Tiếng cười bắt đầu từ khoảng chín giờ tối.
Lúc đầu An không để ý — tiếng nhạc nhẹ, tiếng người nói chuyện khe khẽ, âm thanh của một buổi tụ họp bình thường vọng qua vách tường mỏng của chung cư. Cô đang ngồi đối chiếu số liệu tháng trước, tai đeo tai nghe một bên, một bên để nghe điện thoại phòng khi có ai gọi.
Chín rưỡi, tiếng nhạc to hơn. Mười giờ, có thêm giọng người nữa — hình như bốn, năm người. Tiếng ly chạm nhau. Tiếng ai đó cười phá lên vì câu chuyện gì đó mà An không nghe rõ.
Mười một giờ, cô save file báo cáo, tháo tai nghe ra, nhìn lên trần nhà.
Bên kia tường vẫn ồn.
An không phải người dễ bực bội. Cô hiểu chung cư là không gian chung, cuối tuần người ta có quyền tụ tập. Nhưng mười một giờ đêm chủ nhật khi cô cần dậy sớm sáng mai thì ranh giới đó bắt đầu trở nên mờ nhạt.
Cô đứng dậy, đi đến cửa, do dự mười lăm giây, rồi bước sang gõ cửa 704.
Cửa mở. Tuân đứng đó với lon bia trên tay, sau lưng là cảnh tượng của một buổi tụ họp đang ở độ vui nhất: bốn người đàn ông ngồi quanh bàn cà phê thấp, mặt bàn có vỏ hạt dưa, ly nước, đĩa snack và bộ bài đang chơi dở.
"Chị An." Tuân nhìn cô, nhìn lại đồng hồ treo tường, và mặt anh thay đổi biểu cảm từ vui sang vừa vui vừa biết mình có tội. "Ồn quá phải không?"
"Mười một giờ rồi," An nói. Cô định nói thêm nhưng không nghĩ ra câu nào không nghe có vẻ càu nhàu.
"Xin lỗi chị. Bọn em sẽ nhỏ lại." Tuân quay sang trong phòng: "Ơi, khẽ thôi mọi người ơi. Hàng xóm kêu rồi."
Một trong số những người trong đó — anh chàng tóc dài ngồi gần cửa — ngó ra nhìn An với ánh mắt tò mò. "Ơ, chị hàng xóm xinh phết đấy."
Tuân quay lại nhìn người đó với ánh mắt của người muốn nói "câm miệng đi" nhưng không thể nói thẳng vì đây là bạn.
"Hay là chị vào chơi với bọn em không?" Tuân hỏi An, giọng thật lòng. "Bọn em đang đánh bài chơi thôi. Có đồ nhắm ngon lắm, có thịt xiên nướng em vừa gọi về."
An nhìn vào trong phòng. Bốn người đàn ông lạ, đang chơi bài, bàn đầy đồ nhắm. Cô là người mới quen Tuân chưa đầy hai tháng và chưa bao giờ xã giao quá bữa cơm rau muống.
"Thôi," cô nói. "Tôi chỉ nhờ anh nhỏ lại thôi. Tôi cần ngủ sớm."
"Bọn em sẽ yên lặng hơn. Xin lỗi chị nhé."
"Ừ." An gật đầu. "Cảm ơn."
Cô về phòng, đóng cửa, nằm xuống giường.
Bên kia tường, tiếng nhạc tắt hẳn. Tiếng người nói chuyện nhỏ lại rõ rệt — cái kiểu tiếng thì thầm của người đang cố không làm ồn mà thực ra đôi khi lại nghe rõ hơn vì không có nhạc che đi. An nghe loáng thoáng tiếng Tuân nói gì đó, tiếng người kia cười khúc khích, tiếng bài đặt xuống bàn.
Rồi tiếng cười lại nổi lên — không to như trước, nhưng vẫn rõ. Tiếng cười của bốn, năm người đang thực sự vui, không phải kiểu vui xã giao. Có gì đó trong câu chuyện của họ rất buồn cười và họ không thể nhịn được dù đã cố.
An nằm nhìn lên trần nhà.
Cô đã sống ở căn 703 hai năm. Hai năm nghe những âm thanh qua vách tường: tiếng ti vi, tiếng bước chân, tiếng nước chảy từ vòi. Trước khi Tuân chuyển đến — hơn một năm trước — phòng 704 là một cặp vợ chồng trẻ hay cãi nhau vào tối thứ Sáu và sáng hòa giải thứ Bảy. Trước họ là một ông trung niên về muộn và hay đặt báo thức lúc năm giờ sáng.
Cô đã nghe qua vách tường bao nhiêu loại tiếng người khác nhau. Chưa bao giờ nghe thấy tiếng cười kiểu này — tiếng cười thật, tiếng cười của người ta đang ở cùng nhau và không muốn ở đâu khác trong thời điểm đó.
An không còn bực. Cô nhận ra điều đó với một chút ngạc nhiên.
Cô vẫn không ngủ được — không phải vì ồn mà vì não cô đang loay hoay với một cảm giác khó gọi tên. Không phải cô đơn. Không phải ganh tỵ. Chỉ là... nhận ra sự vắng lặng của chính mình theo một cách cô chưa từng để ý trước đây.
Bên kia tường, ai đó hát theo bài nhạc nền từ điện thoại, giọng lạc cung mà vẫn hát. Người khác la lên phản đối. Rồi lại cười.
An nhắm mắt lại.
Có một kiểu yên tĩnh của người sống một mình — cái yên tĩnh cô quen, cô chọn, cô tổ chức cuộc sống quanh nó. Và có một kiểu yên tĩnh khác, kiểu yên tĩnh cô đang cảm thấy lúc này: không phải im lặng hoàn toàn, mà là sự bình lặng kỳ lạ khi biết rằng phía bên kia bức tường, có người đang sống đủ đầy đến mức tiếng cười của họ không có chỗ chứa nổi trong bốn bức tường.
Cô không biết gọi đó là gì. Nhưng nó không làm cô bực.
Mười hai giờ, tiếng bên kia lặng dần. Nghe như khách đã về. Tiếng cửa đóng, tiếng bước chân, rồi im lặng.
An vẫn chưa ngủ. Cô nằm trong bóng tối của phòng mình, nghe tiếng Hà Nội đêm khuya từ ngoài cửa sổ — còi xe xa xa, tiếng động cơ, tiếng chó sủa ở đâu đó.
Rồi, mỏng và rõ qua vách tường, tiếng bát đũa trong bồn rửa. Tuân đang dọn dẹp. Tiếng nước chảy, tiếng đặt đĩa, đều đặn và bình thường.
Kỳ lạ thay, đó lại là âm thanh giúp cô ngủ được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →