🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tờ giấy dán ở bảng thông báo thang máy xuất hiện từ thứ Sáu — một tờ giấy A5 viết tay nét chữ hơi nghiêng, mực xanh, có gạch chân dưới chữ "BBQ": "Tầng 7 mình nướng BBQ ban công cuối tuần này, thứ Bảy 5h chiều, mỗi nhà góp một món, confirm với chị Hà 705 ạ." Ai đó đã dán thêm một bông hoa nhỏ cắt từ giấy màu vàng ở góc dưới, như thể sợ lời mời chưa đủ hấp dẫn.

An đọc tờ giấy đó bốn lần trong tuần, mỗi lần đi qua bảng thông báo khi chờ thang máy. Lần nào cũng đứng dừng lại đúng ba giây, đọc hết, rồi nhìn đi chỗ khác. Lần nào cũng nghĩ "thôi mình không đi" — lý do thay đổi tùy buổi, hôm thì báo cáo chưa xong, hôm thì trời sắp mưa, hôm thì cô chưa quen ai ở tầng 7 cả. Rồi lại đọc lần nữa vào buổi chiều, kiểu như cái tờ giấy đó có từ tính.

Sáng thứ Bảy, An dậy sớm hơn thường lệ vì ngoài cửa sổ có tiếng mưa nhỏ. Cô nằm nhìn trần nhà, điện thoại để trên ngực, và nhận ra mình vẫn chưa nhắn cho chị Hà. Một phần cô cảm thấy nhẹ nhõm — nếu không xác nhận thì không có nghĩa vụ đi. Phần còn lại thì không hẳn nhẹ nhõm, nhưng cô không muốn gọi cảm giác đó bằng tên cụ thể.

Ba giờ chiều, An đang ngồi với file báo cáo dở trên bàn làm việc, màn hình máy tính sáng lên mấy con số mà mắt cô nhìn mà không thực sự thấy. Mưa đã tạnh từ trưa, nắng chiều nhạt lọt qua khe rèm, vẽ một vệt dài trên sàn gỗ. Cốc cà phê bên cạnh đã nguội từ lúc nào. Thì có tiếng gõ cửa.

Ba tiếng. Gọn, không vội.

"Chị An ơi, chị đi không?" Giọng Tuân. "Em dẫn."

An ngồi yên một nhịp, nhìn xuống màn hình rồi nhìn về phía cửa. Cô đứng dậy, mở cửa.

Tuân đứng ngoài hành lang với cái khay nhựa trắng đựng xiên nướng đã ướp sẵn — thịt gà và nấm, nhìn thấy lớp sả vàng bám đều từng miếng, mùi ớt và sả thoang thoảng ra đến cửa. Anh mặc áo phông xanh đậm, tóc chải gọn hơn ngày thường, trông như người đã sẵn sàng đi tiệc từ sáng sớm và đã kiên nhẫn chờ đến bây giờ.

"Tôi không định đi," An nói. Thật lòng, không phải từ chối xã giao.

Tuân không tỏ ra ngạc nhiên. "Sao vậy?"

"Tôi không quen mấy người ở đây."

"Em cũng không quen mấy." Anh nghiêng đầu một chút, nhìn vào trong phòng, ánh mắt dừng lại ở bếp một giây. "Nhưng có đồ ăn."

An theo hướng mắt anh nhìn vào bếp. Trên mặt bàn có một hộp mì tôm và một quả trứng đang nằm chờ. Cô chưa nghĩ đến bữa tối, nhưng nhìn vào đó thì hiểu bữa tối của mình sẽ như thế nào.

"Chị ở nhà ăn gì?"

"Mì."

Tuân không nói gì thêm về chuyện mì. Chỉ nói: "Chị ra nướng đi. Không cần nói chuyện nhiều, cứ ăn."

Có lẽ vì mì tôm. Có lẽ vì câu "em dẫn" nghe có gì đó yên tâm theo kiểu lạ — không phải lời mời, không phải yêu cầu, chỉ là một câu thông báo nhỏ rằng sẽ có người đi cùng. An lấy áo khoác treo sau cửa, khóa phòng, và đi.

Ban công chung tầng 7 không rộng — có lẽ mười mấy mét vuông nếu đo thật. Nhưng ai đó đã bỏ ra khá nhiều công để làm cho nó trông khác đi: hai cái bàn xếp được kéo ra sát lan can, trên đó trải khăn carô đỏ trắng. Dọc lan can có đèn dây màu vàng ấm treo thành vòng cung, loại đèn mà người ta hay treo ở quán cà phê sân vườn. Mấy cái que cắm đèn LED được cắm vào chậu cây cạnh góc tường, ánh sáng nhỏ xíu nhấp nháy theo gió. Trông không giống ban công chung cư. Trông giống ai đó cố tình làm cho nó đẹp hơn một chút so với bình thường, không cần lý do gì đặc biệt, chỉ vì hôm nay là thứ Bảy.

Có sáu người hôm đó: chị Hà phòng 705 và chồng chị — anh Phúc, người đảm nhận nhiệm vụ quạt bếp than từ đầu đến cuối. Anh Minh phòng 701 đi một mình, tay cầm chai bia đã mở nắp. Cô Linh phòng 702 mang theo con mèo đựng trong cái túi lưới trông giống túi đi chợ nhưng sang hơn. Rồi Tuân, rồi An.

An đứng hơi lùi vào góc, chỗ giữa chậu cây và lan can, khoảng cách vừa đủ để quan sát mà không cần phải bắt đầu câu chuyện với ai. Tuân đặt khay xiên lên bếp than, chỉnh lại vị trí cho đều nhiệt, rồi quay lại đứng cạnh cô. "Chị cầm cái này." Anh đưa cho An một lon nước ngọt lạnh, vỏ còn đọng nước. "Cứ đứng đây cũng được, không ai ép nói chuyện đâu."

An cầm lon nước, bóc tab mở, nghe tiếng xì nhỏ quen thuộc. Cô chưa kịp cảm ơn thì chị Hà đã bước sang.

"Em là An phòng 703 đúng không? Chị Hà đây, hôm trước chị định qua gõ cửa làm quen mà cứ bận. Thôi hôm nay tiện luôn. Em làm nghề gì vậy?"

Và cuộc trò chuyện mở ra từ đó, không phải vì An chủ động, mà vì chị Hà có cái tài hỏi theo kiểu khiến người khác muốn trả lời. An nói kế toán, chị Hà bảo "ôi trời chị đang cần người tư vấn thuế thu nhập cá nhân quá, hồi trước chị khai lung tung bị phạt một lần rồi." Từ thuế thu nhập cá nhân dẫn sang anh Minh — anh làm ở ngân hàng, cũng sống với báo cáo tài chính và khách hàng có những câu hỏi mà không có đáp án đúng. Hai người không phải bạn bè nhưng có chung một thứ mệt mỏi rất đặc thù, và điều đó đủ để nói chuyện được một lúc. Cô Linh mang con mèo tên là Deadline — "vì hôm nào nó cũng ngồi lên bàn phím đúng lúc mình cần nộp bài, không sai một lần nào" — và cô Linh nói điều đó với vẻ mặt của người đã chấp nhận rằng đây là quy luật vũ trụ không thể thay đổi.

An cười thật sự, không phải cười xã giao kiểu nhếch môi rồi nhìn đi chỗ khác.

Xiên nướng của Tuân chín nhanh trên bếp than. Mùi sả và sốt ớt bay theo chiều gió chiều, lúc về phía ban công, lúc bay ra ngoài lan can xuống đường. Anh phân phát cho mọi người với thái độ của người đã làm việc này nhiều lần — không hỏi ai muốn gì, chỉ đưa đều tay, đủ cho hết. An nhận xiên, cắn một miếng, và nhận ra rằng đây là lần đầu tiên từ khi dọn về căn hộ này, cô ăn đứng trên ban công và nhìn xuống đường Hà Nội lúc chiều tối.

Thành phố trông khác từ đây. Không phải nhìn qua lớp kính cửa sổ phòng, không phải nhìn từ trong ra ngoài với cảm giác mình đứng tách biệt. Mà đứng thật sự ở ngoài, không khí chạm vào da, nghe tiếng xe máy xa xa vọng lên thành một thứ âm thanh nền không tên, thấy đèn đường bắt đầu bật lên từng cái một dọc theo con phố phía dưới, chậm và đều như ai đó đang đếm.

"Chị thấy sao?" Tuân đứng cạnh, cũng nhìn theo hướng cô nhìn, lon bia cầm lỏng trong tay.

"Đẹp hơn tôi tưởng," An nói. Rừng thêm, vì thấy cần nói rõ hơn: "Ban công ý. Không phải Hà Nội."

"Hà Nội cũng đẹp mà."

"Hà Nội đẹp lúc mình không phải tắc đường trong đó."

Tuân gật đầu, kiểu gật của người không phủ nhận nhưng cũng không tranh luận thêm — một cử chỉ thừa nhận rằng điều này đúng và không cần bàn tiếp.

Tiệc kéo dài đến tám giờ tối. Không ai muốn về trước. Chị Hà mang thêm ra đĩa bánh tráng cuốn và đĩa rau sống. Cô Linh cho mèo Deadline ra ngoài túi đi lại trên mặt bàn và bị cả nhóm dí điện thoại vào chụp liên tục trong khi Deadline ngồi yên với vẻ mặt của sinh vật đã quen được chú ý. Anh Minh kể chuyện lúc mới dọn về tầng 7, chưa quen lối đi, đã bị nhầm phòng ba lần vì các tầng trông giống nhau đến mức đáng ngờ, và lần cuối cùng đã gõ nhầm cửa phòng 703.

An đang nhấm nháp nước ngọt thì nghe đến đó. "Cửa phòng tôi?"

"Đúng." Anh Minh gật đầu, không có vẻ gì khó chịu khi nhớ lại. "Chị mở cửa nhìn ra, mặt lạnh như tiền, nhìn em khoảng hai giây rồi đóng cửa lại không nói gì."

An im lặng. Cô lục lại trong trí nhớ và không tìm thấy gì. Không phải cô cố xóa, mà thật sự không còn dấu vết. Bao nhiêu lần cô mở cửa rồi đóng lại mà không thực sự nhìn thấy ai đứng ngoài đó. "Tôi... xin lỗi. Tôi tưởng người giao hàng nhầm giờ."

"Không sao, giờ quen rồi." Anh Minh cười, cái cười của người thật sự không còn bận tâm.

An cầm lon nước nhìn xuống đất một giây. Cô không biết nên nói gì thêm, nên không nói gì.

Tuân đứng cạnh nhìn cô với ánh mắt không phán xét, không có ý "chị thấy chưa, người tầng 7 không đáng sợ mà" — ánh mắt đó không xuất hiện, anh không mang nó ra để dùng. Chỉ lại đưa thêm cho cô một xiên nướng, im lặng, như thể đó là cách đơn giản nhất để chuyển sang chuyện khác.

An nhận xiên. Đêm đó cô ăn thêm hai xiên nữa.

Lúc về, hành lang tầng 7 tối hơn bình thường vì đèn hành lang cuối dãy lại hỏng, nhưng mùi khói than và sả vẫn còn lảng vảng trong không khí, quyện với mùi đêm mát từ cầu thang thoáng. An đứng trước cửa 703, móc chìa khóa ra, ngón tay chạm vào ổ khóa nhưng chưa tra vào. Cô quay lại.

Tuân đang mở cửa 704, lưng quay về phía cô.

"Cảm ơn anh," An nói.

Anh dừng lại, quay đầu. "Cảm ơn gì."

"Cái 'em dẫn' đó."

Tuân nhìn cô một nhịp, rồi cười — không phải cười xã giao, không phải cười vì không biết nói gì, mà là cười kiểu người vừa nghe một điều nhỏ nhưng thấy vừa vặn. Anh không nói thêm gì, bước vào phòng, cửa khép lại nhẹ.

An tra chìa vào ổ, mở cửa phòng 703, bước vào. Nhưng lần này cô không vội đóng cửa lại ngay — cô đứng một lúc ở ngưỡng cửa, tay còn chạm vào tay nắm, nghe tiếng thành phố vọng lên từ phía dưới qua ô cửa sổ hành lang cuối dãy, mùi sả và khói còn đó, nhạt dần nhưng chưa hết hẳn —

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →