Chủ nhật tuần sau, Tuân gõ cửa phòng An vào khoảng chín giờ sáng, lúc nắng Hà Nội còn chưa gay gắt và không khí ngoài hành lang vẫn còn mang cái mát nhẹ của buổi sớm. An đang pha cà phê, tiếng gõ cửa ba cái khẽ khàng, đủ để nghe mà không đủ để làm giật mình.
"Em có bạn ghé chơi," Tuân nói khi An mở cửa. "Ra chỗ cà phê gần đây đi, ba người cho vui hơn."
An nhìn anh một giây. Cốc cà phê trong tay cô còn chưa uống xong, tóc chưa chải gọn, người mặc áo thun màu trắng cũ trông như đang có kế hoạch ở nhà cả ngày.
"Mấy giờ?" cô hỏi.
"Mười giờ. Chị còn gần một tiếng."
An không có lý do gì để từ chối. Và thật ra cô cũng đang muốn ra ngoài từ hôm qua — cái kiểu muốn mơ hồ không rõ lý do, chỉ là ngồi trong phòng bốn bức tường lâu quá thì người bắt đầu cảm thấy không khí đặc lại. Cô gật đầu.
"Được. Em cho chị biết khi nào xuống."
Bạn của Tuân là Khoa, hai mươi tám tuổi, cũng làm lập trình, tóc hơi dài đến gáy theo kiểu người không để ý đến tóc chứ không phải theo kiểu cố tình. Anh ta đến trước, đã chọn bàn góc khuất gần cửa sổ nhìn ra vỉa hè, tay cầm cốc cà phê đen với vẻ hoàn toàn thoải mái của người đã quen biến quán cà phê thành không gian làm việc từ sáng đến tối. Một chiếc laptop đặt trên bàn nhưng nắp đóng — dấu hiệu anh ta đang có ý định xã giao thật sự hôm nay, hoặc ít nhất là trong vài tiếng đầu.
Khoa nhìn An khoảng mười lăm giây sau khi ngồi xuống. Không phải nhìn theo kiểu đánh giá hay kiểu tò mò lịch sự. Là kiểu nhìn của người đang tính toán một điều gì đó trong đầu rất nhanh và đã ra kết luận trước khi hỏi.
Rồi anh ta hỏi thẳng, không vòng vo:
"Bạn gái anh Tuân à?"
Câu hỏi không có chút do dự, không có câu dẫn dắt, không có phần "xin lỗi nếu hơi tò mò." Chỉ là câu hỏi, đặt thẳng lên bàn như người ta đặt cốc cà phê.
An và Tuân trả lời cùng lúc.
"Không phải."
Cả hai nói đồng thanh, âm lượng bằng nhau, không ai chậm hơn ai nửa giây. Giọng An bình tĩnh. Giọng Tuân cũng bình tĩnh. Tổng hợp lại thành một câu trả lời rất rõ ràng, rất dứt khoát, rất khớp nhau đến mức hơi kỳ.
Có một khoảng lặng nhỏ, chỉ một giây, sau câu đó.
Khoa nhìn từ người này sang người kia với vẻ của người vừa ghi nhận một thông tin thú vị. "Ừ. Hàng xóm à?"
"Hàng xóm," Tuân xác nhận.
"Cùng tầng," An bổ sung, không rõ tại sao cô lại thấy cần thêm thông tin cho rõ ràng hơn, như thể "hàng xóm" không đủ chính xác, như thể cần phân biệt rõ đây là loại hàng xóm cùng tầng chứ không phải loại hàng xóm nào khác.
Khoa gật đầu với vẻ của người đã hiểu hết những gì anh ta cần hiểu nhưng lịch sự không nói ra. Rồi anh ta chuyển sang kể chuyện về một dự án đang làm, một khách hàng có yêu cầu thay đổi liên tục đến mức tài liệu spec dài hơn cả code, Tuân góp vào bằng kinh nghiệm của mình, câu chuyện đi theo hướng hoàn toàn khác và không ai nhắc lại câu hỏi vừa rồi.
Nhưng trong khoảng im lặng nhỏ sau cái "không phải" đồng thanh đó, có gì đó hơi kỳ. An không định nghĩa được là gì. Không phải căng thẳng. Không phải ngượng ngùng. Chỉ là một giây hơi khác so với bình thường, như một nốt nhạc lạc điệu thoáng qua rồi bản nhạc tiếp tục, nhưng tai người nghe kỹ vẫn nhớ nốt đó ở đâu đó.
Cô uống cà phê sữa đá, nghe Tuân và Khoa nói chuyện, thỉnh thoảng góp một câu khi câu chuyện mở ra khoảng trống cho người ngoài chuyên ngành tham gia. Ngoài cửa sổ, vỉa hè Hà Nội chủ nhật chậm hơn thường ngày — xe máy ít hơn, người đi bộ nhiều hơn, một cô bé đang kéo bố đến hàng chè đậu đỏ cách quán vài bước. Ánh nắng lọc qua tán cây me cổ thụ, rơi xuống mặt đường thành những mảnh sáng nhỏ di động theo chiều gió.
Khoa hóa ra thú vị hơn cô nghĩ ban đầu. Anh ta kể chuyện bug hài hước — loại bug chỉ xuất hiện vào thứ Sáu lúc năm giờ chiều và biến mất không dấu vết vào thứ Hai sáng sớm — kể chuyện khách hàng còn kỳ lạ hơn khách hàng của Tuân, kể bằng giọng phẳng lặng như người đang đọc báo cáo tài chính nhưng nội dung thì khiến An cười thật mấy lần, loại cười không kịp chuẩn bị.
Nhưng mỗi lúc Khoa quay sang hỏi An điều gì đó — về công việc, về quán cà phê này có hay không, về chung cư tầng bảy có ồn không — trong mắt anh ta có cái nhìn kiểu "tôi hiểu tình hình hơn các bạn nghĩ." Không phải nhìn xấu. Không phải nhìn phán xét. Chỉ là cái nhìn của người quan sát lâu năm, người đã nhìn nhiều trường hợp tương tự và tin rằng mình đọc được mẫu hình.
An không thích cái nhìn đó, nhưng cô cũng không có gì để phản bác.
Một tiếng rưỡi sau, ba người đứng dậy. Khoa để lại tiền phần mình trên bàn trước khi ai kịp tranh, nói "thôi tôi về trước" bằng giọng của người đã hoàn thành nhiệm vụ xã giao hôm nay, rồi đội mũ bảo hiểm lên xe máy đi về hướng khác.
Tuân và An đi bộ về chung cư. Khoảng cách từ quán cà phê đến cổng chung cư chỉ khoảng bảy phút đi thường, nhưng hôm nay họ đi chậm hơn, không có lý do rõ ràng, chỉ là bước chân không vội.
Họ không nói về cái "không phải" đồng thanh đó.
Họ nói về chuyện Khoa kể. An hỏi thêm về cái bug xuất hiện vào thứ Sáu mà Khoa đề cập. Tuân giải thích — loại lỗi liên quan đến múi giờ, server chạy theo UTC nhưng logic nghiệp vụ lại tính theo giờ Việt Nam, đến cuối tuần làm việc thì số giờ lệch nhau tích lại đủ để hệ thống nhầm ngày. An nghe, gật đầu, hỏi thêm một câu, Tuân giải thích thêm. Câu chuyện không liên quan gì đến cô nhưng cô thấy muốn hiểu.
Gió chiều bắt đầu nổi lên, mang theo mùi của cây và của nhựa đường vừa khô sau mưa đêm qua. Hà Nội tháng này có những buổi trưa oi bức nhưng chiều lại hay có gió, loại gió mang tính chất xin lỗi.
Trước cửa thang máy, Tuân nói: "Bạn em hay hỏi thẳng vậy đó, chị đừng ngại."
"Tôi không ngại," An nói. Cô ngừng một giây, tay bấm nút thang máy. "Câu hỏi bình thường."
"Ừ."
"Bình thường."
"Đúng rồi."
Thang máy mở ra. Cả hai bước vào. Bên trong có mùi thuốc lá nhẹ của ai đó hút lúc nào đó mà ban quản lý chắc sẽ không biết. Số tầng sáng lên theo từng nấc.
Tầng bảy, cửa thang máy mở, họ ra hành lang. Ánh đèn hành lang vàng ấm, loại bóng đèn cũ mà ban quản lý vẫn chưa thay LED. Đến trước hai cửa phòng kề nhau, An lấy chìa khóa.
"Chị về nhé," Tuân nói.
"Ừ." An cắm chìa vào ổ. Tay cô dừng lại một giây trước khi xoay. "Chiều tối anh nấu gì không?"
Câu hỏi ra khỏi miệng cô trước khi cô kịp nghĩ. Cô nghe tiếng mình hỏi và nhận ra ngay đây không phải loại câu hỏi An thường hỏi. An thường không hỏi những câu kiểu này.
Tuân hơi dừng lại. Không hẳn là dừng lại, chỉ là một khoảnh khắc ngắn trước khi trả lời, loại khoảnh khắc người ta không để ý nếu không để ý. "Em chưa nghĩ. Có khi làm cơm rang. Chị muốn ăn không?"
An nhìn vào phòng mình, nơi đèn tự động tắt từ lúc cô ra ngoài và giờ trông tối và yên tĩnh và hoàn toàn bình thường. Nhìn lại Tuân.
"Thôi không cần. Tôi có đồ ăn rồi."
"Được," Tuân nói. Giọng anh không thay đổi, không lên không xuống. "Nhưng nếu chị đổi ý thì gõ cửa."
An gật đầu. Xoay chìa khóa. Bước vào phòng. Đóng cửa.
Cô đứng trong bếp nhìn vào tủ lạnh một lúc. Bên trong có trứng, có rau muống mua từ hôm qua, có hộp đậu phụ và nửa hộp cơm nguội. Đủ để ăn. Hoàn toàn đủ để ăn. Cô không đói đặc biệt.
Cô không thật sự hỏi về cơm rang vì muốn ăn cơm rang.
Cô hỏi vì gì thì An không chắc lắm. Cô ngồi xuống sofa, mở laptop, nhìn vào màn hình một lúc mà không gõ gì, không mở tab nào, chỉ nhìn vào cái màn hình chờ sáng lên rồi tối đi theo chu kỳ bảo vệ màn hình.
Bên kia vách, tiếng bếp ga bật lên, nghe được qua lớp tường mỏng theo kiểu âm thanh quen thuộc mà người ta không còn chú ý nữa nhưng vắng đi thì lại nhận ra. Một lúc sau, mùi hành phi bắt đầu lan qua — mỏng, ấm, loại mùi khiến người ta nghĩ đến bữa cơm chiều và những buổi tối không có gì đặc biệt nhưng cũng không vắng vẻ.
Tuân nấu cơm rang. An ăn bánh mì mua từ buổi sáng, ngồi trên sofa, xem một tập phim ngắn mà cô đã xem lần thứ hai và không nhớ mình đã xem. Cả hai không gõ cửa thêm tối hôm đó.
Nhưng không khí khác đi một chút. Không phải theo kiểu xấu, cũng không theo kiểu gì có thể đặt tên. Chỉ là khác, như khi bầu trời sắp chuyển mùa, bạn cảm nhận được trong cách gió đổi chiều và màu của buổi chiều hơi đậm hơn thường lệ, mà không gọi tên được là trời đang thay đổi gì —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →