Tờ giấy nằm trên bàn làm việc của Linh từ lúc mười một giờ sáng.
Bây giờ là mười một giờ mười lăm.
Cô đã uống hết một ly trà, mở file copy cho khách hàng mỹ phẩm ra rồi đóng lại, lướt Instagram hai vòng mà không nhớ mình đã thấy gì. Tờ giấy vẫn ở đó, nằm giữa bàn phím và cốc nước, chữ viết tay gọn gẽ nhìn lên trần nhà một cách vô tư.
Không cần trả. Coi như cà phê hôm đó. Nếu muốn cảm ơn thì để lần sau.
Số điện thoại ở dưới.
Linh cầm tờ giấy lên lần thứ ba. Đọc. Đặt xuống. Nhìn ra cửa sổ — phố ngõ nhỏ đầu giờ trưa, một bà bán bánh mì đang đẩy xe qua, tiếng còi xe máy vọng lên rồi tắt.
Lần sau nghĩa là gì?
Cô không biết người ta có tính toán trước khi viết chữ đó không, hay chỉ viết theo thói quen xã giao. Có thể anh viết kiểu đó với tất cả mọi người — nhân viên tạp vụ, người giao đồ ăn, người dưng nào đó quên ví ở quán cà phê.
Cũng có thể không phải vậy.
Linh mở điện thoại. Đóng lại. Mở ra, gõ số điện thoại vào ô nhắn tin — không lưu danh bạ, chưa cần thiết, cô tự giải thích với mình như vậy.
Gõ: Tôi là người hôm trước quên ví. Cảm ơn.
Nhìn câu đó một lúc. Đọc lại.
Nghe vừa lịch sự vừa cứng nhắc như thông báo ngân hàng.
Nhưng cô gửi.
Rồi đặt điện thoại úp xuống bàn, mở file copy ra, gõ được nửa câu đầu tiên — Da sáng tự nhiên mỗi ngày với— — thì điện thoại rung.
Ba phút. Đúng ba phút.
Mừng vì chị đã tìm thấy ví. Chị hay ghé quán đó không?
Linh đọc tin nhắn lần đầu. Lần hai.
Câu hỏi đơn giản đến mức cô ngồi im mất một lúc không biết tại sao nó lại khó trả lời thế. Không phải vì câu hỏi phức tạp. Mà vì bất kỳ câu trả lời nào cũng đều có thể nghe theo một hướng khác — Có, tôi hay ghé nghe như mời mọc; Không, thỉnh thoảng thôi nghe như phủ nhận; Tại sao anh hỏi thì nghe như người đang có vấn đề.
Cuối cùng cô gõ: Thỉnh thoảng. Tôi làm việc gần đó.
Vừa gửi xong thì thấy mình vừa tự nguyện cung cấp thêm thông tin không được hỏi.
Tin nhắn tiếp theo đến nhanh hơn lần trước:
Vậy hả. Tôi cũng vậy. Hay ghé buổi sáng hơn.
Linh đọc. Đọc lại.
Xong.
Không có gì thêm. Không dấu chấm lửng ám chỉ đang gõ tiếp. Không emoji. Không câu hỏi nào nữa. Tin nhắn đặt xuống như người ta đặt một ly cà phê xuống bàn — nhẹ, tự nhiên, không cần ai phải phản ứng gì.
Hay ghé buổi sáng hơn.
Đó là lời mời hay chỉ là thông tin? Cô không chắc. Và cái sự không chắc đó, theo một cách nào đó, khó chịu hơn là biết chắc câu trả lời.
Linh khóa điện thoại.
Gõ thêm vài từ vào file copy — với công thức dưỡng chất từ — rồi dừng lại.
Mở điện thoại. Đọc lại toàn bộ đoạn tin nhắn từ đầu.
Tôi là người hôm trước quên ví. Cảm ơn.
Mừng vì chị đã tìm thấy ví. Chị hay ghé quán đó không?
Thỉnh thoảng. Tôi làm việc gần đó.
Vậy hả. Tôi cũng vậy. Hay ghé buổi sáng hơn.
Năm dòng. Tổng cộng năm dòng. Trong đó ba dòng là của cô.
Khóa điện thoại lại.
Bên ngoài cửa sổ, mây kéo qua từ lúc nào, bầu trời chuyển màu từ xanh nhạt sang xám bạc kiểu Hà Nội tháng Mười. Loại xám không đáng sợ, chỉ hơi u u như ánh đèn ngủ. Linh nhìn ra một lúc rồi kéo áo len lên, gõ tiếp vào file copy.
Cô đã quen với việc tự mình ngồi viết trong căn phòng hai mươi mét vuông này. Quen với tiếng chuông xe đạp dưới ngõ, tiếng bà Hoa hàng xóm gọi cơm con về ăn lúc mười hai giờ, tiếng mưa trên mái tôn nhà đối diện vào những chiều không báo trước.
Quen với việc không có ai khác trong căn phòng.
Không phải cô đơn. Chỉ là quen.
Điện thoại nằm im trên bàn, màn hình tối. Linh không mở lại nữa — không phải vì đã quên, mà vì cô biết mình sẽ lại đọc đúng năm dòng đó và kết thúc ở chỗ y hệt: không biết anh muốn nói gì, không biết mình nên nghĩ gì.
Hay ghé buổi sáng hơn.
Thứ Ba tuần sau cô vốn đã có lịch gặp khách hàng ở phía Tây Hồ lúc chín giờ.
Quán Góc trên đường đi.
Đó là sự thật. Hoàn toàn là sự thật. Không liên quan gì đến năm dòng tin nhắn.
Linh gõ tiếp: với công thức dưỡng chất từ thiên nhiên, giúp làn da—
Dừng lại.
Gõ xóa.
Gõ lại từ đầu.
Bên kia đầu dây — hay đúng hơn là bên kia màn hình — Minh đặt điện thoại vào túi áo, quay lại bản vẽ đang trải trên bàn làm việc. Bản thiết kế mặt tiền cho dự án nhà ở Nhật Tân, tỷ lệ 1:50, bút chì vẫn còn mờ ở phần cửa sổ tầng ba.
Đồng nghiệp ngồi đối diện ngẩng lên.
"Ai nhắn vậy?"
"Người quên ví."
"Hả?"
"Không có gì." Minh cầm bút chì lên. "Hôm qua tôi kể mà."
"Ồ." Hưng gật đầu, rồi nhớ ra. "Người ở lại sau khi quán đóng cửa đó hả? Rồi sao?"
"Rồi không có gì."
"Rồi anh nhắn cái gì?"
Minh không trả lời ngay. Nhìn vào bản vẽ, chỉnh lại đường kẻ cửa sổ tầng ba một chút — hơi lệch về phía phải, trông không cân bằng.
"Nói là hay ghé buổi sáng."
Hưng bật cười. "Vậy là anh mời người ta đến quán hả?"
"Không mời. Chỉ nói thôi."
"Khác nhau chỗ nào?"
Minh đặt bút xuống, nhìn Hưng với biểu cảm không rõ là nghiêm túc hay không.
"Khác nhau chỗ là tôi không hỏi người ta có muốn gặp không. Chỉ nói là tôi hay ở đó buổi sáng."
Hưng nhìn anh một lúc. "Anh biết là điều đó nghe kỳ không?"
"Biết."
"Mà vẫn nhắn?"
"Vì đó là sự thật."
Hưng lắc đầu, cúi xuống bản vẽ của mình. "Người Đà Nẵng các anh lạ thật."
Minh không phản bác. Cầm bút chì lên, tiếp tục phần cửa sổ tầng ba.
Bên ngoài cửa sổ phòng làm việc, Hà Nội tháng Mười bắt đầu chuyển màu — loại xám nhẹ, mềm, như ai đó phủ một lớp vải mỏng lên bầu trời. Gió từ hồ Tây thổi vào, mang theo mùi bùn non và lá sấu ẩm.
Minh không biết người kia có ghé quán không.
Cũng không chắc mình muốn biết trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →