🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

An không phải người chạy bộ theo nghĩa thực sự của từ đó.

Cô là người thỉnh thoảng quyết tâm vào sáng thứ Hai rằng từ tuần này sẽ chạy bộ mỗi ngày, rồi thực hiện được hai ngày, bỏ một ngày vì báo cáo, rồi quên hẳn đến thứ Hai tuần sau lại quyết tâm lại. Vòng lặp này đã chạy song song với vòng lặp cuộc sống của cô được khoảng một năm.

Nhưng sáng nay là sáng thứ Tư, và lần hiếm hoi chu kỳ quyết tâm không bị phá vỡ, An dậy lúc năm giờ rưỡi, mặc quần áo tập, đi xuống dưới.

Khu vực xung quanh Sunrise Tower lúc năm rưỡi sáng là một Hà Nội khác với Hà Nội cô quen. Đường vắng, không khí còn mát, vài người già đi bộ quanh công viên nhỏ đầu phố, quầy bán xôi của bà hàng quen đang bắt đầu bày hàng. Ánh sáng chưa hẳn là ban ngày nhưng cũng không còn là đêm — cái màu xanh xám mà nhiếp ảnh gia hay gọi là giờ vàng của buổi sáng và dân văn phòng thường ngủ qua mất.

An chạy được khoảng hai mươi phút — thực ra là mười lăm phút chạy và năm phút đi bộ trá hình thành chạy chậm — rồi quay về. Cô đang tính đường tắt qua cổng hông thì nhìn thấy Tuân.

Anh đang chạy về từ hướng ngược lại, tốc độ đều đặn của người quen với lịch trình này, tai nghe trên cổ chứ không trong tai, áo thun xám ướt đẫm mồ hôi từ cổ xuống lưng, tóc dính bết vào trán. Rõ ràng đã chạy lâu hơn An nhiều.

Họ nhìn thấy nhau cùng một lúc, cùng dừng lại, cùng có biểu cảm của người chưa kịp chuẩn bị cho cuộc gặp này.

Ngày thường họ gặp nhau ở hành lang với đèn vàng, hoặc ở cầu thang với ánh sáng đèn neon trắng, hoặc ở bếp Tuân với bóng đèn LED ấm. Lần này là ánh sáng ban ngày thực sự — màu xanh xám của sáng sớm, không có bộ lọc nào, không có bóng tối che bớt.

Tuân nhìn cô. An nhìn anh.

"Chị dậy sớm thế," anh nói.

"Anh dậy muộn thế," cô nói.

Im lặng một giây khi cả hai hiểu rằng câu kia không logic lắm — năm rưỡi sáng không phải muộn với bất kỳ tiêu chuẩn nào — nhưng cũng không ai muốn sửa lại.

"Anh hay chạy sáng à?" An hỏi.

"Bốn, năm lần một tuần. Chạy xong về thì vừa kịp ngồi vào máy tính lúc bảy giờ." Tuân dùng cổ tay áo lau mồ hôi trán. "Chị mới bắt đầu chạy à?"

"Bắt đầu lại." An sửa lại câu trả lời cho chính xác hơn. "Đã bắt đầu nhiều lần rồi."

Tuân gật đầu với vẻ đồng cảm thực sự. "Em cũng vậy. Hồi đầu bỏ mấy lần. Đến lần thứ tư gì đó thì chạy được."

"Bí quyết là gì?"

Anh suy nghĩ. "Chạy chậm thôi. Không cần nhanh. Chạy chậm mà đủ ngày thì lâu dần thành quen."

An nhìn anh — không phải lần đầu nhìn, nhưng lần đầu nhìn rõ theo nghĩa đúng nhất. Trong ánh sáng buổi sáng, không có gì che, không có context của hành lang tối hay bếp khuya, Tuân là một người đàn ông hai mươi chín tuổi đứng trước tòa nhà chung cư lúc tờ mờ sáng, tóc dính mồ hôi, áo ướt, mặt hơi đỏ vì vừa chạy, và đang nhìn cô với ánh mắt của người không có gì để giấu.

Cô cũng đang bị nhìn theo cách tương tự. Cô ý thức điều đó và quyết định không khó chịu với nó.

"Anh chạy bao xa mỗi sáng?" cô hỏi.

"Năm ki-lô. Hôm nào hứng thì bảy."

"Tôi vừa chạy được có hai ki-lô." An nói thật. "Và tôi mệt."

Tuân cười — cái cách cười không cố nín mà cũng không cười lớn, chỉ là một nụ cười thật. "Hai ki-lô là tốt rồi. Tuần sau ba ki-lô. Cứ thế."

"Anh nghe có vẻ như người đã thử sai nhiều lần rồi mới biết nói thế này."

"Đúng vậy." Anh không phủ nhận. "Em từng bỏ chạy bộ ba lần vì đặt mục tiêu cao quá từ đầu. Lần thứ tư đặt mục tiêu là: chạy không té. Thế là xong."

An phá ra cười. Tiếng cười của cô vang lên trong không khí sáng sớm vắng người, nghe lạ tai theo cái cách dễ chịu. Tuân nhìn cô cười và bản thân anh cũng không nín được.

Họ đứng trước cổng tòa nhà, không ai bước vào trước. Không phải vì cố tình ở lại, mà vì cuộc trò chuyện chưa có điểm kết thúc tự nhiên và cả hai không muốn tạo ra một điểm kết thúc giả tạo.

"Sáng mai chị có chạy không?" Tuân hỏi.

"Chưa chắc," An trả lời thật thà. "Phụ thuộc vào báo cáo tối nay xong lúc mấy giờ."

"Nếu chạy thì chị nhắn em. Bọn mình chạy cùng cho có bạn."

An nhìn anh. "Anh chạy năm ki-lô còn tôi chạy hai ki-lô thì chạy cùng kiểu gì?"

"Em chạy chậm lại. Hoặc em chạy thêm một vòng sau khi chị về." Tuân nói như thể đây là giải pháp hiển nhiên nhất thế giới. "Không vấn đề gì cả."

An suy nghĩ về điều đó — về cái sự đơn giản trong cách anh đề xuất điều chỉnh lịch trình của mình mà không làm cho nó trở thành vấn đề lớn.

"Để tôi xem," cô nói.

Họ bước vào cửa tòa nhà, đứng chờ thang máy — thang máy đã sửa xong từ tuần trước, hoạt động bình thường. Cả hai bước vào, bấm tầng bảy.

Thang máy nhỏ, hai người đứng vừa đủ không chạm vào nhau. An nhìn màn hình hiển thị số tầng. Tuân nhìn cùng chỗ đó. Không nói gì.

Tầng ba.

Tầng bốn.

An nhìn sang Tuân. Anh cũng đang nhìn cô — hẳn là cùng nhớ đến chiếu nghỉ tầng bốn.

"Nhớ cầu thang không?" anh hỏi.

"Tí nữa vẫn còn thứ Ba thứ Năm mà," cô nói.

Tầng bảy. Cửa mở.

Họ ra, đứng trước hai cánh cửa quen thuộc.

"Anh về tắm đi," An nói. "Mùi mồ hôi."

"Đang chạy bộ về thì phải mùi mồ hôi chứ," Tuân nói nhưng đã móc chìa khóa ra. "Chị cũng tắm đi."

"Tôi không có mùi."

"Chị chạy hai ki-lô mà không có mùi?" Tuân tỏ vẻ nghi ngờ.

An nhìn anh, quay vào phòng, đóng cửa. Nhưng cô vừa cười vừa đóng.

Bên kia tường, tiếng cửa phòng 704 đóng lại. Tiếng bước chân vào phòng tắm. Tiếng nước chảy.

An đứng giữa phòng mình trong bộ đồ tập còn ướt, nhìn ra cửa sổ. Hà Nội lúc này đã sáng hẳn — trời xanh nhạt, nắng sớm bắt đầu rọi vào những mái nhà thấp tầng.

Cô cầm điện thoại lên, mở danh bạ, tìm tên Tuân — số anh lưu từ hồi thang máy hỏng, để liên lạc khi cần. Cô nhìn cái tên đó một lúc rồi khóa điện thoại lại.

Sáng mai coi vậy.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →