🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Linh nhìn cái tên "Minh" trong danh bạ khoảng ba phút trước khi gõ.

Thực ra không phải ba phút. Cô mở điện thoại, đóng lại, mở YouTube xem một đoạn video về cách làm bánh flan, rồi lại mở điện thoại, rồi lại đóng. Quá trình đó mất khoảng hai mươi lăm phút.

Thứ Hai tối. Mưa lất phất ngoài cửa sổ, thứ mưa Hà Nội tháng Chín kiểu nhỏ giọt không biết bao giờ tạnh. Linh đang ngồi ở bàn làm việc — tức là ngồi trên giường, laptop để trên gối, tài liệu brief của khách hàng mở từ sáng vẫn chưa đụng đến.

Cô gõ: Ngày mai anh ở quán không?

Gửi.

Rồi ngay lập tức ném điện thoại xuống gối như nó tự nhiên bốc lửa.

"Sao mình lại hỏi vậy," cô nói với tường. Tường không trả lời. "Ngu thật."

Cô kéo laptop lại, cố đọc brief. Brief nói về một dòng mỹ phẩm mới cần "thể hiện sự tự do và phóng khoáng của người phụ nữ hiện đại." Linh đọc được một câu rưỡi.

Điện thoại hiện sáng.

Cô nhìn xuống như thể không quan tâm lắm, rất chuyên nghiệp.

Ở. Sao vậy?

Mười phút. Anh trả lời sau đúng mười phút. Không phải hai giây của người đang dán mắt vào điện thoại chờ. Không phải hai tiếng của người đã ngủ rồi. Mười phút — vừa đủ để cảm giác như anh đang làm gì đó thật sự, rồi mới cầm điện thoại lên.

Linh gõ: Không có gì. Hỏi thôi.

Gửi. Không ném điện thoại lần này, chỉ đặt xuống rất khẽ như thể đang làm phẫu thuật.

Năm giây.

OK.

Linh nhìn màn hình.

Đó là toàn bộ cuộc hội thoại.

Cô không biết mình đang chờ gì thêm. Câu hỏi thêm? Dấu chấm hỏi thứ hai? Một cái emoji mặt cười để cô biết mình không vừa làm điều gì kỳ quặc không cần thiết? Minh không làm vậy. Minh chưa bao giờ làm vậy.

"OK," Linh đọc lại.

Một chữ. Hai ký tự. Hoàn toàn bình thường, không thể giải mã thêm được gì.

Cô đóng màn hình chat và quay lại với brief mỹ phẩm. Mười lăm phút sau cô viết được một dòng tagline: Tự do là khi bạn— rồi dừng lại vì không biết khi bạn thì sao.

Sáng hôm sau, Linh đến quán Góc lúc chín giờ kém mười, muộn hơn thường lệ vì cô đã đứng trước gương bảy phút cân nhắc có nên thay áo không, rồi quyết định không thay vì "mình có đến vì ai đâu, mình đến vì cà phê" và mặc y cái áo cũ.

Cái áo cũ là áo len mỏng màu xanh rêu. Cô mặc nó rất nhiều lần kể từ khi Minh một lần nhìn rồi nói "màu này hợp với Hà Nội thu" mà không giải thích thêm gì. Đó không phải lý do cô mặc nó hôm nay. Hoàn toàn không phải.

Linh đẩy cửa vào.

Ly cà phê trứng đã ở trên bàn cô hay ngồi.

Không phải bàn khác. Đúng bàn góc, cạnh cửa sổ nhìn ra ngõ, nơi ánh sáng buổi sáng rọi vào theo góc hơi nghiêng. Ly đang còn bốc hơi — mới pha không lâu.

Minh ngồi ở bàn anh, quyển sách mở, không nhìn lên.

Linh đứng ở cửa khoảng hai giây.

Rồi cô đi vào, kéo ghế, ngồi xuống. Đặt túi lên bàn. Nhìn ly cà phê. Nhìn Minh. Minh vẫn đọc sách — trang nào đó, cô không thấy rõ tựa đề.

Cô cầm ly lên, uống một ngụm.

Cà phê trứng của quán Góc ngọt vừa, lớp trứng đánh bông phía trên đặc vừa đủ để không tan ngay khi chạm môi. Linh đã uống ở đây hàng chục lần. Sáng nay nó vẫn vậy, không khác.

Cô nhìn Minh.

Minh lật sang trang tiếp theo.

Linh nhìn ra cửa sổ. Ngõ nhỏ buổi sáng: một người đi xe đạp chở theo bó hoa cúc vàng, bà hàng xóm của quán đang hỏi nhau chuyện gì đó, một đứa trẻ đi học muộn chạy vội qua với cặp kéo lê trên mặt đường. Mưa đêm qua để lại vài vũng nước nhỏ trên nền gạch — bây giờ đã hửng, nắng thu lên nhạt và trong.

Linh mở laptop.

Ngồi im khoảng mười phút. Gõ được nửa trang. Uống thêm hai ngụm cà phê.

"Anh đặt trước à?"

Minh không nhìn lên ngay. Anh đọc hết câu, rồi mới nhìn.

"Ừ."

"Từ hồi nào?"

"Hồi nhận tin."

Linh nhìn anh. "Hồi nhận tin" — tức là tối qua, ngay sau khi cô nhắn Ngày mai anh ở quán không? Anh nhắn lại Ở. Sao vậy? và đồng thời nhắn cho quán đặt cà phê trứng cho bàn góc lúc chín giờ.

"Mình chưa nói mình đến."

"Em hỏi mình có ở không," Minh nói. "Em không hỏi thì không đến."

Cái logic đó hoàn toàn sai về mặt toán học — hỏi không có nghĩa là đến — nhưng Linh không phản bác được vì nó cũng không sai hoàn toàn. Cô nhìn xuống màn hình laptop.

"Mình nói không có gì mà."

"Ừ."

"Mà anh vẫn đặt."

"Ừ."

Linh ngừng gõ. "Anh không hỏi gì hơn à? Kiểu như — em cần gì không, hay em định làm gì, hay—"

"Em nói không có gì."

"Thì đúng rồi nhưng—"

"Thì mình tin."

Linh nhìn anh.

Anh đã cúi xuống đọc sách lại.

Cô ngồi yên một lúc. Ngoài cửa sổ, bà hàng xóm vừa mua xong mớ rau, đang cầm túi đi vào ngõ. Tiếng xe máy xa xa. Mùi cà phê và mùi gỗ cũ của quán trộn vào nhau theo cách mà Linh đã quen đến mức không còn để ý nữa — chỉ khi ngồi im như vậy mới nhận ra.

Cô gõ tiếp. Lần này được cả trang rưỡi không dừng.

Khoảng mười một giờ, Minh đứng dậy đi lấy thêm nước. Đi ngang qua bàn cô, không nhìn màn hình, chỉ nói khẽ: "Tagline xong chưa?"

"Chưa," Linh nói. "Đang kẹt ở vế sau."

"Vế trước là gì?"

"Tự do là khi bạn—"

Minh dừng lại một giây. "Không cần vế sau."

"Không có vế sau thì không phải câu."

"Thì đúng rồi."

Anh đi lấy nước. Linh nhìn màn hình. Tự do là khi bạn— Câu bỏ lửng. Dấu gạch nối treo ở đó.

Cô xóa vế sau đi. Đọc lại. Bỏ luôn dấu gạch nối.

Tự do là khi bạn.

Vô lý hoàn toàn. Câu không đủ nghĩa. Khách hàng sẽ reject ngay.

Nhưng Linh đọc lại lần nữa và thấy nó có gì đó đúng theo cách cô chưa giải thích được.

Cô lưu file lại. Uống ngụm cà phê cuối cùng — nguội rồi, nhưng vẫn ngọt.

Minh đã ngồi xuống và mở sách từ lúc nào. Cả hai không nói gì thêm cho đến tận trưa.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →