Sáng hôm sau Linh dậy sớm hơn bình thường — chín giờ kém mười lăm, đủ để gọi là "dậy sớm" theo tiêu chuẩn của cô.
Lý do: deadline bài copy cho thương hiệu trà sữa vẫn còn nguyên vẹn trong folder "CẦN LÀM GẤP" từ hôm qua. Linh ngồi dậy, nhìn màn hình laptop, nhìn cái ly nước nguội trên bàn, rồi quyết định rằng làm việc ở nhà hôm nay sẽ không hiệu quả.
Cô cần không khí. Cô cần tiếng ồn vừa phải. Cô cần cà phê trứng.
Quán Góc vào buổi sáng thứ Năm vắng hơn chiều hôm qua. Mùi cà phê rang chậm còn đọng trong không khí từ lúc mở cửa. Trên mặt đường ngõ nhỏ, lá sấu vàng ướt từ đêm qua chưa ai quét, dính xuống đá xanh như ai đó dán tranh ghép.
Anh ấy đã ngồi ở đó.
Bàn góc trong, sách bìa xanh, cà phê đen không đường đặt bên tay phải. Hệt như một người đã ở đó từ lâu lắm rồi, quen thuộc đến mức là một phần của cái ghế gỗ cũ kỹ đó.
Linh chọn bàn gần cửa sổ — vừa đủ xa để không ai nghĩ cô cố ý ngồi gần, vừa đủ sáng để camera laptop không ra màu xanh xao. Cô mở máy, cắm tai nghe, kéo file bài copy ra, gõ dòng đầu tiên.
Trà sữa không chỉ là thức uống — đó là...
Đó là gì? Linh xóa.
Mỗi ngụm trà sữa là...
Xóa tiếp.
Nhưng rồi — và đây là điều khó giải thích — cô bắt đầu gõ được. Có thể vì tiếng mưa đêm qua còn vang vọng gì đó trong đầu. Có thể vì không khí buổi sáng trong hơn. Có thể vì bàn này có view ra cái cây nhãn già mà lá đang chuyển vàng từng chùm một.
Bốn mươi phút trôi qua. Linh gõ được ba trăm từ — không xuất sắc, nhưng dùng được. Cô rút tai nghe ra, vươn vai, nhìn ra cửa sổ với cảm giác tự hào nho nhỏ kiểu "hôm nay mình là người lớn có trách nhiệm."
Rồi cô gọi cà phê thêm và một cái bánh mì bơ.
Nhân viên gật đầu, đi vào trong.
Linh với tay xuống túi xách để lấy ví.
Tay chạm đáy túi.
Cô bới thêm một lần nữa — ngón tay lướt qua sạc dự phòng, qua hai cái bút chưa có mực, qua mảnh giấy note từ tuần trước, qua cái vỏ kẹo bạc hà ai nhét vào từ bao giờ.
Không có ví.
Linh đặt túi xuống bàn, bới thêm lần nữa theo kiểu có phương pháp hơn.
Không có ví.
Tim cô chìm xuống theo đúng nghĩa đen — kiểu chìm nhẹ, từ từ, như khi mình nhận ra mình vừa gửi nhầm email cho sếp thay vì cho bạn.
Ví nằm ở nhà. Cô nhớ ra rồi — đặt trên bàn lúc tối hôm qua để tìm cái receipt, rồi quên mất, đi ngủ.
Nhân viên mang cà phê và bánh mì ra.
Linh nhìn hai thứ đó. Nhìn cái túi trống không ví. Nhìn lại hai thứ đó.
"Bạn ơi," cô nói khẽ, "mình... xin lỗi, mình để quên ví ở nhà. Mình có thể..."
Cô chưa kịp nghĩ câu tiếp theo thì nghe tiếng ghế kéo từ phía sau.
"Để tôi trả."
Linh quay lại.
Anh đứng đó — sách bìa xanh vẫn cầm trên tay, ví đã mở. Anh nhìn cô theo kiểu không phải "tôi đang làm ơn" mà giống kiểu "đây là việc hợp lý nhất lúc này."
"Không cần đâu—" Linh bắt đầu.
Anh đã đưa tờ tiền cho nhân viên rồi.
Nhân viên gật đầu, cảm ơn, đi vào trong.
Linh đứng im một giây. Không phải vì cảm động hay bối rối — mà vì cô không kịp phản ứng nhanh hơn anh.
"Cảm ơn," cô nói. "Tôi trả lại."
"Ừ."
Anh gật đầu, quay về bàn, ngồi xuống, mở sách ra ở trang đang đọc dở. Như thể không có gì xảy ra. Như thể việc vừa rồi nhỏ bằng việc nhặt cái bút rơi xuống đất giúp người ngồi cạnh.
Linh nhìn anh thêm một giây nữa.
Rồi cô ngồi xuống, nhìn cái bánh mì bơ, nhìn ly cà phê đang bốc khói, và quyết định rằng tình huống này không hề xấu hổ. Ai cũng có thể quên ví. Đây là sự cố rất bình thường của người trưởng thành.
Cô cắn một miếng bánh mì.
Bình thường. Hoàn toàn bình thường.
Vấn đề là Linh không thể gõ thêm được chữ nào nữa sau đó.
Không phải vì bối rối. Cô khẳng định với bản thân như vậy. Chỉ là cái cảm giác nợ tiền ai đó — dù chỉ là bốn mươi lăm nghìn đồng cà phê và bánh mì — nó cứ ngồi trong đầu cô như một tab trình duyệt chưa đóng.
Mười lăm phút sau, Linh nhìn qua vai.
Anh đang đọc. Không nhìn điện thoại. Không liếc xung quanh. Chỉ đọc, ngón tay cái gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp gì đó cô không nghe thấy.
Cô quay lại màn hình.
Trà sữa không chỉ là thức uống — đó là khoảng lặng giữa hai cuộc hẹn, là...
Được rồi. Tạm được.
Linh gõ thêm được hai trăm từ nữa trước khi quyết định hôm nay như vậy là đủ. Cô đóng máy, cuộn dây sạc, nhét vào túi với sự cẩn thận của người vừa mất ví giả.
Khi đứng lên, cô nhìn về phía bàn góc.
Anh không nhìn lên.
Linh khoác túi, đi ra cửa, dừng lại ở ngưỡng cửa đúng một giây.
"Ngày mai tôi trả," cô nói về phía anh, không to không nhỏ.
Anh không ngẩng đầu. Chỉ gật, kiểu gật của người nghe nhưng mắt vẫn theo dõi trang sách.
Linh bước ra ngõ.
Nắng thu hôm nay nhạt và trong, chiếu xiên qua tán lá sấu, rọi vàng xuống đá xanh còn ướt. Mùi đất sau mưa đêm trộn với mùi than tổ ong từ hàng bún chả đầu ngõ.
Cô đi bộ ra đến đầu đường, rẽ trái, rồi dừng lại.
Bốn mươi lăm nghìn.
Cô rút điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng, nhìn số dư tài khoản rồi đóng lại. Không phải vì không có tiền. Mà vì cô đang cân nhắc xem ngày mai có nên rút tiền mặt không, hay chuyển khoản thì cần số điện thoại mà cô không có mà thôi.
Tiền mặt. Rút ATM trên đường đến quán.
Đơn giản. Gọn gàng. Không phức tạp.
Linh gật đầu với bản thân, đi tiếp.
Ở trong quán, anh lật sang trang tiếp theo của cuốn sách bìa xanh — một tiểu thuyết kiến trúc về những tòa nhà chưa bao giờ được xây — và uống một ngụm cà phê đã nguội.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →