🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái hôm mà An lần đầu hỏi thật sự về công việc của Tuân, là một tối thứ Tư bình thường, không có gì đặc biệt ngoài việc cả hai đứng chờ thang máy cùng nhau quá lâu — thang máy tầng 7 có thói quen hỏng vào giờ cao điểm như thể nó cũng muốn nghỉ làm. Hành lang nhà H2 lúc đó tối hơn thường, bóng đèn số 3 lại nhấp nháy kiểu sắp chết, cứ bật lên rồi tắt xuống theo nhịp không đều, hắt ra những vệt sáng vàng nhợt lên tường gạch ốp màu kem đã xỉn. Mùi đồ ăn ai đó vừa nấu xong — hình như cà ri, cái mùi nồng và ấm theo kiểu không mời mà cứ len lỏi vào — vẫn còn lảng vảng trong không khí ẩm ướt của tháng tám Hà Nội, cái tháng mà hành lang tập thể cũ lúc nào cũng có cảm giác ẩm hơn cần thiết, tường thì mát lạnh khi chạm vào, nền gạch hoa thì tối và bóng theo kiểu riêng của nó.

An nhìn vào điện thoại. Không phải vì có gì quan trọng cần xem — màn hình sáng lên rồi tắt, cô vuốt qua mấy thông báo không đọc, tay cầm điện thoại chỉ để có thứ gì đó cầm. Đứng chờ thang máy mà không có điện thoại trong tay thì biết nhìn vào đâu. Tuân đứng cách một cánh tay, tay kẹp theo túi đựng hộp cơm mua về từ tầng dưới, mùi thức ăn còn hơi ấm tỏa ra qua lớp túi nilon mỏng. Hai người đã đứng chờ đủ lâu để không còn ngượng ngùng — cái ngượng ban đầu khi mới quen nhau, khi hành lang hẹp mà hai người vô tình đứng gần là phải nhìn đi chỗ khác — nhưng chưa lâu đến mức phải nói gì cho có.

Bên trong vách thang máy vẫn im. Không có tiếng động cơ, không có tiếng cọt kẹt, không có gì cả. Thang đang nghỉ ở tầng nào đó phía dưới và không có ý định nhúc nhích.

"Anh đang làm dự án gì vậy?" An hỏi, mắt vẫn nhìn vào màn hình điện thoại như đang hỏi điện thoại chứ không phải hỏi Tuân. Giọng cô không lên xuống, không có cái nhấn nhá thường thấy ở câu hỏi xã giao. "Hôm qua thấy anh ngồi đến hai giờ sáng, đèn phòng sáng cả qua khe cửa."

Tuân quay sang nhìn, hơi ngạc nhiên. Không phải ngạc nhiên vì câu hỏi, mà ngạc nhiên vì người hỏi. An không hay hỏi han — không phải kiểu người vừa gặp ngoài hành lang vừa buột miệng hỏi thăm như thể hỏi cho xong. Bình thường cô gật đầu là xong, nhiều nhất là một câu đáp ngắn trước khi về phòng. "Chị chú ý à?"

"Không." Cô vẫn nhìn điện thoại. Giọng bằng phẳng hoàn toàn. "Tôi đi lấy nước lúc hai giờ, thấy ánh đèn hắt ra hành lang."

"À." Tuân gật đầu, tay siết nhẹ quai túi cơm. "Em đang làm hệ thống quản lý kho cho một chuỗi siêu thị. Deadline tuần sau. Cái bug hàng tồn kho âm cứ xuất hiện rồi biến mất, không bắt được."

An dừng nhìn điện thoại. Màn hình tắt trong lòng bàn tay cô. Đây là câu chuyện khác rồi — không phải xã giao, không phải hỏi cho qua. Đây là thứ cô biết. "Bug không tái hiện được?"

"Đúng." Tuân nhìn thẳng ra cửa thang máy đang đóng im, như thể đang nhìn vào màn hình code trong đầu. "Chạy test thì ổn hoàn toàn, lên production thì lỗi, chụp log lại thì không thấy gì. Như ma vậy đó. Anh đồng nghiệp bảo có khi do race condition nhưng em chạy concurrent test cũng không bắt được. Cứ chạy là ổn, ngừng chạy test là lỗi lại xuất hiện."

Cái loại bug đó — cái loại mà không thể chỉ vào và nói đây là nó, đây là chỗ nó xảy ra, cái loại tồn tại như bóng ma trong hệ thống rồi biến mất trước khi ai kịp chụp lại — là loại bug tệ nhất. Không phải vì nó phức tạp, mà vì nó làm người ta nghi ngờ bản thân.

An im lặng hai giây. Không phải im lặng vì không biết nói gì, không phải im lặng xã giao để điền vào chỗ trống trước khi đổi chủ đề. Kiểu im lặng của người đang xử lý thông tin thật sự, đang kéo một mối liên hệ nào đó từ trong đầu ra. "Đau đầu thật," cô nói, giọng không thay đổi nhưng có thêm gì đó trong đó, một sự thừa nhận không phải của người nghe chuyện mà của người đã trải qua. "Tôi cũng có kiểu đó. Số liệu báo cáo tháng trước khớp hết, tháng này cùng công thức lại lệch mười hai nghìn đồng. Không tìm ra nguyên nhân suốt ba ngày." Giọng cô vẫn bình, nhưng người nào đã từng ngồi đối chiếu sổ sách ba ngày liền, mắt đỏ hoe nhìn vào cột số đến mức chữ số bắt đầu nhảy múa trước mắt, mà vẫn không tìm ra cái lệch ở đâu — người đó sẽ hiểu cái bình của An che giấu thứ gì bên dưới.

Tiếng cọt kẹt từ bên trong vách — cuối cùng thì thang máy cũng nhúc nhích, tiếng động cơ rì rì yếu ớt từ đâu đó phía dưới. Cửa thang máy mở ra chậm rãi, ánh đèn vàng hơi mờ bên trong tỏa ra như thở, mùi không khí tù đọng trong hộp thang cũ thoáng qua rồi tan vào hành lang.

Cả hai bước vào. Cửa đóng lại sau lưng với tiếng ầm nhẹ. Câu chuyện không dừng lại như mọi khi.

"Cuối cùng chị tìm ra không?"

"Tìm ra." An nhấn nút tầng 1, ngón tay ấn vào ô nhựa vàng đã mờ số từ bao nhiêu lần ấn. "Ai đó nhập dấu phẩy thành dấu chấm trong một ô. Excel tự làm tròn. Mười hai nghìn đồng mà mất ba ngày." Cô thở dài — không phải thở dài để kể cho có, mà kiểu thở dài của người vừa vô tình nhớ lại một ký ức không muốn nhớ nhưng vẫn cứ nhớ. "Bug không giải thích được đều có nguyên nhân ngớ ngẩn."

Tuân bật cười. Cười thật, không phải cười kiểu xã giao phải cười, cười của người vừa nghe thứ gì đó chạm đúng chỗ. "Anh của em hồi năm ngoái debug mười tiếng. Ra là thiếu dấu chấm phẩy."

An nhìn anh. "Dấu chấm phẩy."

"Dấu chấm phẩy."

Trong ánh đèn vàng mờ của thang máy, An nhìn Tuân với vẻ của người đã hiểu hết mà không cần giải thích thêm, không cần nói thêm gì, không cần làm rõ điều gì nữa. Mười tiếng debug. Dấu chấm phẩy. Mười hai nghìn đồng. Dấu phẩy thành dấu chấm. Cùng một cái gì đó, chỉ khác bề mặt.

Tầng 1 mở ra. Mùi ẩm của chân thang máy, hơi lạnh từ nền xi măng, tiếng xe máy vọng vào từ cổng chính, ánh đèn đường vàng cam hắt qua ô kính nhỏ trên cửa sảnh. Hai người ra cùng, đi về phía cổng — An ghé hàng xôi góc đường, người bán quen mặt rồi nên không cần gọi nhiều, Tuân mua cơm bình dân đầu ngõ, cái quán bé tẹo mà hộp cơm lúc nào cũng nhiều hơn cần thiết — rồi lại cùng về. Thang máy lần này lên ngay, không chờ lâu, như thể nó đã xả xong cơn hờn lúc trước và quyết định bù lại.

Nhưng lên đến tầng 7, cửa thang máy mở ra, cả hai bước ra hành lang, và không ai về phòng.

Họ đứng ngoài hành lang, túi đồ ăn trên tay còn hơi ấm, đèn số 3 phía cuối vẫn nhấp nháy đều đặn theo nhịp hấp hối của nó, và câu chuyện vẫn còn đó, chưa chịu kết thúc. Kiểu này không hay xảy ra với An, người mà bình thường chia tay trong thang máy là lập tức về phòng đóng cửa, như thể đã cấp phát đúng lượng tương tác cần thiết cho ngày hôm đó và không muốn vượt quá định mức.

"Khách hàng của chị có hay đổi yêu cầu không?" Tuân hỏi, vai tựa nhẹ vào tường hành lang phía bên anh.

"Liên tục." An dựa lưng nhẹ vào tường đối diện, không vội vàng. Túi xôi cầm trên tay, mùi lá chuối thoáng ra. "Tuần một gửi email. Tuần sau email khác mâu thuẫn hoàn toàn với email trước, hỏi lại thì bảo 'ừ anh nhớ nhầm, làm theo cái mới nhé.' Không xin lỗi. Không hỏi xem mình đã làm bao nhiêu tiếng rồi. Không biết rằng cái báo cáo theo template tuần trước mình đã ngồi đến mười một giờ đêm mới xong."

"Chị vừa mô tả đúng khách hàng của em." Tuân nói với giọng của người cuối cùng tìm được ai đó hiểu, không cần diễn giải thêm. "Chỉ khác là email của em còn kèm dấu chấm than và emoji cười."

An nhìn anh, mắt hơi thu hẹp. "Emoji cười sau khi đổi requirement?"

"Emoji cười và sticker mèo." Tuân ngừng một nhịp. "Xong bảo deadline vẫn giữ nguyên."

An im lặng. Một giây. Hai giây. Rồi lắc đầu, rất chậm, với vẻ thấu hiểu sâu sắc của người đã qua nhiều trận, đã nếm đủ các loại khách hàng qua đủ các năm làm việc và không còn bất ngờ với bất cứ điều gì trong danh mục đó nữa. "Deadline vẫn giữ nguyên. Kinh điển."

Hà Nội lúc chín giờ tối ngoài kia vẫn ầm ĩ theo kiểu riêng của nó — tiếng xe máy không dứt chảy dưới đường, tiếng còi xa xa vọng lên rồi mất, mùi khói bếp nhà ai đó bay lên từ tầng dưới hòa với mùi nhựa đường còn giữ hơi nóng ban chiều. Tầng 7 đứng trên tất cả những tiếng đó, im hơn một chút, nhưng không tách biệt — vẫn nghe được thành phố, chỉ là ở một khoảng cách vừa đủ để không bị nuốt vào.

Họ đứng thêm mười phút nữa, không vì lý do gì đặc biệt, không ai đề nghị, không ai giải thích tại sao cả hai vẫn chưa mở cửa phòng mình. Tuân kể về hệ thống quản lý kho theo cách mà lần đầu tiên trong lâu anh không cần đơn giản hóa quá mức — vì An quen làm việc với số liệu tồn kho trong báo cáo tài chính, biết tồn kho âm có nghĩa gì về mặt kế toán, hiểu vì sao người ta sẽ hoảng khi thấy số đó xuất hiện trong báo cáo cuối kỳ, biết con số đó không chỉ là lỗi kỹ thuật mà là thứ có thể gây ra câu hỏi rất khó chịu trong cuộc họp sáng thứ Hai. An giải thích logic đối chiếu sổ sách theo cách Tuân dễ hình dung — vì anh quen nghĩ theo luồng xử lý dữ liệu, đầu vào và đầu ra, điều kiện nào thì rẽ sang nhánh nào, lỗi ở đâu trong chuỗi thì kết quả lệch ở đâu — và khi cô mô tả quá trình đối chiếu như một chuỗi kiểm tra, anh gật đầu như nhận ra thứ gì đó quen thuộc trong cấu trúc đó.

Hai công việc nhìn qua thì khô khan theo những cách khác nhau — một người nhìn vào số, người kia nhìn vào code — nhưng khi nói ra, khi đặt cạnh nhau trong hành lang tầng 7 với ánh đèn nhấp nháy và mùi cà ri còn sót lại, chúng giống nhau đến kỳ lạ. Đều có deadline. Đều có khách hàng không biết mình muốn gì cho đến khi nhận kết quả xong mới biết không muốn cái đó. Đều có những sai số không giải thích được mà cuối cùng ra là lỗi của con người, không phải hệ thống — dấu phẩy thay dấu chấm, dấu chấm phẩy bị bỏ quên, những thứ bé đến mức tức cười mà mất nhiều ngày và đêm mới tìm ra.

"Chị có bao giờ muốn bỏ nghề không?" Tuân hỏi đột ngột. Không phải câu hỏi xã giao, không phải câu hỏi có đáp án chuẩn bị sẵn ở phía bên kia.

An suy nghĩ thật. Không phải suy nghĩ một giây cho có vẻ cân nhắc trước khi nói thứ đã nghĩ sẵn — mà suy nghĩ thật, mắt nhìn về khoảng hành lang tối phía trước, cân nhắc câu trả lời trung thực. "Lúc tháng đóng báo cáo thuế thì có. Nhìn vào đống chứng từ lúc mười một giờ đêm mà biết còn phải ngồi đến sáng — lúc đó có. Nhưng qua rồi thì lại bình thường." Cô nhìn Tuân. "Anh?"

"Lúc fix bug ba tiếng thì muốn." Anh nhún vai nhẹ. "Ngồi nhìn màn hình không hiểu tại sao cái thứ đáng lẽ phải chạy lại không chịu chạy — lúc đó muốn đi làm bán bánh mì cho rồi, ít nhất bánh mì ra lò thì mình thấy ngay." Tuân dừng lại một nhịp. "Lúc deploy xong chạy ngon thì lại thấy đáng. Kỳ lạ thật."

"Không kỳ lạ." An nhìn về phía cửa phòng 703, ánh đèn hành lang phản lên tấm biển số phòng mờ mờ, chữ số đã cũ và bong nhẹ ở góc. "Nghề gì cũng vậy thôi."

Cô về phòng trước. Nhưng không nhanh như mọi khi — bước chậm hơn thường, không phải vì mỏi mệt mà vì không vội, tay mở khóa không vội, chìa khóa vào ổ xoay từ từ. Tuân nhìn theo lưng cô cho đến khi cửa phòng 703 khép lại, tiếng cửa đóng nhẹ và dứt khoát.

Anh đứng lại thêm một giây ngoài hành lang, túi cơm vẫn trên tay, đèn số 3 vẫn nhấp nháy phía cuối, Hà Nội vẫn ầm ĩ phía dưới. Và anh nghĩ rằng hóa ra kế toán và lập trình viên không phải là hai thế giới hoàn toàn khác nhau như người ta hay nghĩ khi nghe tên hai nghề đặt cạnh nhau. Chỉ là hai người ngồi hai phòng kề nhau, cùng nhìn vào màn hình đến khuya, cùng tìm cái gì đó không chịu hiện ra, cùng chịu đựng khách hàng không biết mình muốn gì, cùng trải qua những đêm muốn bỏ nghề rồi sáng hôm sau lại không bỏ.

Và hóa ra khi cả hai cùng tìm, câu chuyện dễ hơn nhiều so với một mình — dù cửa phòng vẫn là cửa của hai phòng khác nhau, và hành lang tầng 7 thì vẫn chỉ là hành lang.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →