🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tin nhắn đến lúc 7 giờ 43 sáng thứ Bảy.

Về rồi. Thứ Ba nhé.

Linh gõ "OK" rồi đặt điện thoại xuống mặt chăn. Nằm nhìn lên trần nhà — mảng vôi bong nhỏ ở góc phải mà cô đã nhìn ngắm đủ góc trong hai năm thuê phòng này, đủ để vẽ lại từ trí nhớ nếu cần.

Bình thường.

Cô ngồi dậy. Phòng y chang như mọi sáng: bàn làm việc với ba file đang mở, cái cây cà phê nhỏ trên bệ cửa sổ — loại cây Minh bảo "khó chết lắm" khi Linh kể mình đã giết năm chậu xương rồng liên tiếp — tủ sách xếp theo màu vì sắp theo tên tác giả cô nhớ không hết. Ánh sáng buổi sáng xiên qua khe rèm, vẫn đúng góc đó.

Không có gì thay đổi.

Linh đứng giữa phòng, nhìn quanh thêm một lần nữa như thể đang kiểm kê tài sản.

Có gì đó thay đổi. Cô không chỉ ra được cái gì.

Cô pha cà phê, mở máy tính, đọc brief của một client làm nước hoa. Mô tả mùi hương như ký ức đầu tiên của mùa thu. Bình thường cô viết kiểu này mắt nhắm cũng xong — nhưng sáng nay ngồi nhìn cái ô trống trong file Word mười lăm phút mà không gõ được một chữ.

Không phải writer's block. Đầu cô không trống. Đầu cô đang... lang thang ở đâu đó. Như người đi chợ quên cầm túi.

Cô thử gõ: Mùa thu bắt đầu từ—

Xóa.

Có những mùi hương—

Xóa.

Mùa thu ở Hà Nội có mùi của—

Cô dừng lại. Mùa thu ở Hà Nội có mùi của cà phê nguội và mưa trên nhựa đường và cái quán nhỏ trong ngõ nơi có người ngồi đọc sách mỗi sáng và hỏi cô những câu hỏi mà cô không biết mình có câu trả lời.

Cô xóa dòng đó đi.

Gõ lại từ đầu. Xong brief sau hai tiếng — chậm hơn bình thường một tiếng. Client hài lòng. Linh đọc lại đoạn văn mình vừa giao và thấy không nhớ mình đã viết những gì.

Chiều thứ Bảy Hoa nhắn hỏi có đi ăn bún bò không.

Linh gõ xong "Được, mấy giờ" rồi xóa, gõ lại "Ừ đi" rồi xóa, cuối cùng gọi thẳng.

"Alo?" Hoa nghe máy với cái giọng người đang nhai gì đó.

"Mày đang ăn à? Tao tưởng rủ tao đi ăn."

"Ăn vặt. Khác. Sao gọi, không nhắn?"

"Tao muốn hỏi mày một câu."

Tiếng nhai dừng lại. "Câu gì mà phải gọi?"

Linh nhìn ra cửa sổ. Con ngõ bên dưới có mấy đứa trẻ đang đuổi nhau, tiếng dép lê quét trên gạch. Lá bàng rụng vài chiếc, chậm.

"Nếu tao nhớ ai đó," cô bắt đầu, "mà không có lý do gì để nhắn tin — thì sao?"

Im lặng.

Không phải im lặng của người đang nghĩ. Là im lặng của người đã biết câu trả lời từ trước và đang cân nhắc xem có nên nói thẳng không.

"Hoa."

"Thì mày đang thích người đó rồi."

Linh cúp máy.

Cô nhìn cái điện thoại trong tay.

Hoa nhắn lại ngay: Ủa cúp gì vậy. Đi ăn không?

Rồi: Tao đoán đúng hả nên cúp.

Rồi: Người đó là ai vậy.

Rồi, sau ba phút: Là thằng kiến trúc sư hả.

Linh úp điện thoại xuống.

Ngồi trên giường, lưng tựa tường, nhìn cái cây cà phê nhỏ trên bệ cửa sổ. Cây đang ra thêm một cái lá mới — cuộn tròn, xanh nhạt, loại lá non mà nếu không để ý sẽ không thấy.

Khó chết lắm,* Minh nói, *mày cứ tưới đúng lượng là được.

Vấn đề là Linh không biết "đúng lượng" là bao nhiêu. Cô tưới theo cảm hứng — có hôm quên, có hôm tưới hai lần. Cây vẫn sống. Cô không biết nên vui vì cây khỏe hay lo vì mình không đáng tin cậy.

Điện thoại rung. Hoa: Thôi tao tự đi ăn một mình nha. Mày ở nhà mà ngẫm.

Chủ Nhật Linh mở file truyện ngắn đang viết dở từ tháng trước — nhân vật chính là một người đàn ông không biết mình đang chờ gì. Cô viết được hai đoạn rồi thấy nhân vật đang làm đúng cái việc cô đang làm: ngồi một chỗ, nhìn xung quanh, đợi một điều gì đó xảy ra mà không biết điều đó là gì.

Cô lưu file rồi đóng lại.

Buổi chiều đi ra phố Đinh Lễ mua một cuốn sách — không có cuốn nào định trước, cứ đi rồi tính. Chọn được một cuốn về kiến trúc đô thị Hà Nội thập niên 1930, mua xong mới nhận ra tại sao mình chọn cuốn đó.

Cầm cuốn sách về. Đặt lên bàn. Nhìn nó.

Mày đang thích người đó rồi.

Linh không phải người không biết mình thích ai. Cô biết. Vấn đề là cô đã quen với cái quy trình: thích — hồi hộp — nghiêm túc — rồi nghe ai đó nói mày không bao giờ thực sự ở đây — rồi lại từ đầu. Cô đã chạy quy trình đó đủ lần để biết mình không giỏi cái bước "nghiêm túc".

Minh thì khác. Minh không vội. Minh nhìn góc phố như người có cả buổi sáng để nhìn. Minh uống cà phê xong mới nói chuyện, không nói chuyện trong lúc uống.

Điều đó không có nghĩa là Linh giỏi hơn ở bước "nghiêm túc". Điều đó chỉ có nghĩa là có thêm một người cô không muốn làm hỏng.

Thứ Hai cô đến quán Góc.

Bàn góc trống.

Dĩ nhiên trống — Minh về thứ Sáu, hẹn thứ Ba. Linh biết điều này. Cô vẫn nhìn cái bàn đó lâu hơn cần thiết trước khi chọn bàn khác.

Chị Lan mang cà phê ra. "Hôm nay không ngồi chỗ quen?"

"Đổi gió."

Chị Lan nhìn cái bàn góc rồi nhìn Linh, không nói gì, đi vào trong.

Linh mở máy tính. Làm việc được hai tiếng, năng suất bình thường, không có gì đáng kể. Lúc về đi qua bàn góc — không có lý do gì phải đi qua bàn đó vì lối ra ở hướng khác — nhưng cô đi qua.

Cái ghế Minh hay ngồi có vết xước nhỏ ở tay vịn. Cô không biết từ bao giờ mình để ý điều đó.

Ra đến cửa, điện thoại rung.

Hoa: Ngày mai mày có tự đến quán không hay đợi có người rủ?

Linh gõ trả lời: Tao tự đến được, tao không phải trẻ con.

Hoa: Ừ. Mà mày có tự đến không?

Linh nhìn tin nhắn đó một lúc.

Gõ: Tao sẽ đến. Thứ Ba.

Đặt điện thoại vào túi. Bước ra ngõ. Trời chiều Hà Nội mùa thu, nắng vàng vừa đủ để gọi là đẹp mà không đủ để gọi là ấm. Mấy chiếc lá bàng rụng xuống mái tôn nhà ai đó, tiếng lạt xạt khẽ.

Linh nghĩ: Thứ Ba.

Rồi nghĩ: Mình đang mong chờ thứ Ba.

Rồi không nghĩ gì nữa, đi về.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →