Tám giờ kém mười lăm, Linh đứng trước gương buộc tóc lần thứ ba.
Không phải vì tin nhắn hôm qua.
Cô không nhắn lại sau khi đọc câu trả lời của anh — "Mừng vì chị đã tìm thấy ví. Chị hay ghé quán đó không?" — cô chỉ đặt điện thoại xuống bàn, mặt xuống, rồi nằm im mười phút nhìn trần nhà. Sau đó ngủ. Rất ngon.
Sáng nay cô dậy sớm vì có deadline lúc mười giờ. Chỉ vậy thôi. Và quán Góc thì gần hơn cái quán kia hai trăm mét. Logic hoàn toàn.
Linh xách túi ra khỏi nhà lúc bầu trời còn màu xám nhạt, mùi sương mờ còn đọng trên những hàng sấu dọc ngõ. Mùa thu Hà Nội hay làm vậy — giữ buổi sáng lại một chút, như không muốn bỏ đi.
Quán mở cửa từ bảy giờ rưỡi. Cô đẩy cửa vào thì thấy anh đã ngồi đó.
Bàn góc quen thuộc. Ly cà phê trên bàn, còn nguyên, chưa chạm vào. Anh ngồi nhìn ra đường, tay để không trên mặt bàn, không điện thoại, không sách. Chỉ nhìn.
Ngoài cửa sổ là góc ngõ nhỏ, mấy chiếc lá vàng dán vào mặt đường ướt từ đêm qua. Chẳng có gì đặc biệt để nhìn. Nhưng anh nhìn như thể nó có gì đó đáng nhìn.
Linh đứng ở cửa khoảng hai giây. Anh không quay lại.
Cô bước vào, chọn bàn ở giữa phòng — không gần, không xa quá — gọi cà phê sữa đá, mở máy tính. Không nhìn sang.
Một lúc sau, từ góc mắt, cô thấy đầu anh quay lại. Nhẹ. Anh nhìn sang phía cô — không nhìn thẳng, kiểu nhìn của người xác nhận thông tin. Rồi gật đầu.
Linh gật lại. Tự nhiên, như gật với hàng xóm.
Rồi cả hai quay về việc của mình.
Hai tiếng sau, Linh gõ xong bản copy cho cái thương hiệu nước tẩy rửa mà cô đã bắt đầu từ ba ngày trước. Không phải bản hay nhất đời cô, nhưng xong. Gửi đi. Nhấn nút. Xong.
Cô ngồi im một chút, nhìn màn hình trắng. Ngoài cửa sổ, một chiếc lá rơi theo đường chéo, chậm rãi.
Cô không nhìn sang bàn anh một lần nào trong hai tiếng đó. Điều này, theo Linh đánh giá, là một thành tựu đáng kể.
Cô gọi thêm ly nước, ăn cái bánh mì kẹp trứng mà cô đã quên từ lúc vào, kiểm tra email, trả lời ba tin nhắn, nhìn ra cửa sổ thêm năm phút.
Rồi cô đứng dậy.
Minh vẫn còn đó. Giờ thì sách đã ra — cuốn gì đó bìa xanh dày, cỡ hai trăm rưỡi trang. Anh đọc bằng cách gần như không động đậy, chỉ thỉnh thoảng lật trang.
Linh xách túi, cài khóa áo khoác, định đi thẳng. Rồi dừng lại.
"Anh đọc sách lâu vậy?"
Câu hỏi thoát ra trước khi cô kịp nghĩ. Kiểu thoát ra của những câu không ai cần hỏi nhưng vẫn hỏi.
Minh ngẩng đầu lên. Không có vẻ ngạc nhiên, không có vẻ khó chịu.
"Sách dày."
Linh đứng im một giây. Rồi cô cười — kiểu cười không kịp chuẩn bị, thoáng qua.
"Ừ. Logic đó."
Anh nhìn cô. Không nói thêm gì.
Cô đi ra.
Trên đường về, Linh đi bộ dọc con ngõ, tay cầm điện thoại nhưng không nhìn vào. Trời vẫn xám, gió vừa đủ để chiếc lá sấu cuối cùng còn bám trên cành rung lên rồi buông.
Cô nghĩ về câu trả lời đó. Sách dày.
Người bình thường sẽ nói: "Thích đọc sách thôi" hoặc "Hôm nay rảnh mà" hoặc bất cứ thứ gì có thêm ít nhất năm chữ. Nhưng anh không làm vậy. Anh trả lời đúng câu được hỏi, không thêm không bớt.
Sách dày. Nên đọc lâu. Hiển nhiên. Cô hỏi câu ngớ ngẩn.
Linh nhét điện thoại vào túi áo, tay kia kéo khóa áo khoác lên.
Kỳ lạ là cô không thấy câu hỏi đó ngớ ngẩn như bình thường. Thường thì khi cô nói câu gì không cần thiết, cô sẽ nghe lại trong đầu cả ngày hôm đó. Lần này thì không.
Có lẽ vì anh cũng không làm to chuyện.
Có lẽ vì cả hai đều gật đầu, xong việc, về nhà.
Chiều hôm đó, lúc cô đang nằm sofa đọc bài của đứa bạn nhờ góp ý, điện thoại rung.
Cô tưởng bạch tuộc deadline lại nhắn. Nhìn xuống.
Một số lạ — mà không lạ. Cô đã lưu tên hôm qua, rồi xóa, rồi lưu lại vì cảm thấy xóa thì kỳ.
"Chị hay đến sáng không?"
Linh nhìn tin nhắn. Đặt điện thoại lên bụng. Nhìn trần nhà.
Thứ Ba tuần sau cũng là ngày cô hay có deadline sáng sớm. Và quán Góc vẫn gần hơn cái quán kia hai trăm mét.
Cô gõ: "Thỉnh thoảng."
Gửi.
Rồi quay lại đọc bài của bạn, tô đỏ cái đoạn mở đầu hơi sến, ghi chú: "bớt cảm xúc xuống, để hành động nói thay."
Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội bắt đầu lất phất mưa — thứ mưa thu nhỏ, không ướt được ai, chỉ đủ làm mặt đường bóng lên và không khí có mùi đất ẩm.
Loại mưa mà nếu bạn đứng trong nhà nhìn ra thì thấy đẹp. Còn nếu bạn đang ở ngoài đường thì không nhận ra là đang mưa, mãi đến khi về nhà cởi áo ra mới thấy vai áo ướt từ lúc nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →