🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ba giờ chiều, trời Hà Nội đổ mưa không báo trước.

Linh biết điều đó vì mười lăm phút trước cô còn thấy nắng le lói qua ô cửa quán, và bây giờ thì tiếng mưa đập vào mái tôn nhà bên cạnh nghe như ai đó đang đổ cả xô đá xuống đường. Màn hình laptop vẫn hiện đúng một câu từ sáng đến giờ: "Thương hiệu của bạn không chỉ là một cái tên—"

Xong. Hết ý.

Cô nhìn ra ngõ.

Quán Góc nằm trong một ngách nhỏ gần Tây Hồ mà người không biết thì không tìm được, và người biết rồi thì không bỏ được. Chủ quán là bà Lan, tóc búi củ tỏi, không bao giờ hỏi khách ngồi bao lâu. Cà phê trứng ở đây dùng lòng đỏ đánh bông theo kiểu cũ, để trong cái ly thủy tinh nhỏ mà trông như một thứ gì đó thuộc về mùa thu. Linh đã ngồi đây từ mười một giờ sáng.

Cà phê nguội từ lúc nào không rõ.

Deadline ngày mai. Bản copy ba trang cho chiến dịch nước uống có ga. Linh nhắc lại điều này trong đầu, rồi tiếp tục nhìn mưa. Có một chiếc lá vàng bị thổi qua ô cửa kính, dán vào mặt kính một giây trước khi bị mưa thổi đi. Cô tự hỏi chiếc lá đó rơi từ cây nào.

Tiếng cửa kính đẩy ra.

Một người đàn ông bước vào, ướt nửa vai áo phải, tóc dính vài hạt nước. Anh dừng lại ngay cửa, rũ nhẹ tay, nhìn quanh quán một lượt theo kiểu người quen quan sát trước khi quyết định bất cứ điều gì. Rồi bước đến quầy.

"Cho tôi gì đó ấm." Giọng anh bình thường. "Bất kỳ thứ gì."

Bà Lan nhìn anh một giây. "Cà phê trứng hay trà gừng?"

"Cái nào nhanh hơn?"

"Trà gừng."

"Vậy trà gừng."

Anh quay lại, chọn cái bàn góc đối diện với chỗ Linh ngồi, đặt một cái túi canvas xuống ghế, lấy ra một cuốn sách bìa nâu. Ngồi xuống. Mở sách.

Linh nhìn anh khoảng ba giây, rồi quay lại màn hình.

"Thương hiệu của bạn không chỉ là một cái tên—"

Cô gõ thêm: "mà là một lời hứa."

Xóa đi. Nghe như cái banner treo ở siêu thị.

Gõ lại: "mà là cảm giác mà người ta nhớ đến bạn."

Xóa tiếp. Còn tệ hơn.

Cô thở ra, ngả người ra ghế, và — không chủ ý — nhìn sang góc kia lần nữa. Người đàn ông vẫn đọc sách. Trà gừng bà Lan mang ra, anh cầm lên uống một ngụm mà không rời mắt khỏi trang sách, đặt xuống, tiếp tục đọc. Tay trái anh để trên mặt bàn, không có điện thoại. Không có gì cả. Chỉ là bàn tay và mặt bàn gỗ cũ.

Lạ. Linh nghĩ vậy không hẳn vì anh đẹp — anh trông ổn, tóc hơi loăn xoăn do bị mưa, áo sơ mi xanh nhạt ướt một mảng — mà vì cái cách anh ngồi đó. Không bồn chồn. Không kiểm tra xem có thông báo gì không. Chỉ đọc.

Linh nhìn xuống điện thoại của mình. Bốn thông báo Instagram, hai tin nhắn công việc, một tin của mẹ hỏi tối về ăn cơm không. Cô úp điện thoại xuống mặt bàn.

Gõ tiếp: "Đôi khi một ngụm đủ để—"

Xóa.

Mưa kéo dài thêm bốn mươi phút. Trong bốn mươi phút đó, Linh viết được thêm một câu rưỡi — câu rưỡi sau đó cũng bị xóa — và uống hết phần còn lại của cốc cà phê nguội, nhăn mặt vì đắng. Bà Lan đi qua, không hỏi gì, chỉ đặt xuống một đĩa bánh cốm nhỏ. Linh không nhớ mình có gọi không. Có lẽ bà Lan quyết định tự ý. Chuyện đó cũng hay xảy ra ở quán này.

Người đàn ông góc kia vẫn đọc sách.

Không một lần cầm điện thoại.

Linh đếm. Cô không biết mình đang đếm cho đến khi nhận ra mình đang đếm. Bốn mươi lăm phút. Anh ngồi đó bốn mươi lăm phút, uống trà gừng, đọc sách, và không một lần nhìn xung quanh kiểu người ta thường nhìn khi ngồi một mình ở quán — cái kiểu nhìn để xem có ai nhìn mình không.

Anh ta đọc được thật hay đang diễn? Linh tự hỏi, rồi ngay lập tức nghĩ: Linh ơi, mày đang ngồi đây hai tiếng không viết được gì mà đi phán người khác.

Công bằng.

Cô cúi xuống, lưu file — dù chỉ có một câu rưỡi — đóng laptop, nhét vào túi. Gọi bà Lan tính tiền. Đứng dậy khoác áo khoác vào, quàng khăn, nhìn ra cửa. Mưa đã nhỏ lại, chỉ còn lất phất. Đường ngõ ướt loáng, phản chiếu cái bóng đèn vàng của nhà đối diện.

Cô nhấc túi lên vai, bước ra.

Ở cửa, không hiểu sao cô quay lại.

Có thể vì cô hay quên đồ và đã tạo thành phản xạ. Có thể vì khăn vừa tuột xuống. Có thể không vì lý do gì cả.

Người đàn ông vừa ngẩng đầu lên khỏi trang sách — cũng đúng lúc đó, đúng giây đó.

Mắt họ chạm nhau.

Không phải kiểu chạm trong phim, không có nhạc nền và ánh sáng vàng dịu. Chỉ là hai người nhìn vào mặt nhau trong chưa đầy một giây. Anh có cái nhìn bình thản theo kiểu người đã quen quan sát mọi thứ xung quanh và không tỏ ra bất ngờ với bất kỳ điều gì. Linh có cảm giác mình vừa bị đọc xong trong một giây đó — như một trang sách bị lật qua nhanh.

Anh quay lại sách.

Linh bước ra ngoài.

Mưa lất phất lạnh. Cô đứng một giây dưới mái hiên, kéo khăn lên cao hơn, rồi bước vào ngõ. Nước mưa từ mái nhà nhỏ giọt xuống đúng vai áo. Cô không tránh.

Trên điện thoại, cô mở file, gõ vào phần ghi chú bên dưới câu rưỡi copy chưa hoàn thiện:

"Bốn mươi lăm phút không cầm điện thoại. Làm sao người ta làm được vậy."

Xóa đi ngay.

Sau đó gõ lại.

Để yên đó.

Tối hôm đó, ngồi ở nhà, Linh hoàn thành bản copy trong một tiếng rưỡi. Không biết vì sao. Có thể vì yên tĩnh. Có thể vì mưa đã tạnh. Có thể vì cà phê buổi chiều cuối cùng cũng ngấm.

Cô gửi file lúc mười một giờ đêm, rồi nằm nhìn trần nhà.

Ngày mai mình không cần quay lại quán Góc. Cô nghĩ vậy.

Rồi nghĩ tiếp: Nhưng thứ Tư bà Lan có bánh khúc.

Thứ Tư là ngày mai.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →