🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái thông báo được dán lên cửa thang máy lúc 7 giờ sáng thứ Hai bằng một mảnh giấy A4 in chữ to: "THANG MÁY TẠM NGỪNG HOẠT ĐỘNG. DỰ KIẾN SỬA XONG: 1 TUẦN."

An đứng đọc tờ giấy đó ba lần. Không phải vì chữ khó đọc, mà vì não cô cần thời gian để xử lý thông tin: bảy tầng cầu thang, mỗi ngày hai lượt lên xuống, nhân bảy ngày, bằng hai mươi tám lần leo.

Cô quay sang cầu thang bộ với ánh mắt của người sắp bước vào trận chiến.

Tầng một lên tầng hai — ổn.

Tầng hai lên tầng ba — hơi thở nặng hơn một chút.

Tầng ba lên tầng bốn — An phải dừng lại ở chiếu nghỉ, tựa tay vào lan can, nhìn ra ngoài cửa sổ ô vuông nhỏ để hít thở.

"Chị cũng bị kẹt á?"

An quay đầu. Tuân đứng ở đầu cầu thang, ba lô trên vai, tay cầm cốc cà phê mua ngoài, mặt biểu cảm của người vừa leo ba tầng và đang cân nhắc xem có nên tiếp tục cuộc đời hay không.

"Bị kẹt là sao," An nói, vẫn đang thở. "Tôi đang nghỉ chiến lược."

Tuân nhìn cô một giây rồi cười. "Em cũng đang nghỉ chiến lược. Tầng bốn này hợp lý phết."

Họ đứng cạnh nhau ở chiếu nghỉ tầng bốn thêm khoảng ba mươi giây trước khi cùng tiếp tục leo lên. Không nói gì thêm. Cũng không cần.

Sáng hôm sau, An lại dừng ở tầng bốn. Và Tuân lại ở đó.

Lần này anh hỏi: "Chị ăn sáng chưa?"

"Chưa. Muộn rồi." An đang thở hổn hển và không có tâm trí cho bữa sáng.

"Em cũng chưa. Tưởng đi mua tiện thể mà giờ leo xong mệt không muốn đi nữa."

An nhìn anh. "Anh định nhịn?"

"Chắc ăn bánh mì mua hôm qua để trong tủ lạnh."

"Hôm qua của hôm qua hay hôm qua của tuần trước?"

Tuân dừng lại. "Câu hỏi hay. Em không chắc."

An lắc đầu với vẻ mặt của người kế toán đã nhìn thấy quá nhiều sai sót trong sổ sách. "Thôi xuống mua đồ ăn sáng đi, không thì lại mệt cả ngày."

"Nhưng xuống là phải leo lên lại."

"Thì leo."

Tuân nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ thực sự. "Chị mạnh mẽ phết."

An không trả lời, quay đi leo tiếp. Nhưng cô cười một mình ở tầng năm, khi Tuân không nhìn.

Đến ngày thứ ba, họ không còn dừng lại vì mệt nữa — hay chính xác hơn, họ vẫn mệt nhưng bắt đầu dừng lại vì lý do khác.

"Hôm nay trông chị có vẻ mệt hơn thường."

"Làm báo cáo đến hai giờ sáng."

Tuân nhăn mặt. "Sao không để sáng làm?"

"Vì sáng phải leo bảy tầng cầu thang nên não không còn hoạt động được nữa."

"Ừ, lý do hợp lý."

Ngày thứ tư, An mang theo hai cốc trà đá mua từ bà hàng dưới sảnh lên, đặt một cốc lên lan can chiếu nghỉ tầng bốn. Khi Tuân leo tới nơi và nhìn thấy cốc trà, anh không hỏi gì, chỉ cầm lên uống một ngụm rồi gật đầu.

"Cảm ơn chị."

"Tôi mua hai cốc vì người ta bán hai cốc một giá."

"Dĩ nhiên rồi."

Cả hai hiểu đây là câu giải thích không cần thiết nhưng đều chọn không nói ra điều đó.

Ngày thứ năm, Tuân là người đến trước. Anh đang đứng tựa lan can, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ tầng bốn, tay cầm cốc cà phê mang thêm một cốc nữa — đặt lên lan can chờ sẵn.

An leo lên, thấy cốc cà phê, dừng lại.

"Không biết chị uống được cà phê không," Tuân nói mà không quay đầu. "Nhưng sáng nay em mua hai cái vì người ta bán hai cái một giá."

An cầm cốc lên. Cà phê sữa, không đá, vừa đủ ngọt.

"Tôi uống được," cô nói.

Họ đứng nhìn ra cửa sổ nhỏ tầng bốn. Bên ngoài là mái nhà của dãy nhà thấp tầng bên cạnh, xa hơn là một góc phố buổi sáng còn đang thức dậy chậm chạp. Không đặc biệt đẹp. Nhưng từ tầng bốn cầu thang bộ nhìn ra thì cũng tạm.

"Tuần này hết thang máy mà em lại thấy quen hơn với tòa nhà này," Tuân nói.

"Tôi cũng vậy." An nhìn xuống cốc cà phê. "Hóa ra tầng bốn có cửa sổ này. Mấy năm ở đây chưa để ý."

"Chị ở đây mấy năm rồi?"

"Hai năm."

Tuân quay sang nhìn cô. "Hai năm mà không biết tầng bốn có cửa sổ?"

"Có thang máy thì ai đi cầu thang."

Tuân phá ra cười. Tiếng cười vang ở cầu thang bộ nghe to hơn bình thường — cái kiểu không gian hẹp và ốc đảo của bê tông khiến mọi âm thanh đều rõ hơn.

An uống nốt cà phê.

Ngày thứ bảy — ngày cuối cùng thang máy hỏng — họ cùng leo lên không dừng ở tầng bốn. Lên thẳng tầng bảy, hai người đứng trước hai cánh cửa 703 và 704.

"Ngày mai thang máy chạy lại rồi," Tuân nói.

"Ừ." An rút chìa khóa ra.

"Thế là hết leo cầu thang."

"Ừ." An cắm chìa vào ổ khóa.

Im lặng một giây.

"Chị có muốn thỉnh thoảng vẫn leo cầu thang không?" Tuân hỏi, giọng hơi cẩn thận.

An mở cửa, đứng trên ngưỡng cửa, nghĩ một chút.

"Thứ Ba và thứ Năm," cô nói. "Đỡ lười."

Tuân gật đầu như vừa ký xong một hợp đồng quan trọng. "Hợp lý. Thứ Ba thứ Năm."

An bước vào phòng, khép cửa lại. Đặt túi xuống, ngồi xuống ghế, nhìn lên trần nhà.

Bảy ngày leo cầu thang. Bảy ngày dừng ở tầng bốn. Bảy ngày uống cà phê hoặc trà đá ở chiếu nghỉ nhìn ra cái cửa sổ nhỏ không có gì đặc biệt.

Cô mở máy tính lên làm việc, nhưng còn nhớ mãi cái cách tiếng cười của anh vang lên trong không gian bê tông hẹp — to và thật, không cố ý làm duyên.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →