Quán bún chả Hàng Mành đông như mọi trưa thứ Tư. Khói than bốc lên từ vỉ nướng, mùi mắm chua ngọt quen thuộc len vào áo, tiếng ghế nhựa cọ sàn xi măng tạo thành nền âm thanh riêng của Hà Nội lúc giữa ngày.
Hoa kéo ghế ngồi đánh rầm, đặt túi lên bàn, nhìn quanh quán với vẻ người đã đói từ sáng.
"Trưa nay tao nhớ chỗ này kinh khủng. Từ hồi mày chuyển đi tao không có ai rủ ăn trưa nữa."
"Tại mày không rủ người khác thôi." Linh cầm tờ menu nhựa nhìn qua loa rồi đặt xuống — gọi gì cũng bún chả, nhìn menu cho có. "Hay tại mày cô đơn?"
"Cô đơn khác với lười." Hoa vẫy tay gọi chị phục vụ. "Hai suất bún chả, thêm nem. Mày vẫn uống trà đá không?"
"Uống."
Hai người ngồi im một chút, kiểu im của người đã quen nhau lâu, không cần lấp đầy mọi khoảng trống. Nắng tháng Mười đổ qua mái hiên nhựa trong thành vệt vàng nhạt trên nền gạch. Bên ngoài, xe máy đi lại liên tục trên phố hẹp.
Linh quay đầu nhìn ra cửa — thói quen, không có lý do.
Rồi thấy Minh.
Quán cơm bình dân bên kia đường, bàn sát vỉa hè, mái tôn xanh đã bạc màu. Minh ngồi một mình, trước mặt là khay cơm và ly nước lọc. Anh đang nhìn vào điện thoại nhưng không cuộn — chỉ giữ điện thoại như người đang suy nghĩ việc khác.
Linh quay lại nhìn bát bún của mình.
"Sao vậy?" Hoa đang nhìn cô.
"Không có sao."
"Mày vừa nhìn sang bên kia."
"Nhìn xe máy."
Hoa quay ra nhìn, rồi quay lại. "Xe máy hay người?"
"Thôi ăn đi." Linh gắp nem.
Nhưng mắt cô lại đi ra ngoài thêm một lần. Minh vẫn ngồi đó. Anh cầm điện thoại lên, chụp gì đó — góc mái nhà bên kia hay ánh nắng trên vỉa hè, Linh không rõ. Rồi lại đặt xuống, tiếp tục ăn.
"Quen à?" Hoa hỏi, không nhìn đi đâu cả.
"À..." Linh dừng lại một giây. "Biết biết thôi."
"Biết biết là biết mức nào?"
"Mức hay ngồi cùng quán. Không có gì đặc biệt."
Hoa gật đầu, kiểu gật của người đang lưu thông tin để hỏi sau. "Qua chào đi."
"Không cần." Linh ăn thêm miếng bún. "Trưa bình thường, người ta đang ăn, mình qua chào làm gì."
"Thì chào. Không mất tiền."
"Mất công."
Hoa im, nhưng miệng hơi cong lên.
Hai người ăn xong, gọi thêm chè nhãn nhỏ mang về. Hoa trả tiền vì Linh lần trước đã trả — giữa hai người có một hệ thống kế toán không thành văn đã tồn tại bảy năm. Linh cầm túi chè, đứng dậy.
Quán cơm bên kia, Minh vẫn ngồi.
Đường về phía xe của Hoa đi ngang qua trước cửa quán đó.
Linh bước theo Hoa. Không phải vì muốn dừng lại. Chỉ là đường đi qua đó.
Khi hai người đi ngang, Minh ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đó ngắn — mắt anh nhìn ra phố theo phản xạ, rồi dừng lại khi thấy Linh. Anh gật đầu.
Linh dừng hai giây.
Không có lý do rõ ràng. Chân cô tự dừng.
"Ăn trưa ở đây hả?"
Câu hỏi thừa nhất trong ngày. Rõ ràng người ta đang ngồi trước khay cơm.
"Công trình gần đây." Minh trả lời, giọng bình thường, không có vẻ ngạc nhiên hay vui mừng quá mức. Chỉ là thông tin.
"À." Linh gật đầu. "Ừ, thôi tôi đi."
"Ừ."
Vậy thôi.
Cô quay lại bước theo Hoa. Phía sau không có tiếng gọi thêm, không có gì. Linh không quay lại.
Hoa đi được mười bước thì hỏi, không quay đầu: "Quen kiểu gì vậy?"
"Kiểu gì là kiểu gì?"
"Kiểu... vừa rồi ấy." Hoa dừng lại ở góc phố, nhìn Linh. "Mày chào người ta như chào hàng xóm đi chợ về."
"Thì đúng là chào vậy thôi." Linh điều chỉnh dây túi trên vai. "Quen quán, không phải bạn bè."
Hoa nhìn cô một giây. "Tên là gì?"
"Minh."
"Làm gì?"
"Kiến trúc sư."
"Mày biết nhiều hơn 'biết biết thôi' đấy nhỉ."
Linh cầm túi chè chìa sang. "Uống chè không hay hỏi tiếp?"
Hoa cầm túi chè. Không hỏi thêm — nhưng vẫn cái miệng hơi cong đó.
Chiều tháng Mười đổ xuống sớm. Linh về nhà lúc ba giờ, mở máy tính định làm việc, nhìn màn hình hai mươi phút rồi mở tab mới xem giá vé tàu đi Đà Lạt — thói quen không dẫn tới đâu của mỗi khi đầu óc không chịu tập trung.
Điện thoại hiện tin nhắn từ khách hàng hỏi tiến độ bài viết. Linh gõ trả lời "đang hoàn thiện" — câu trả lời không sai nhưng cũng không đúng lắm, vì bài viết vẫn đang ở dòng tiêu đề.
Ngoài cửa sổ, lá sấu vàng hơn so với tuần trước. Cái vàng của Hà Nội tháng Mười không giống vàng chỗ nào khác — nó nhạt hơn, mỏng hơn, như ai đó pha thêm nắng chiều vào màu lá.
Minh hay chụp kiểu ánh sáng đó.
Linh không hiểu tại sao mình lại nghĩ đến điều đó.
Cô quay lại màn hình. Gõ câu đầu tiên của bài viết. Xóa. Gõ lại. Giữ.
Bên dưới ngõ, tiếng xe máy đi qua, tiếng ai đó gọi tên ai đó, tiếng lá xào xạc khi một cơn gió nhỏ chạy qua.
Buổi trưa hôm nay không có gì xảy ra. Linh nhìn thấy người quen, dừng lại hai giây, nói câu không cần thiết, rồi đi. Không có gì đặc biệt.
Cô nhìn màn hình máy tính, gõ thêm một câu.
Lần này không xóa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →