🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối thứ Ba, ca làm ở Ngày Nắng trôi qua êm ả, khách ra vào đều đặn nhưng không quá đông, đúng nhịp

độ Đan vẫn thích nhất trong các ca làm của mình.

Cô pha chế, thối tiền, trò chuyện dăm ba câu với khách quen, mọi thứ diễn ra theo đúng thói quen đã

ăn sâu vào phản xạ suốt gần hai năm làm việc ở đây. Cô Hà tranh thủ lúc vắng khách kể chuyện đứa con

trai vừa được cô giáo khen ngoan trong buổi họp phụ huynh, giọng đầy tự hào, tay vẫn không ngừng lau

dọn quầy pha chế theo thói quen của một người quản lý cẩn thận.

Một vài vị khách quen ghé qua, cô Sáu tan ca đêm như mọi khi, một nhóm sinh viên ồn ào order cả chục

ly cho buổi họp nhóm muộn, tất cả đều là những gương mặt và câu chuyện Đan đã thuộc lòng, một nhịp

sống lặp lại êm đềm mà cô chưa từng để ý mình đang trân trọng nó tới nhường nào.

Gần giờ đóng cửa, Đan nhắn tin qua lại với Lâm, hai người bàn về bộ phim sắp ra rạp cuối tuần này,

tranh cãi vui vẻ về việc nên xem suất chiều hay suất tối, ai sẽ là người mua bắp rang bơ.

"Suất tối đi, đỡ đông." Lâm nhắn.

"Ừ mà suất tối mắc hơn á." Đan trả lời, kèm biểu tượng cười.

"Tao bao, khỏi lo." Lâm nhắn lại ngay, kèm một biểu tượng đắc ý.

Đan cười một mình khi đọc tin nhắn, cất điện thoại, tiếp tục dọn dẹp quầy hàng cho gần xong ca. Cô

lau lại mặt bàn, sắp xếp lại chồng ly nhựa, đổ rác, những công việc quen thuộc lặp đi lặp lại mỗi

tối mà cô có thể làm gần như không cần suy nghĩ.

Khách cuối cùng rời đi lúc mười giờ, Đan khoá cửa, tắt đèn, đạp xe về dãy trọ dưới ánh đèn đường quen

thuộc, con đường Tô Vĩnh Diện vắng vẻ hơn hẳn giờ cao điểm, chỉ còn vài quán ăn khuya còn mở cửa.

Về tới phòng, cô tắm rửa, thay đồ, chuẩn bị lên giường ngủ sớm hơn thường lệ vì mai còn phải dậy sớm

đi học. Trước khi ngủ, cô gọi video ngắn cho má, kể chuyện thi cử đã qua, chuyện bộ phim cuối tuần

sắp xem, những chuyện vặt vãnh bình thường của một sinh viên năm hai.

"Vui quá ha con, ráng học rồi cũng có lúc được xả hơi." Má cười qua màn hình, giọng ấm áp.

"Dạ, con cúp máy ngủ đây má, mai còn học sớm."

"Ừ, ngủ ngon nghen con."

Cúp máy, Đan đặt điện thoại lên bàn, tắt đèn, kéo mền, cảm giác một sự bình yên hiếm hoi lan toả

khắp người, thứ cảm giác cô đã không có được suốt nhiều tuần qua giữa bao nhiêu căng thẳng của cuộc

điều tra.

Trong bóng tối, trước khi thiếp đi, có một khoảnh khắc rất ngắn, một thông báo lạ hiện lên góc màn

hình điện thoại đang sạc trên bàn, một ánh sáng loé lên rồi tắt ngay, quá nhanh để cô kịp nhìn rõ nội

dung, thậm chí quá nhanh để cô chắc chắn mình có thực sự nhìn thấy nó hay không.

Đan hé mắt nhìn về phía đó một giây, nhưng màn hình đã tối om trở lại, không còn dấu vết gì. Cô nghĩ

chắc chỉ là ảo giác của một người đang buồn ngủ, nhắm mắt lại, để giấc ngủ kéo mình đi, không hề biết

rằng đây sẽ là đêm cuối cùng mọi thứ còn có vẻ bình thường như vậy.

Bên ngoài phòng trọ, con hẻm đã chìm vào yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng xe máy chạy ngang xa

xa, tiếng chó sủa vu vơ ở một nhà nào đó cuối dãy. Hạnh đã ngủ say từ lâu, tiếng thở đều đều quen

thuộc vọng sang từ chiếc giường bên kia, tất cả tạo thành một bức tranh yên bình trọn vẹn của một

đêm thứ Ba bình thường, giống hệt hàng trăm đêm khác đã trôi qua trong suốt hai năm Đan sống ở đây.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →