Thứ Năm. Tám giờ mười hai phút sáng.
Linh đang gõ đoạn thứ ba của bài quảng cáo kem dưỡng da — đoạn mà cô đã viết lại bốn lần và vẫn chưa ưng — thì có người dừng lại bên bàn cô.
"Cho tôi ngồi đây không? Bàn tôi hơi sáng."
Linh ngẩng lên. Người đàn ông đứng đó, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn về phía bàn anh thường ngồi. Cô nhìn theo.
Ánh sáng buổi sáng đổ vào đúng ô cửa sổ phía đông, rơi thẳng xuống mặt bàn. Vàng và rất đẹp. Linh đã ngắm cái ánh sáng đó mỗi sáng trong suốt hai tuần qua, và đây là lần đầu tiên cô thấy nó... hơi sáng.
Cô biết anh biết.
Cô biết anh biết cô biết.
Linh dịch máy tính sang một bên, nhường chỗ trên mặt bàn.
"Được."
Anh kéo ghế ngồi. Không ồn. Không "cảm ơn" quá mức. Mở sách ra, đặt ly cà phê xuống, và im lặng như thể việc ngồi cùng bàn với người lạ lúc tám giờ sáng là điều hoàn toàn bình thường.
Linh quay lại màn hình. Đoạn thứ ba vẫn nằm đó, nhìn cô với vẻ thách thức.
"Làn da mềm mại như..."
Như gì? Như mây? Như lụa? Như tất cả những thứ cô đã viết đi viết lại cho mười hai sản phẩm khác nhau trong ba năm qua và giờ không còn cảm giác nữa?
Cô gõ: như buổi sáng đầu thu. Rồi xóa. Rồi gõ lại. Rồi xóa.
Hai mươi phút trôi qua.
Bàn có hai người, một cuốn sách, một cái máy tính, và hoàn toàn không có lời nào được trao đổi. Tiếng nhạc jazz nhỏ của quán Góc chảy qua không khí. Ai đó ở bàn trong gọi thêm nước.
"Chị làm gì mà nhìn màn hình nghiêm vậy?"
Linh ngẩng lên. Anh vẫn nhìn sách, nhưng câu hỏi rõ ràng là dành cho cô.
"Viết quảng cáo." Cô trả lời, rồi tự dưng thấy cần giải thích thêm. "Kem dưỡng da. Câu so sánh. Đã viết lại năm lần."
"Ừ."
Cô chờ. Không có gì thêm.
"Chứ anh đọc sách gì lúc tám giờ sáng?"
Lần này anh mới ngẩng lên. Lật bìa sách lại cho cô xem. Kiến trúc Đông Nam Á — Giao thoa và Biến thể. Tên tác giả dài và học thuật đến mức Linh không kịp đọc.
"Sách kiến trúc," anh nói.
"Tôi thấy vậy." Linh nhìn cái bìa thêm một giây. "Anh làm kiến trúc?"
"Ừ."
"Ở đây à?"
"Mới lên Hà Nội tám tháng." Anh đặt sách xuống, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mặt cô. "Từ Đà Nẵng."
Linh gật đầu như thể điều đó giải thích rất nhiều thứ — cái cách anh hay nhìn ra đường, cái vẻ không hẳn là người ngoài nhưng cũng chưa hoàn toàn là người của Hà Nội.
"Tám tháng mà vẫn đọc sách buổi sáng," cô nói. "Tôi cứ nghĩ người mới lên hay đi khám phá phố xá."
"Tôi đã khám phá rồi."
"Hết rồi à?"
"Chưa." Anh cầm ly cà phê lên. "Nhưng sách vẫn cần đọc."
Linh nhìn anh một chút. Người này nói chuyện kiểu gì vậy — không phải ngắn gọn theo kiểu bận rộn, mà ngắn gọn theo kiểu đã nghĩ kỹ rồi mới nói, và chỉ nói đúng phần cần thiết.
"Văn phòng anh ở đâu?" cô hỏi, không hẳn vì tò mò, mà vì câu hỏi tự nhiên chạy ra.
"Cầu Giấy. Nhưng tôi hay làm ở ngoài buổi sáng." Anh nhìn quanh quán. "Chỗ này yên."
"Ừ, yên." Linh nhìn theo. "Cô Hoa — chủ quán — không cho khách ngồi quá ba tiếng nếu không gọi thêm. Nhưng cô chưa đuổi ai bao giờ. Chỉ đến bàn hỏi 'em có cần thêm gì không' với giọng rất nhẹ nhàng cho đến khi người ta tự hiểu."
Minh — cô chợt nhớ ra cô chưa biết tên anh — nhìn về phía quầy, nơi cô Hoa đang lau ly với vẻ hoàn toàn vô tư.
"Tôi hiểu rồi," anh nói. "Giải thích tại sao tôi hay gọi thêm một ly lúc chín rưỡi dù không uống hết."
"Đó là chiến lược khôn ngoan." Linh gật đầu nghiêm túc.
"Chị đây thì sao?"
"Tôi?" Cô nhìn cái máy tính. "Tôi gọi một ly từ tám giờ, ngồi đến mười một giờ, và cô Hoa biết tôi làm gì vì tôi đã giải thích từ hồi mới đến. Tôi là người duy nhất cô miễn trừ chính sách ba tiếng."
"Vì sao?"
"Vì tôi mang bánh quy cho cô mỗi thứ Hai." Linh nói thản nhiên. "Từ tiệm bánh ở đầu ngõ. Loại hạt điều muối. Cô thích."
Anh im lặng một giây, rồi: "Tôi tưởng vì nghề nghiệp của chị."
"Làm gì có. Copywriter không được ưu tiên gì hết." Cô dừng lại. "À, trừ kem dưỡng da gửi mẫu thử. Nhưng loại tôi đang viết bây giờ mùi giống kẹo cao su nên tôi không dùng."
Anh nhìn cô. Linh không chắc biểu cảm đó là gì — không phải bật cười, nhưng không phải không cười.
"Câu so sánh của chị," anh nói. "Cái câu đang viết lại."
"Ừ?"
"Thay vì so sánh với thứ gì đó mềm — thử so sánh với cảm giác."
Linh nhìn anh. "Ý anh là gì?"
"Không biết." Anh cầm sách lên lại. "Nhưng kiến trúc cũng vậy. Khi không tìm được vật liệu phù hợp, đôi khi phải mô tả trải nghiệm thay vì bề mặt."
Linh nhìn màn hình.
Làn da mềm mại như cảm giác...
Như cảm giác gì? Như buổi sáng không cần báo thức? Như mặc áo vừa lấy từ máy sấy ra?
Cô gõ: như ngày không cần vội. Đọc lại. Gõ tiếp.
Đoạn thứ ba chạy ra trong mười hai phút — nhanh hơn bốn lần trước cộng lại.
Lúc cô Hoa mang ra một đĩa hạt điều nhỏ — không ai gọi — đặt vào giữa bàn rồi đi vào không nói gì, Linh liếc sang.
"Cô biết tôi không một mình."
"Hoặc," anh lật trang sách, "cô tính mình vào chi phí."
"Anh có vẻ hiểu cách quán cà phê vận hành."
"Tôi đã ngồi ở đây hai tuần."
Linh nhìn ra cửa sổ. Nắng đã dịu hơn, cái ánh sáng vàng buổi sáng đang nhạt dần thành ánh sáng ban ngày bình thường. Bàn anh kia chắc giờ cũng bớt chói.
Cô không nói điều đó.
Anh cũng không nói.
Ngoài ngõ, ai đó chạy xe đạp qua, bánh xe lạo xạo trên mặt đường lát đá cũ. Mùi cà phê rang từ quầy trong thoảng ra. Một chiếc lá vàng — không rõ từ cây nào, vì ngõ này không có cây lớn — bay ngang ô cửa sổ rồi biến mất.
"Anh tên gì?" Linh hỏi. Tự nhiên. Như thể câu hỏi đã ngồi chờ từ lúc nãy và vừa tìm được chỗ chen vào.
"Minh."
"Linh." Cô gật đầu. "Thôi làm tiếp đây."
"Ừ."
Hai người quay lại — một người với màn hình, một người với sách. Im lặng lần này khác im lặng lúc đầu một chút, tuy cô không giải thích được khác ở chỗ nào.
Mười giờ mười lăm. Linh nhìn đồng hồ và ngạc nhiên. Cô đã ngồi đây gần hai tiếng mà không nhận ra.
Bình thường cô hay để ý thời gian.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →