🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều thứ Bảy hôm đó, trời Hà Nội đổ mưa theo kiểu không thèm báo trước — từ nắng hanh sang tối sầm chỉ trong vòng mười lăm phút, rồi nước trút xuống như ai đó lật nguyên một cái chậu khổng lồ lên đầu thành phố.

An đứng ở cửa ra vào tòa nhà, nhìn ra ngoài đường với cái bụng đói và cái ví có đủ tiền nhưng không có chỗ để tiêu.

Cô đã định ra siêu thị Mini Mart ở góc phố — cái siêu thị cô vẫn hay ghé vào tối thứ Bảy để mua đồ ăn cho cả tuần sau. Nhưng siêu thị đóng cửa sớm hôm nay vì lý do cô không hiểu, và tấm biển "TẠM ĐÓNG CỬA" treo trên cánh cửa kính nhìn qua mưa có vẻ rất dứt khoát.

Cô mở điện thoại ra gọi đồ ăn. App báo thời gian giao hàng: 75-90 phút. Cô nhìn lại cái bụng đang phản đối khá mạnh.

Rồi cô mở tủ lạnh của mình trong đầu — cái thói quen kế toán, kiểm kê trước khi chi tiêu. Kết quả: nửa hộp sữa tươi sắp hết hạn, hai quả trứng, một ít gừng không rõ còn dùng được không, và một túi mì gói mà cô để dành cho trường hợp khẩn cấp thực sự.

Đây có phải khẩn cấp không? Cô đang cân nhắc.

Tiếng gõ cửa.

An mở cửa. Tuân đứng ở đó, tóc hơi bù vì vừa chạy về từ đâu đó trước khi mưa to, tay cầm một mớ rau muống còn ướt nước mưa, mặt có biểu cảm của người đang thương lượng.

"Chị có ăn rau muống luộc không? Nhà em còn dư. Em mua nhiều quá."

An nhìn mớ rau muống. Nhìn Tuân. Nhìn lại rau muống.

"Còn dư bao nhiêu?"

"Đủ cho hai người."

An mở cửa rộng hơn một chút. "Anh định luộc ở nhà tôi à?"

"Không không, em luộc ở nhà em. Em chỉ hỏi chị có ăn không thì em mang sang." Tuân dừng lại. "À, hay là chị sang nhà em ăn cùng? Em đang nấu cơm, có trứng chiên nữa. Đơn giản thôi, không có gì phức tạp."

An đứng ở ngưỡng cửa suy nghĩ. Đây là lần đầu tiên có ai mời cô ăn cơm ở tầng bảy kể từ khi cô chuyển vào hai năm trước. Cô không biết phải phản ứng thế nào với lời mời tự nhiên đến mức khiến từ chối có vẻ kỳ cục.

"Tôi mang gì sang không?"

"Có nước mắm không? Em hết rồi."

"Có."

"Thế là đủ."

Căn phòng 704 của Tuân lớn hơn An tưởng — hay đúng hơn là cùng diện tích nhưng cái cách bày biện tạo ra cảm giác khác. Bừa bộn theo một cách có hệ thống riêng: sách xếp theo màu sắc thay vì chủ đề, dây sạc và thiết bị điện tử trải trên bàn làm việc như một bản đồ thành phố thu nhỏ, góc bếp có ba cái chảo treo trên móc tường theo thứ tự tăng dần từ nhỏ đến lớn — đó là phần duy nhất trong căn phòng trông có trật tự.

"Anh nấu ăn nhiều à?" An hỏi, nhìn ba cái chảo.

"Khi code khuya thì hay nấu mì hoặc rang cơm. Cũng không gọi là nhiều." Tuân đang đổ nước vào nồi luộc rau. "Chị ngồi đi, chỗ nào thoải mái cũng được."

An nhìn quanh. Ghế làm việc có chồng tài liệu. Sofa có chiếc áo khoác và một cuốn sách gấp mở trang dở. Cô dọn cái áo khoác sang một bên, ngồi xuống đầu sofa.

"Tôi dọn chỗ đó được không?"

"Được, cứ tự nhiên."

Không khí trong bếp thơm mùi hành phi — Tuân đang chiên trứng, tiếng dầu xèo xèo và mùi hành vàng tỏa ra làm căn phòng đột nhiên trở nên ấm hẳn. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang trút xuống, tiếng mưa đập vào kính nghe đều đều.

"Chị thích trứng lòng đào hay chín hẳn?"

"Chín hẳn."

"Em cũng vậy." Tuân lật trứng. "Người hay ăn trứng lòng đào em không hiểu được. Lòng trắng chưa đông mà đã ăn thì..."

"Thì sao?"

"Thì nhão. Không ngon."

An gật đầu nghiêm túc. "Đồng ý."

Họ ăn ở bàn nhỏ kê sát cửa sổ. Hai bát cơm, đĩa rau muống luộc, hai cái trứng chiên, chén nước mắm chanh tỏi mà Tuân pha nhanh mà chuẩn. An rót nước mắm ra bát nhỏ rồi đẩy sang cho Tuân, Tuân đẩy đĩa rau sang phía An — những cử chỉ nhỏ của hai người chưa quen ăn cùng nhau nhưng đang học cách không vướng tay nhau.

"Chị thường ăn tối thứ Bảy thế nào?"

"Đặt đồ ăn hoặc nấu mì." An gắp rau. "Tuần nào rảnh thì tự nấu."

"Chị nấu được không?"

An nhìn anh với ánh mắt hơi phòng thủ. "Tôi nấu được. Chỉ là không có hứng."

"Nấu cho một người thì ít ai có hứng," Tuân nói thật thà. "Em cũng vậy. Nên hay làm kiểu cho nhanh."

An nhìn đĩa rau muống luộc xanh, trứng chiên vàng đều, cơm nóng. "Cái này không phải kiểu cho nhanh."

Tuân cười. "Rau muống luộc thì nhanh thật. Chỉ cần nước sôi với ít muối."

"Tôi biết. Nhưng anh còn rang hành, pha nước chấm."

"Thói quen." Tuân gắp trứng. "Mẹ em hay nói ăn đơn giản cũng phải ăn cho đúng cách. Có nước chấm ra hồn thì cái gì cũng ngon hơn."

An nghĩ đến mẹ mình — bà cũng hay nói câu tương tự, nhưng theo phiên bản kế toán hơn: "Dù ít tiền đến đâu cũng phải biết ăn cho ra ăn."

"Mẹ anh nói đúng," An nói.

Mưa bên ngoài bắt đầu nhỏ hơn một chút. Tiếng mưa đổi từ ồn ào sang một âm thanh đều đều, gần như êm. Bên trong, chỉ có tiếng đũa và thỉnh thoảng tiếng ai đó rót thêm nước.

Không có nhiều chủ đề lớn. Không có câu chuyện đặc biệt. Tuân kể hôm qua fix một cái bug mất cả buổi chiều mà hóa ra chỉ thiếu dấu chấm phẩy. An kể sếp cô hôm nay gửi email xin lỗi vì bảng số liệu bị sai nhưng lỗi đó do chính sếp nhập vào. Họ cười về những chuyện nhỏ của những ngày thường.

Khi An chuẩn bị về, Tuân hỏi: "Chị có chai nước mắm đó để lại được không? Em trả sau."

An nhìn cái chai nước mắm vẫn còn trên bàn. "Tôi để lại. Anh cần thì dùng."

"Không, để em trả sau. Anh hàng xóm mà nợ nước mắm thì kỳ lắm."

An cầm chai nước mắm. "Thôi được. Lần sau anh nấu gì thì nhớ mời."

Cô nói xong mới nhận ra mình vừa nói gì. Tuân cũng nhận ra. Cả hai nhìn nhau một giây.

"Được," Tuân nói. "Chị cứ để ý tiếng bếp ga nhà em thì biết."

An về phòng mình, đặt chai nước mắm lên bàn bếp, nhìn nó một lúc.

Bữa tối đơn giản nhất cô ăn trong nhiều tháng. Rau muống, trứng, cơm nóng. Mưa ngoài cửa sổ. Và lạ một nỗi, no theo cái cách mà đồ ăn đặt ship chưa bao giờ cho cô được.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →