Chín giờ tối, phòng livestream nhỏ của Quỳnh Chi vẫn sáng đèn như mọi buổi tối khác, nhưng lần này,
cô ngồi trước bàn trang điểm lâu hơn thường lệ, tay vẫn cầm thỏi son nhưng chưa tô. Chiếc gương nhỏ
phản chiếu gương mặt cô dưới ánh đèn hồng, một gương mặt vẫn xinh đẹp như mọi khi nhưng thiếu hẳn sự
tự tin quen thuộc.
Buổi live tối nay có gì đó không ổn ngay từ đầu. Cô vẫn làm đúng nghi thức quen thuộc, đếm ngón tay,
thì thầm câu cầu may, đăng story rồi xoá trong ba giây, kiểm tra lượt xem, mọi thứ đều diễn ra y hệt
như hàng trăm lần trước.
Nhưng khi live bắt đầu, số người xem tăng chậm hơn hẳn bình thường, bình luận thưa thớt, và tới cuối
buổi, tổng đơn hàng chốt được thấp hơn cả những ngày cô không hề làm nghi thức "mời" gì cả.
Quỳnh Chi tắt live, ngồi thẫn thờ trước màn hình, mở lại bảng thống kê đơn hàng, kiểm tra đi kiểm tra
lại nhiều lần như thể hy vọng con số sẽ tự động thay đổi nếu cô nhìn đủ lâu.
"Sao kỳ vậy trời." Cô lẩm bẩm, mở lại thư mục "Bằng chứng" cô vẫn lưu suốt mấy tháng qua, đối chiếu
số liệu hôm nay với những ngày trước.
Theo mọi quy luật cô từng quan sát được, những ngày làm đủ nghi thức luôn cho kết quả tốt hơn hẳn.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đều đúng quy trình, mà kết quả lại tệ chưa từng thấy trong suốt hai tháng cô
theo dõi hiện tượng này.
Cô tháo bỏ chiếc vòng tay "may mắn" đeo suốt mấy tuần qua, đặt lên bàn, nhìn nó với ánh mắt hoang
mang lẫn nghi ngờ lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu tin vào điều này. Sợi dây nhỏ nằm cuộn tròn dưới
ánh đèn hồng, trông nhỏ bé và vô nghĩa hơn hẳn mọi khi cô đeo nó trên tay như một lá bùa hộ mệnh.
Nếu số liệu không khớp, câu cửa miệng cô vẫn hay nói với mọi người, "số liệu không biết nói dối",
giờ đây quay lại chất vấn chính niềm tin của cô. Nếu số liệu không biết nói dối, vậy tại sao nó lại
đang cho cô một kết quả trái ngược hoàn toàn với những gì cô vẫn luôn tin tưởng.
Cô nhớ lại lời cảnh báo của Đan mấy tuần trước, về việc đăng công khai quá nhiều có thể không an
toàn. Lúc đó cô đã gạt phăng đi, coi đó là sự lo xa thái quá của một đứa bạn nhát gan. Giờ đây, ngồi
một mình trong căn phòng nhỏ với con số thất bại trước mặt, cô bắt đầu tự hỏi liệu mình đã sai ở đâu
đó.
Điện thoại rung, một tin nhắn từ khách quen báo huỷ đơn vì đổi ý, một chuyện bình thường vẫn hay xảy
ra, nhưng hôm nay lại khiến Quỳnh Chi cảm thấy nặng nề hơn hẳn.
Cô nhìn quanh phòng, ánh đèn led hồng vẫn sáng như mọi khi, những lọ mỹ phẩm vẫn xếp ngay ngắn, mọi
thứ trông vẫn y hệt mọi buổi tối khác, nhưng trong lòng cô, một cảm giác lạ lẫm đang len lỏi vào, một
cảm giác cô chưa từng cho phép mình cảm nhận trước đây.
Sợ hãi.
Không phải sợ mất đơn hàng, không phải sợ doanh số giảm. Mà là một nỗi sợ mơ hồ hơn nhiều, sợ rằng
suốt bấy lâu nay, cô đã tin tưởng một cách mù quáng vào thứ mà cô chưa từng thật sự hiểu rõ bản chất
là gì, và giờ đây, lần đầu tiên, nó không còn nghe lời cô nữa.
Cô tắt đèn led hồng, ngồi trong bóng tối một lúc lâu, chiếc vòng tay "may mắn" vẫn nằm im trên bàn,
không ai buồn đeo lại. Ngoài cửa sổ chung cư mini, ánh đèn thành phố lấp lánh như mọi đêm, nhưng lần
đầu tiên, Quỳnh Chi nhìn ra đó mà không thấy chút hào hứng nào như thường lệ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →