Sáng thứ Tư, Hà Nội lạnh hơn hôm qua khoảng hai độ.
Linh biết vì cô mặc sai áo. Cái áo mỏng màu kem mà cô cứ nghĩ là "đủ ấm cho thu" thực ra chỉ đủ ấm cho tháng Chín, không phải giữa tháng Mười khi gió từ hồ Tây thổi vào đến tận ngõ. Cô ngồi co một chân lên ghế, tay ôm ly cà phê sữa nóng như đang giữ một vật thiêng, và cố gắng không nhìn ra cửa để tránh bị gió nhắc thêm lần nữa.
Minh đến lúc chín giờ kém mười. Đúng giờ theo kiểu của anh — không phải "đúng giờ" theo nghĩa lịch trình, mà theo nghĩa anh xuất hiện vừa đúng lúc quán chưa đông và chỗ cạnh cửa sổ vẫn còn.
Anh đặt túi xuống, gọi cà phê đen, rồi nhìn Linh một cái theo kiểu anh hay nhìn — như đang đọc một bản vẽ.
"Chị quen cà phê một mình từ lâu chưa?"
Linh ngẩng đầu lên.
Câu hỏi nghe có vẻ bình thường. Nhưng Linh hiểu câu đó hỏi gì.
Cô để ly xuống, nhìn xuống mặt bàn gỗ có một vết trầy dài mà lần nào cô cũng vô tình nhìn vào. "Tám tháng," cô nói. "Tính từ lúc chia tay."
Minh không nói gì. Không hỏi thêm ngay. Chỉ gật đầu nhẹ như đang ghi nhận.
Đó là thứ Linh chưa quen — cái cách anh không lấp đầy khoảng trống bằng lời.
"Hai năm yêu nhau," Linh tiếp tục, không biết tại sao mình lại tiếp tục. "Tên anh ấy là Hải. Hai mươi lăm tuổi, làm marketing, hay mang tai nghe Bose màu xanh lá. Loại tai nghe chống ồn." Cô dừng lại. "Có lẽ đó là dấu hiệu đầu tiên mà tôi bỏ qua."
"Dấu hiệu gì?"
"Người ta cần chống ồn thì thường đang cố chống lại cái gì đó."
Minh nhìn cô. "Hoặc họ chỉ thích âm thanh tốt."
"Ừ, hoặc vậy." Linh gõ nhẹ ngón tay vào thành ly. "Tôi hay tìm ẩn dụ ở chỗ không có ẩn dụ. Nghề copywriter làm người ta bị vậy."
"Chia tay vì sao?"
Câu hỏi thẳng hơn những câu trước. Linh ngờ anh cũng biết, nhưng anh hỏi vì muốn nghe phiên bản của cô.
"Anh ấy nói tôi không bao giờ thực sự ở đây."
Minh để ly cà phê xuống. Không vội.
"Hải có ý gì?"
Linh nhìn ra cửa sổ một giây — rồi nhận ra mình vừa làm đúng cái điều mình sắp kể — và quay lại nhìn Minh với vẻ hơi mắc cỡ không hoàn toàn che được.
"Anh ấy nói tôi hay nhìn ra chỗ khác. Nghĩ thứ khác. Ngay cả khi ngồi cạnh anh ấy." Cô ngừng. "Mình đang ăn tối, anh ấy kể chuyện công ty, tôi gật đầu nhưng thực ra đang nghĩ tên cho một chiến dịch quảng cáo sữa hạt. Mình đi xem phim, anh ấy hỏi cảm nhận, tôi trả lời nhưng thực ra đang nhớ lại một câu thoại từ phim khác xem năm ngoái." Cô nhún vai. "Kiểu vậy."
"Lâu không?"
"Anh ấy nói cả hai năm. Tôi nghĩ có thể ít hơn, nhưng tôi không chắc, vì lúc đó tôi cũng đang..." Cô dừng lại, rồi tự bật cười nhẹ. "Cũng đang nghĩ thứ khác."
Minh không cười theo. Không phải vì anh thấy không buồn cười — mà vì anh đang nghe thật sự.
"Chị có nghĩ anh ấy đúng không?"
Câu hỏi đó Linh không mong.
Cô nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, lá của cây sấu cũ trước quán đã ngả sang vàng úa — không phải vàng rực kiểu lá phong trong ảnh Pinterest, mà vàng theo kiểu Hà Nội: nâu ở rìa, hơi héo, nhưng vẫn bám trên cành. Một người đi xe đạp ngang qua, giỏ xe có bó hoa cúc vạn thọ cam.
"Đôi khi," Linh nói.
Câu đó rơi xuống yên tĩnh hơn cô tưởng.
Minh không nói thêm. Không "chị cũng không hoàn toàn sai đâu" hay "ai chả vậy" hay bất kỳ câu an ủi nào mà người ta hay dùng khi không biết nói gì. Anh chỉ nhìn ly cà phê của mình, ngón tay xoay xoay nhẹ cái đế ly trên mặt bàn.
Linh nhấp một ngụm cà phê đã nguội hơn một chút.
Bên ngoài, tiếng xe máy xẹt qua, tiếng ai đó gọi tên nhau ở đầu ngõ, tiếng chú Năm chủ quán đẩy cái ghế gỗ cọ xuống sàn xi măng. Những âm thanh cũ kỹ của buổi sáng trong một quán nhỏ không cố trở thành gì hơn chính nó.
"Sao hỏi vậy?" Linh hỏi.
"Hỏi gì?"
"Câu đầu. Quen cà phê một mình từ lâu chưa." Cô nhìn anh. "Hỏi thẳng đi cho rồi."
Minh nhìn lại cô. Không vội.
"Tôi nghĩ chị thích không gian một mình," anh nói. "Không phải vì cô đơn. Mà vì chị cần khoảng trống để nghĩ."
"Thì sao?"
"Không sao." Anh nhún vai nhẹ. "Chỉ muốn hiểu."
Linh không biết trả lời cái đó thế nào. Cô quen với người ta hỏi để phán xét, hoặc hỏi để kể chuyện của mình, hoặc hỏi vì xã giao. Không quen với người hỏi vì muốn hiểu rồi dừng ở đó.
"Minh không có chuyện gì để kể à?" cô hỏi, giọng nhẹ hơn câu hỏi thực sự.
"Có."
"Nhưng không kể?"
"Chưa phải lúc."
Linh mở miệng định nói gì đó — có lẽ là "ông này bí ẩn vừa thôi" hay "câu đó nghe giống phim lắm đó" — nhưng không hiểu sao lại thôi.
Cô cầm bút lên, mở file công việc trên laptop, nhưng không gõ gì. Minh lấy cuốn sách ra — lần này là một cuốn mỏng, bìa nâu, chữ tiếng Anh Linh không đọc kịp tên. Hai người ngồi yên trong cái yên lặng không cần giải thích.
Khoảng mười phút sau, Linh gõ được hai đoạn đầu của bài viết về thương hiệu nến thơm mà cô đã trì hoãn ba ngày. Ý tưởng đến không phải từ cà phê, không phải từ câu chuyện về Hải — mà từ cái mùi lá ẩm thổi vào lúc ai đó mở cửa quán lúc chín giờ mười lăm.
Cô gõ xong đoạn thứ ba rồi ngẩng đầu.
Và nhận ra — suốt từ lúc Minh ngồi xuống đến giờ, cô chưa nhìn ra cửa sổ lần nào.
Linh không nói điều đó ra. Cô chỉ nhìn xuống màn hình, kéo cursor về đầu đoạn, đọc lại một lượt.
Không cần nói ra. Tự biết là đủ rồi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →