Minh báo vào sáng thứ Hai, lúc hai người đang cùng nhìn vào màn hình của mỗi người mà không thực sự làm gì.
"Tuần này em mình về Đà Nẵng."
Linh ngẩng đầu. "Dự án ở đó?"
"Ừ. Công trình cũ — có vấn đề cần xử lý trực tiếp."
"Bao lâu?"
"Thứ Sáu về."
Linh gật đầu. Nhìn xuống máy tính. Gõ một chữ rồi xóa đi.
"Ừ," cô nói.
Minh uống hết cốc cà phê. Đứng dậy cầm túi. "Thứ Ba em có ở đây không?"
"Có thể."
"OK."
Thế thôi.
Thứ Ba Linh đến quán "Góc" lúc mười giờ sáng. Cửa mở, tiếng nhạc jazz nhỏ như mọi khi, mùi cà phê quen thuộc, ánh nắng thu vàng lọc qua rèm vải. Cô đi thẳng về bàn góc phải — bàn quen — rồi dừng lại.
Hai ghế.
Cô ngồi xuống ghế của mình. Nhìn sang ghế kia.
Không có gì trên đó. Không có túi, không có cuốn sách nào bị đặt lộn trang, không có cốc nào chưa uống hết. Chỉ là ghế.
"Chị Linh, hôm nay anh Minh không đến ạ?"
Dung — nhân viên quen — đứng cạnh bàn, tay cầm menu dù Linh không bao giờ cần menu.
"Anh ấy đi công tác."
"Ồ." Dung nhìn sang ghế trống. "Vắng hen."
"Ừ."
"Chị dùng gì ạ?"
"Bạc xỉu."
Dung đi. Linh mở máy tính. Nhìn vào màn hình. Nhìn ra cửa sổ. Một chiếc lá vàng rơi ngang khung cửa, chậm đến mức buồn cười.
Vắng hen.
Đúng. Vắng.
Cô bắt đầu làm việc.
Buổi sáng hôm đó Linh viết được hai bài quảng cáo, một bài blog, và xóa đi ba lần mở đầu của một email mà khách hàng đã chờ từ tuần trước. Hiệu suất bình thường. Có khi còn tốt hơn.
Cô không nhắn tin cho Minh.
Không có lý do gì để nhắn. Anh đang làm việc ở Đà Nẵng. Cô đang làm việc ở Hà Nội. Không ai nói hai người cần cập nhật tình hình cho nhau.
Linh đặt điện thoại úp xuống bàn.
Rồi lật lên.
Màn hình: không có tin nhắn nào.
Cô lật úp lại.
Thứ Năm trời trở lạnh hơn. Linh mặc áo khoác mỏng — loại áo mà Minh từng nhìn và hỏi "Trời lạnh thế mà mặc đủ không?" theo kiểu không phải hỏi mà là nhận xét. Cô đã cãi "Đủ chứ" dù lúc đó đang lạnh thật.
Lần này không có ai hỏi.
Cô gọi bạc xỉu, ngồi đúng chỗ cũ, mở máy tính. Dung không hỏi gì thêm về Minh — có lẽ đã nhớ từ thứ Ba. Quán hơi đông hơn thường lệ, có nhóm sinh viên chiếm cái bàn dài ở giữa, tiếng cười lao xao.
Linh cắm tai nghe.
Cô làm việc được khoảng tiếng rưỡi thì nhận ra mình đang nhìn vào bức ảnh trên tường — bức ảnh đen trắng chụp góc hồ Tây mùa đông, sương mù phủ mặt nước — mà không hiểu mình đã nhìn từ bao giờ.
Anh hay chụp ảnh góc phố.
Cô tự hỏi Đà Nẵng trời có nắng không.
Rồi cô tự hỏi tại sao mình lại tự hỏi điều đó.
Rồi cô mở một file mới và bắt đầu viết một đoạn mô tả sản phẩm cho khách hàng bán đèn ngủ.
Thứ Sáu chiều Linh ở nhà.
Không phải vì lý do gì đặc biệt. Deadline sáng đã xong, trời lại bắt đầu có mây, cô lười ra ngoài. Cô ngồi trên sàn phòng khách với laptop trên đùi và một cốc trà nguội bên cạnh, xem lại một bộ phim đã xem rồi mà không muốn nghĩ.
Bốn rưỡi chiều.
Cô với tay lấy điện thoại. Kiểm tra Instagram — ba thông báo không quan trọng. Kiểm tra email — không có gì mới. Kiểm tra tin nhắn.
Không có gì.
Cô đặt điện thoại xuống sàn.
Nhìn lên trần nhà.
Bốn mươi lăm phút. Thứ Sáu. Anh nói thứ Sáu về.
Không nhất thiết phải về ngay chiều. Có thể tối. Có thể bay muộn. Không liên quan đến cô.
Cô nhìn xuống điện thoại.
Lấy lên. Refresh. Không có gì.
Đặt xuống.
Năm giờ kém mười lăm, cô refresh lần thứ ba.
Cũng không có gì.
Linh nằm ngược ra sàn, nhìn lên trần, và suy nghĩ nghiêm túc về việc tại sao trần nhà mình lại chán đến vậy. Không có gì cả. Chỉ là trắng. Người ta hay sơn trần nhà màu gì? Cô không biết. Có khi Minh biết — anh là kiến trúc sư, chắc có ý kiến về màu trần nhà.
Cô ngồi dậy.
Nhìn điện thoại.
"Thôi được rồi," cô nói với không ai. "Mình đang chờ tin nhắn của anh ta. Xong chưa? Xong rồi. Vui lòng tiếp tục sống bình thường."
Cô đứng dậy đi vào bếp để đổ cốc trà nguội và pha cái khác.
Điện thoại trên sàn không rung.
Sáu giờ tối, trời Hà Nội bắt đầu mưa — thứ mưa phùn mỏng của tháng Mười, không ướt hẳn nhưng đủ để làm mọi thứ ẩm và lạnh theo cách khó chịu nhất có thể. Linh đóng cửa sổ. Nghe tiếng mưa nhỏ bên ngoài.
Cô nghĩ đến máy bay từ Đà Nẵng — mưa thế này có hoãn không?
Rồi cô nghĩ: mình đang lo máy bay của người ta.
Rồi cô đun nước pha mì tôm vì không muốn ra ngoài và vì đây là hành động hoàn toàn không liên quan đến bất cứ điều gì.
Chín giờ tối, điện thoại rung.
Không phải Minh. Là mẹ cô, hỏi cuối tuần về không. Linh trả lời không biết rồi hứa sẽ gọi lại.
Đặt máy xuống.
Nhìn màn hình thêm hai giây.
"Thôi ngủ đi," cô bảo mình.
Cô đi đánh răng. Cô lên giường. Cô nhìn điện thoại lần cuối — mười giờ kém mười lăm, không có tin nhắn nào — rồi úp nó xuống và nhắm mắt.
Ba phút sau cô mở mắt, lấy điện thoại, đặt ngửa lên màn hình chờ.
Phòng tối. Mưa vẫn nhỏ bên ngoài.
Thứ Sáu về.
Hôm nay là thứ Sáu.
Linh nằm nhìn trần nhà — cũng chán như trần phòng khách — và nghĩ rằng mình hoàn toàn bình thường. Hoàn toàn. Không có gì bất thường. Người ta vẫn thường chờ tin nhắn của người quen khi người đó đi công tác về. Đây là phản ứng xã hội bình thường của con người sống trong xã hội.
Cô tin như thế.
Gần như.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →