửa sổ. Một email mới nằm trên cùng khiến cậu tỉnh ngủ hẳn

ngay lập tức, cơn buồn ngủ vừa rồi biến mất không còn dấu vết.

Tiêu đề email: "Trao đổi về hoạt động truy cập bất thường liên quan tới tài khoản của bạn". Người

gửi ghi tên "Đội Kỹ thuật LOÉ", địa chỉ email chính thức của công ty.

Lâm ngồi bật dậy, mở toàn bộ nội dung email, đọc từng chữ, hai bàn tay bỗng dưng lạnh ngắt dù trời

không hề se lạnh.

*"Chào bạn, chúng tôi ghi nhận một số hoạt động truy cập bất thường từ tài khoản của bạn liên quan

tới hệ thống dữ liệu nội bộ của LOÉ trong thời gian gần đây. Chúng tôi muốn mời bạn tới văn phòng để

trao đổi trực tiếp, làm rõ mục đích của những hoạt động này. Vui lòng phản hồi trong vòng 48 giờ.

Trân trọng, Đội Kỹ thuật LOÉ."*

Giọng điệu email lịch sự, chuyên nghiệp, không có một từ nào mang tính đe doạ trực tiếp, nhưng đọc kỹ

từng câu, Lâm cảm nhận rõ một áp lực ngầm đang ẩn giấu phía sau, đúng kiểu ngôn ngữ hành chính được

lựa chọn cẩn thận để vừa gây sức ép vừa giữ vẻ ngoài ôn hoà. Cậu đọc lại email tới ba lần, mỗi lần

càng thấy rõ hơn từng chữ đã được cân nhắc kỹ lưỡng tới mức nào, không hề có chút ngẫu hứng nào trong

cách hành văn.

Cậu gọi điện ngay cho Đan, giọng còn run.

"Đan, tao nhận được email từ đội kỹ thuật LOÉ." Lâm nói ngay khi Đan bắt máy, không kịp chào hỏi.

"Họ nói phát hiện hoạt động truy cập bất thường từ tài khoản tao, mời tao lên văn phòng trao đổi."

Đan im lặng một giây, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. "Họ biết mình đang điều tra rồi."

"Chắc chắn vậy." Lâm nói, giọng vẫn còn run nhẹ. "Chắc là từ vụ tao dò lỗ hổng sao lưu dữ liệu hồi

tháng trước, hoặc vụ tao lục mã nguồn trang hỗ trợ. Tao không biết chính xác họ phát hiện từ đâu."

"Vậy giờ mày tính sao?" Đan hỏi, giọng lo lắng thấy rõ.

Lâm im lặng một lúc, suy nghĩ. "Tao nghĩ tao sẽ đi gặp họ."

"Cái gì? Không được, nguy hiểm lắm." Đan phản đối ngay lập tức. "Biết đâu họ định làm gì đó với

mày."

"Nếu tao không đi, họ sẽ nghĩ tao đang trốn tránh, càng khiến họ nghi ngờ hơn." Lâm giải thích, giọng

đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Với lại, nếu tao đi đàng hoàng, công khai, ít nhất họ cũng khó làm gì

quá đáng. Chỉ là một cuộc trao đổi thôi mà, đúng không?"

"Tao không thích vậy chút nào." Đan nói, giọng nghẹn lại vì lo lắng.

"Tao biết." Lâm nói nhẹ nhàng hơn. "Nhưng để tao đi một mình, mày không đi cùng được đâu, sẽ khiến

mọi thứ phức tạp hơn. Tao hứa sẽ cẩn thận, và sẽ gọi cho mày ngay khi xong."

Đan cố nuốt xuống nỗi lo đang dâng lên trong lòng, biết rằng cãi thêm cũng chẳng thay đổi được quyết

định của Lâm, một khi cậu đã quyết thì hiếm khi lay chuyển.

"Được rồi." Đan nói, giọng vẫn còn nặng trĩu. "Nhưng mày phải hứa, có gì bất thường là gọi cho tao

ngay lập tức."

"Tao hứa." Lâm nói. Cuộc gọi kết thúc, nhưng cả buổi sáng hôm đó, Đan không thể tập trung vào bất cứ

việc gì khác, chỉ ngồi ôm điện thoại, chờ tin từ Lâm, lòng nặng trĩu một nỗi lo chưa từng có trước

đây.

Cô lên lớp như thường lệ nhưng không nghe được chữ nào giảng viên nói, mắt cứ dán vào điện thoại đặt

trên bàn, chờ một dòng thông báo có thể tới bất cứ lúc nào. Mỗi lần điện thoại rung lên vì một tin

nhắn bình thường khác, tim cô lại thắt lại một nhịp trước khi kịp nhận ra đó không phải tin từ Lâm.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →