Điện cúp lúc mười hai giờ mười lăm phút đêm.
Không báo trước, không cảnh báo, không cái thứ gì — màn hình laptop tắt phụt, điều hòa ngừng quay, tất cả chìm vào im lặng và bóng tối theo đúng nghĩa đen. An ngồi trơ ra một giây trước màn hình đen của cái máy tính vừa mất điện đột ngột, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: cô chưa lưu file.
Cô lấy điện thoại, bật đèn pin. Mười hai phần trăm pin. Tốt. Rất tốt.
Cô ngồi yên trong phòng tối một lúc, nghe ngóng. Toàn bộ tòa nhà im lặng theo cái kiểu kỳ lạ khi không còn tiếng vo ve của điều hòa và tiếng hum của tủ lạnh — cái im lặng thật sự, không phải im lặng tương đối. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn còn sáng đèn đường và tiếng xe máy xa xa, nhưng Sunrise Tower thì tối om.
Cô nghe tiếng cửa bên cạnh mở.
Rồi cửa phòng mình cũng mở theo phản xạ — vì khi điện cúp và không biết cớ sự gì, ra hành lang xem tình hình là việc làm logic nhất.
Hành lang tầng bảy tối hoàn toàn ngoài hai vệt sáng từ hai chiếc điện thoại: một của An, một của Tuân. Anh ta mặc áo phông ngắn tay và quần jogger, đứng trước cửa 704, cũng đang nhìn điện thoại với vẻ mặt của người vừa bị mất cái gì đó quan trọng.
"Điện cúp," An nói. Câu đó thừa hoàn toàn nhưng im lặng thì lạ hơn.
"Ừ." Tuân ngước nhìn lên. "Chị có sao không?"
"Tôi mất file chưa lưu."
"Ôi." Anh ta có vẻ thông cảm thật lòng, theo kiểu người từng mất code chưa commit. "Nhiều không?"
"Hai tiếng."
Tuân rít một tiếng nhỏ thể hiện đồng cảm. Hai người đứng ở hành lang, mỗi người cầm một điện thoại làm đèn pin, nhìn về phía thang máy — đương nhiên thang máy không chạy — rồi nhìn nhau.
"Chờ thôi," Tuân nói. "Chung cư này hay cúp điện không?"
"Tôi mới dọn vào tuần trước," An nói. "Anh ở đây bao lâu rồi?"
"Tám tháng. Cúp điện lần này là lần thứ ba. Lần nào cũng khoảng nửa tiếng đến một tiếng." Anh ta ngồi xuống nền hành lang, tựa lưng vào tường, duỗi chân ra theo cái cách thoải mái của người quen với tình huống này. "Ngồi không, chị?"
An nhìn nền gạch. Nhìn anh ta. Rồi ngồi xuống cũng cạnh tường bên kia, cách anh ta khoảng một mét.
Hành lang tầng bảy, mười hai giờ mười lăm phút đêm, hai người hàng xóm ngồi dưới nền gạch với đèn pin điện thoại.
"Anh đang code à?" An hỏi.
"Đang debug. Bug khó." Anh ta dừng. "Chị làm kế toán à?"
"Anh biết?"
"Chị hay gõ phím khuya. Nghe qua tường." Anh ta nghe thấy vẻ mặt cô và thêm nhanh: "Không phải phàn nàn nhé. Chỉ là... tường nó mỏng thật."
"Mỏng thật," An đồng ý. "Tôi nghe được tiếng nồi của anh từ ngày đầu."
Tuân cười, ánh đèn điện thoại hắt lên mặt anh theo góc kỳ lạ. "Vậy mà chị chịu được ba ngày mới sang gõ cửa. Tôi tưởng chị sẽ sang ngay đêm đầu."
"Tôi... không quen sang nhà hàng xóm."
"Tôi cũng không," anh ta nói. "Ở Hà Nội mà. Sống cạnh nhau mấy năm nhiều khi không biết tên nhau."
An nghĩ về căn nhà cũ ở tập thể phố Khâm Thiên, hồi nhỏ, hàng xóm biết nhau đến mức biết cả thói quen ăn sáng của từng người. Bây giờ cô ở chung cư được bốn năm, hai địa chỉ khác nhau, và chưa lần nào nhớ tên hàng xóm. "Anh quê đâu?"
"Nam Định. Lên Hà Nội học rồi ở lại. Chị?"
"Hà Nội gốc. Tập thể Khâm Thiên."
Anh ta gật đầu. Ngoài cửa sổ cuối hành lang, có thể nhìn thấy một phần bầu trời và ánh đèn đường màu vàng cam của Hà Nội về đêm. Đâu đó bên dưới có tiếng xe máy, tiếng còi xa, cái âm thanh quen thuộc của thành phố không bao giờ ngủ hẳn.
"Anh làm freelance có ổn không?" An hỏi, không biết tại sao mình hỏi câu đó.
Tuân suy nghĩ một chút. "Có tháng ổn, có tháng không. Nhưng tự làm được thì thích hơn đi làm công ty. Chị thì sao, kế toán công ty logistics có vui không?"
"Vui" không phải từ An hay dùng cho công việc. "Ổn định," cô nói. "Số liệu nó không tự ý làm khác đi. Mình nhập vào thế nào thì nó ở yên như vậy."
Tuân nhìn cô một giây. "Nghe có vẻ... yên tâm thật."
"Anh không thấy vậy sao?"
"Code thì khác. Mình viết xong thì nó chạy, rồi nó lỗi, rồi lỗi ở chỗ mình không ngờ nhất." Anh ta dừng. "Nhưng tìm ra bug thì vui lắm. Cái cảm giác đó nghiện."
An không hiểu cảm giác đó hoàn toàn, nhưng cô hiểu một phần — cái khoảnh khắc tìm ra khoản lệch chín trăm ba mươi hai nghìn, khi tất cả các con số cuối cùng khớp nhau, cũng có cái gì đó giống như vậy.
Đèn bật lên.
Đột ngột, toàn bộ hành lang sáng trưng, điều hòa từ phía trong các phòng bắt đầu vo ve trở lại. Cả hai đứng dậy, phủi quần.
"Đúng nửa tiếng," Tuân nói, nhìn điện thoại.
An nhìn pin điện thoại: bảy phần trăm. "Tôi phải vào sạc pin."
"Ừ." Anh ta cũng quay về phía cửa 704, rồi ngoái lại. "Hôm nào rảnh, tôi nấu cơm rang thêm. Chị thích thì sang ăn."
An không trả lời ngay. Cô đứng trước cửa 703, tay cầm chìa khóa, nhìn anh ta một giây. "Anh hay nấu lúc mấy giờ?"
"Tùy. Thường là khuya."
"Tôi cũng thức khuya."
Hai người nhìn nhau. Tuân gật đầu nhẹ, nụ cười quen thuộc ở khóe miệng. An quay vào phòng, khép cửa lại.
Cô cắm sạc điện thoại, bật laptop — may mắn phần mềm tự lưu được một phần — rồi ngồi xuống làm tiếp. Bên kia tường, tiếng nhạc nhẹ của Tuân bắt đầu lại.
Lần này cô không nhét nút tai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →