🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Giảng đường lớn chật kín sinh viên, tiếng giấy thi sột soạt vang khắp phòng, kỳ thi giữa kỳ môn Kinh

tế Truyền thông, một trong những môn Đan lo lắng nhất học kỳ này.

Cô ngồi ở dãy giữa, cắm cúi làm bài, cố gạt hết mọi suy nghĩ về Vinh, Uyên, Khôi ra khỏi đầu để tập

trung hoàn toàn vào những câu hỏi trước mặt. Học bổng của cô phụ thuộc vào điểm số kỳ này, một áp

lực thực tế không thể lơ là dù đang mang trong lòng bao nhiêu bí mật nặng nề khác. Cô đã thức tới

gần hai giờ sáng để ôn lại chương cuối, và giờ ngồi đây, mắt vẫn còn hơi cộm vì thiếu ngủ nhưng đầu

óc lại tỉnh táo lạ thường, có lẽ nhờ ly cà phê đen uống vội trước khi vào phòng thi.

Giám thị đi lại giữa các dãy bàn, tiếng bước chân đều đều trên nền gạch, thỉnh thoảng dừng lại nhắc

nhở ai đó ngồi ngay ngắn hơn. Đan liếc nhìn đồng hồ đeo tay, còn bốn mươi lăm phút, cô vẫn còn hai

câu chưa làm xong.

Cô cắn nhẹ đầu bút, cố nhớ lại công thức tính chỉ số ROI trong chiến dịch truyền thông, một kiến

thức lẽ ra đã học thuộc lòng nhưng giờ lại mơ hồ lẫn lộn trong đầu vì quá nhiều thứ khác đang chiếm

chỗ.

Cô hít một hơi sâu, tự nhắc mình tập trung, gạt Uyên, gạt Khôi, gạt cả sơ đồ dán đầy tường phòng Lâm

ra khỏi đầu trong ít nhất bốn mươi lăm phút tới. Ngòi bút lại tiếp tục di chuyển trên giấy, những

con số và công thức dần hiện ra rõ ràng hơn khi cô lấy lại được sự tập trung.

Xung quanh, vài bạn khác đã làm xong, ngồi im chờ hết giờ, có người gục xuống bàn tranh thủ chợp

mắt, có người cắn móng tay lo lắng nhìn đề bài còn dang dở. Đan liếc sang bên cạnh, thấy một bạn nữ

đang gạch xoá liên tục trên giấy nháp, có lẽ đang phân vân giữa hai đáp án, cảnh tượng quen thuộc

của bất kỳ phòng thi nào.

Đan hoàn thành câu cuối cùng đúng lúc giám thị thông báo còn năm phút. Cô đọc lướt lại toàn bộ bài

làm một lượt, sửa vài lỗi chính tả nhỏ, rồi đặt bút xuống, cảm giác nhẹ nhõm lan toả khắp người.

Tiếng chuông reo báo hết giờ, sinh viên lần lượt nộp bài, tiếng ghế kéo lê trên nền gạch tạo thành

một âm thanh hỗn độn quen thuộc của mọi kỳ thi.

Ra khỏi phòng thi, Đan gặp lại vài bạn cùng lớp, mọi người túm tụm bàn tán về đề thi, so đáp án, tiếng

cười nói rôm rả xen lẫn vài tiếng than thở vì làm sai câu nào đó.

"Đan làm sao rồi?" Một bạn cùng lớp hỏi.

"Cũng tạm, chắc đủ qua môn." Đan cười, dù trong lòng vẫn còn hơi lo lắng về vài câu chưa chắc chắn.

Cô chào tạm biệt mọi người, đi bộ ra cổng trường một mình, ánh nắng trưa gắt chiếu xuống sân trường

vắng vẻ giờ này vì phần lớn sinh viên đã tản ra ăn trưa. Cô lấy điện thoại ra, bật lại chuông, gõ

nhanh một tin nhắn cho Lâm báo thi xong, hẹn cậu chiều nay qua ăn mừng bằng một chầu bún riêu đầu

hẻm, món cả hai vẫn hay rủ nhau ăn mỗi lần qua được một kỳ thi khó.

Cất điện thoại vào túi, Đan thở phào, bước những bước chân nhẹ nhõm hiếm hoi giữa cái nắng trưa gay

gắt, cho phép mình tận hưởng trọn vẹn cảm giác nhẹ lòng của một buổi trưa không phải nghĩ tới bất cứ

điều gì ngoài chuyện ăn gì cho bữa trưa hôm nay.

Trên đường ra trạm xe buýt, cô ghé qua một xe bán trái cây dạo, mua một túi ổi nhỏ, món cô vẫn hay

thèm mỗi khi căng thẳng qua đi. Cắn miếng đầu tiên, vị chua ngọt giòn tan trong miệng khiến cô bật

cười một mình, một niềm vui nhỏ bé nhưng trọn vẹn giữa chuỗi ngày dài đầy áp lực vừa qua.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →