Tuân gõ cửa lúc chín giờ tối thứ Hai.
An đang ngồi làm báo cáo — công việc thường trực của cô vào tối đầu tuần, cái bàn phím kế toán gõ đều đặn, màn hình đầy con số. Cô mở cửa với một tay vẫn cầm bút bi.
Tuân đứng đó. Mặt hơi tái. Không phải kiểu tái của người bị ốm, mà kiểu tái của người đang căng thẳng và cơ thể không còn đủ máu ở mặt vì hết dồn xuống tim.
"Em xin lỗi làm phiền chị," anh nói. "Chị có ổ cắm nối dài không? Máy tính em hết pin mà adapter bị hỏng. Em cần nộp file trong vòng một tiếng nữa."
An nhìn anh. Nhìn sang trong phòng cô — cái ổ cắm nối dài màu trắng cô dùng cho bàn làm việc, có sẵn hai ổ trống.
"Anh vào dùng nhờ luôn đi," cô nói.
"Không cần, em ngồi ngoài hành lang được. Chỉ cần cái ổ cắm là đủ."
An nhìn anh một giây. Hành lang tầng bảy đèn vàng, ghế không có, không khí máy lạnh hành lang chạy từ thang máy thổi vào. Ngồi đó làm việc một tiếng thì tốt cho dân freelance lắm.
"Anh ngồi ngoài hành lang làm việc lúc chín giờ tối thì tôi mang ghế ra cho anh ngồi hay sao?"
Tuân định nói gì đó nhưng An đã quay vào phòng, cầm cái ổ cắm nối dài ra, dắt dây qua khe cửa. Dây vừa đủ dài để Tuân ngồi trên cái ghế nhựa nhỏ An kéo từ trong ra đặt ở hành lang, lưng tựa vào tường cạnh cửa 703.
Tuân cắm máy tính vào, màn hình sáng lên, anh thở ra một cái nghe rõ.
"Cảm ơn chị nhiều."
"Anh còn bao nhiêu thời gian?"
"Còn năm mươi phút."
An gật đầu, quay vào phòng, đóng cửa — nhưng không đóng hẳn, chỉ khép lại khoảng một phần ba. Cô ngồi xuống bàn làm việc của mình, tiếp tục báo cáo.
Mười lăm phút sau, cô đứng dậy, ra bếp đun nước, pha hai ly trà. Mở cửa, đặt một ly xuống cạnh chân ghế Tuân không nói gì, về bàn tiếp tục làm việc.
Tuân nhìn ly trà, nhìn cánh cửa khép hờ, rồi cúi xuống màn hình tiếp tục gõ.
Chín giờ năm mươi, Tuân gõ nhẹ vào cánh cửa khép hờ.
"Xong rồi chị ơi. Em nộp được rồi."
An dừng gõ. "Tốt."
"Em trả ổ cắm cho chị." Nhưng anh không đứng dậy ngay. Ngồi nhìn màn hình với cái biểu cảm của người vừa qua ngưỡng cửa nhưng chưa hoàn toàn thở phào.
An đứng dậy, ra hành lang. Ngồi xuống bậc cửa — không phải ghế vì ghế Tuân đang ngồi — lưng tựa vào khung cửa.
"Hợp đồng đó là hợp đồng quan trọng à?" cô hỏi.
Tuân nhìn sang cô. Rồi nhìn ra phía xa hành lang, nơi ánh đèn vàng chiếu xuống nền gạch men.
"Client lớn nhất của em. Ba năm hợp tác." Anh dừng lại. "Tuần trước họ báo đang xem xét lại hợp đồng vì có đối tác mới rẻ hơn. Em đang chạy đua với bản demo cải tiến, hy vọng thuyết phục họ giữ lại."
"File vừa nộp là demo đó?"
"Ừ."
Im lặng.
"Họ khi nào trả lời?" An hỏi.
"Cuối tuần này. Họ họp vào thứ Sáu."
An gật đầu. Cô không nói "chắc ổn thôi" hay "anh làm tốt rồi chắc họ giữ" — những câu an ủi mà cô biết mình không đủ thông tin để nói và người nghe không thực sự cần. Cô chỉ ngồi yên, lưng tựa vào khung cửa, nhìn ra hành lang.
Tuân uống trà. Trà đã nguội nhưng anh vẫn uống hết.
"Chị có bao giờ lo mất việc không?" anh hỏi — không phải câu hỏi thăm dò, mà câu hỏi của người đang cần biết mình không phải người duy nhất có nỗi lo này.
"Công ty tôi làm ổn định hơn," An nói thật. "Nhưng hồi năm ngoái công ty cắt giảm, tôi có ba tháng không biết ghế mình có còn không."
"Rồi sao?"
"Rồi không bị cắt." Cô nhìn xuống tay. "Nhưng ba tháng đó tôi làm báo cáo kỹ hơn, không để sai một con số. Như thể nếu làm đủ tốt thì sẽ không bị mất."
"Có tác dụng không?"
"Không biết. Có thể họ giữ tôi vì lý do khác. Nhưng ít nhất tôi không ngồi không lo lắng."
Tuân gật đầu chậm. "Em cũng vậy. Nộp cái demo xong thì biết là mình đã làm được những gì mình có thể làm. Còn lại là chờ."
"Chờ được," An nói.
"Khó hơn làm."
"Ừ. Nhưng làm được rồi."
Họ ngồi thêm một lúc ở hành lang tầng bảy. Đèn vàng trên đầu, sàn gạch men lạnh, tiếng điều hòa hành lang chạy đều đều. Từ xa vọng lại tiếng thang máy di chuyển — ai đó về muộn.
Tuân nhìn sang An. Cô đang ngồi tựa vào khung cửa, mắt nhìn ra phía xa hành lang, vẻ mặt bình thản không phải kiểu cố tỏ ra bình thản mà là thật sự bình thản. Không giả vờ không có chuyện gì xảy ra. Không cũng không cố nói cho mọi thứ ổn hơn thực tế. Chỉ ngồi đó.
Anh không biết An học cái đó ở đâu — cái khả năng ngồi yên cạnh người đang lo lắng mà không làm người ta cảm thấy cần phải trấn an ngược lại.
"Chị không giỏi an ủi nhỉ," anh nói — không phải phàn nàn, chỉ là nhận xét.
An quay sang nhìn anh. "Không."
"Nhưng chị ngồi đây."
"Ừ."
Tuân nhìn cô thêm một giây, rồi quay đi nhìn ra hành lang. Góc miệng anh có một nụ cười nhỏ, loại nụ cười không cố tạo ra mà tự nhiên xuất hiện.
"Cảm ơn chị," anh nói. "Cả ổ cắm lẫn cái khác."
An đứng dậy. "Tôi vào làm tiếp. Anh cũng về nghỉ đi, thứ Sáu mới biết kết quả, lo trước cũng không thêm được gì."
"Lý luận của kế toán."
"Lo cũng tốn năng lượng. Mà năng lượng thì hữu hạn."
Tuân cười lớn hơn lần này. Đứng dậy, thu dọn máy tính, tháo ổ cắm, cuộn dây gọn lại đưa cho An.
"Thứ Sáu em báo chị kết quả nhé."
"Ừ." An cầm ổ cắm. "Dù kết quả thế nào cũng báo."
Tuân gật đầu, quay sang cửa phòng mình.
An bước vào trong, đặt ổ cắm lên bàn, nhìn màn hình báo cáo vẫn đang mở. Cô ngồi xuống, đặt tay lên bàn phím.
Ngoài cửa hành lang, tiếng cửa 704 đóng lại nhẹ. Tiếng bước chân trong phòng bên. Rồi im lặng.
An nhìn màn hình. Con trỏ nhấp nháy chờ trong ô số liệu còn bỏ trống.
Cô gõ tiếp. Đêm nay còn hai tiếng báo cáo, và đó là việc của cô, việc cô làm được, còn thứ Sáu thì chờ xem.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →