🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Một giờ sáng, ngày thứ ba liên tiếp, và Nguyễn Minh An đang ngồi trong vòng sáng xanh lạnh của màn hình máy tính như một người bị kết án tử hình bằng con số.

Bảng tính Excel trải rộng trước mặt cô như một tấm bản đồ của địa ngục kế toán — cột A đến cột BZ, hàng một đến hàng bốn trăm linh bảy, mỗi ô nhỏ chứa một con số, và mỗi con số ấy đang chờ cô nhìn vào để tìm ra lý do tại sao tổng cuối cùng cứ lệch đi chín trăm ba mươi hai nghìn đồng. Chín trăm ba mươi hai nghìn. Không phải triệu, không phải tỷ. Chỉ là nghìn. Một khoản tiền đủ mua một bữa phở bò tái nạm ở quán quen đầu phố Lý Thường Kiệt, nhưng lại đủ sức kéo cô ngồi đây đến một giờ sáng ngày thứ ba liên tiếp, cặp mắt đỏ hoe sau màn hình lọc ánh sáng xanh mà cô biết là hoàn toàn vô dụng khi phải nhìn vào bảng tính từ chín giờ tối.

Cái máy điều hòa góc phòng thở đều đặn, không khí trong căn hộ nhỏ tầng bảy tòa nhà CT4 hơi khô và hơi lạnh, kiểu lạnh nhân tạo mà không bao giờ cảm thấy dễ chịu như gió trời. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội đêm khuya im lặng hơn ban ngày nhưng không bao giờ thực sự im lặng — vẫn có tiếng xe máy thỉnh thoảng rồ máy dưới đường, tiếng chó ai đó sủa mấy tiếng rồi thôi, tiếng quạt hút từ nhà hàng xóm tầng dưới chưa tắt.

Rồi mùi ập vào.

Không phải từ từ, không phải nhẹ nhàng. Mùi hành tây phi trên chảo nóng không có cái tính lịch sự đó. Nó chui qua khe cửa, len qua tường thạch cao mỏng ngăn giữa căn hộ 703 và 704, và xộc thẳng vào buồng mũi An theo kiểu không thèm gõ cửa trước. Đặc điểm của hành tây phi là mùi nó nồng mà ngọt, cay mà thơm, và quan trọng hơn hết là nó gợi lên một điều gì đó rất nguyên thủy trong não người — cái cảm giác rằng ở đâu đó gần đây đang có thức ăn thật sự, không phải thanh năng lượng hay hộp mì tôm mà cô đã ăn qua loa lúc mười giờ.

Kèm theo mùi hành là tiếng lách cách của nồi niêu đặt xuống, tiếng cái gì đó được rải vào chảo đang nóng và xèo lên một tiếng to đến mức An giật bắn người, tay phải chạm vào phím Delete trên bàn phím, và trái tim cô gần như ngừng đập vì tệp Excel chưa được lưu.

Cô ngồi thẳng lại. Nhấn Ctrl+S. Nhìn màn hình xác nhận lưu file. Thở ra.

Rồi nhìn đồng hồ góc màn hình. Một giờ mười phút sáng.

Cô nhìn sang bức tường bên phải, bức tường thạch cao sơn trắng ngăn cô với phòng 704, bức tường mà theo lý thuyết vật liệu xây dựng phải là rào cản giữa hai không gian riêng tư nhưng theo thực tế âm thanh và mùi thức ăn thì hoàn toàn là một tấm màn mỏng treo cho có.

Cô nhìn lại đồng hồ.

Một giờ mười hai phút.

Cô đứng dậy.

Trong đầu An, khi cô bước ra khỏi ghế và lấy đôi dép đặt ngay cạnh bàn, có cả một bài diễn văn đã được soạn sẵn. Cô sẽ nói bình tĩnh, lịch sự nhưng rõ ràng. Cô sẽ đề cập đến giờ giấc, đến quyền được nghỉ ngơi của người lao động trong khu dân cư, đến vấn đề hệ thống thông gió trong tòa nhà chung cư cũ và tại sao nấu ăn khuya là hành vi thiếu ý thức cộng đồng. Cô đã từng đọc bảng nội quy tòa nhà dán trong thang máy và nhớ rằng có điều khoản về việc không gây ảnh hưởng đến hàng xóm sau mười một giờ đêm.

Cô sẽ trích dẫn điều khoản đó nếu cần.

Hành lang tầng bảy vắng tanh như thường lệ vào giờ này — đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống nền gạch hoa văn cũ, mấy chậu cây cảnh ai đó đặt dọc theo tường đang ngủ trong bóng tối, không khí hành lang mang mùi ẩm nhẹ lẫn mùi nước tẩy vệ sinh mà bác lao công luôn dùng mỗi sáng. An dừng lại trước cửa số 704, nhìn vào cánh cửa màu xanh xám giống hệt cửa phòng mình, nghe tiếng động từ bên trong — vẫn còn tiếng lửa, tiếng gì đó sôi ùng ục, tiếng một vật được kéo trên mặt bàn.

Cô giơ tay lên. Gõ.

Ba tiếng gõ, vừa đủ nghe, không hung hăng.

Bên trong, tiếng bước chân. Tiếng cái gì đó được đặt xuống với âm thanh của vật kim loại chạm mặt phẳng cứng. Tiếng khóa quay.

Cửa mở.

Người đứng trong cửa cao khoảng một mét bảy mươi lăm — An ước lượng trong giây đầu tiên theo cái tật quan sát tỷ lệ mà cô không biết mình có cho đến khi đứng trước người khác. Anh ta mặc áo phông màu xám cũ, loại áo được giặt nhiều đến mức màu ban đầu đã nhạt thành một màu trung tính vô danh, trên ngực trái có vết nhòe cà phê cũ đã qua giặt vài lần nhưng vẫn còn dấu. Thắt ngang người là cái tạp dề màu xanh dương đậm, loại tạp dề bán ở cửa hàng đồ gia dụng trên phố Chùa Bộc, in dòng chữ "MASTER CHEF" theo font chữ kiểu nhái hoa thị truyền hình thực tế — cái kiểu in chữ mà người mua rõ ràng biết là đùa cợt và mua chính vì lý do đó. Tay phải anh ta đang cầm cái muỗng gỗ có đốm nâu ở đầu muỗng của thức ăn vừa khuấy. Tóc hơi bù xù theo kiểu không phải chưa chải mà là đã gãi đầu vài lần trong trạng thái đang suy nghĩ.

Mặt anh ta mang biểu hiện của người đang ở giữa chừng một ý nghĩ phức tạp và bị ngắt ngang — không cáu kỉnh, không khó chịu vì bị làm phiền, chỉ là ngơ ngác theo cái kiểu thật lòng đến mức hơi lạ, kiểu ngơ ngác của người vừa trở về từ một nơi rất xa trong đầu mình và chưa kịp định hướng lại với thực tại.

Hai người nhìn nhau trong im lặng khoảng hai giây.

An mở miệng: "Tôi ở phòng 703."

Anh ta gật đầu, mắt vẫn còn chút lơ đãng chưa tan hết. "Ừ. Chào chị."

Giọng anh ta trầm, không phải trầm bổng kiểu cố ý, mà là kiểu trầm tự nhiên của người ít nói và khi nói thì chọn từ ngắn.

"Anh đang nấu ăn lúc một giờ sáng," An nói. Không phải câu hỏi.

"Ừ." Cũng không phải câu giải thích. Chỉ là xác nhận thuần túy, bình thản đến mức gần như vô cảm, giống như anh ta vừa được thông báo một sự kiện thời tiết và đồng ý với dự báo.

An nhìn qua vai anh vào bên trong căn hộ. Từ góc nhìn này, căn bếp hiện ra như một thế giới song song với trật tự riêng của nó: bếp gas đang bật lửa nhỏ màu xanh, trên bếp là cái nồi to đang sủi khói trắng mỏng; cạnh đó là thớt gỗ còn dính vết ướt và mấy cọng hành lá xanh đã thái; trên quầy đá hoa xám xếp ba bốn cái tô sứ trắng theo hàng thẳng; một quyển sổ tay bìa đen mở ra, chữ viết tay dày đặc; chiếc laptop đặt trên cái ghế gỗ cao mang dáng dấp của giải pháp ngẫu hứng, màn hình đang hiển thị một đống code với nền tối chữ sáng, kiểu theme mà người lập trình dùng để bảo vệ mắt vào ban đêm.

Mùi hành tây phi xong đã chuyển sang thứ gì khác — ngọt hơn, dịu hơn, cái mùi bí ngô ninh lâu với chút muối và có lẽ cả một ít hành khô, cái mùi mà An không nhận ra ngay bằng não nhưng cơ thể cô nhận ra rất nhanh. Bụng cô réo lên một tiếng nhỏ, không to nhưng cũng không đủ nhỏ để An tự tin là anh ta không nghe thấy trong im lặng của hành lang đêm khuya.

Cô giả vờ không có gì xảy ra.

"Tường mỏng lắm," cô nói, giọng giữ ở tông bình thường. "Mùi sang hết sang bên tôi. Tiếng xào cũng vậy."

"Ồ." Lần này trong mắt anh ta có gì đó thay đổi — như một người vừa chuyển từ chế độ lơ đãng sang chế độ hiện diện thực sự, nhận ra mình đang đứng ở cửa phòng mình vào một giờ sáng đối diện với người hàng xóm phòng bên. "Xin lỗi chị. Tôi hay làm vậy."

"Hay làm vậy," An lặp lại, không phải hỏi lại mà là xử lý thông tin.

"Ừ." Anh ta có vẻ thấy cần giải thích thêm một chút. "Tôi code khuya nên... nấu ăn cho tỉnh. Mấy năm nay vậy rồi."

Mấy năm nay vậy rồi. An không biết tại sao cái câu đó lại khiến cô dừng lại thay vì tiếp tục trình bày danh sách những điều cần nói đã chuẩn bị từ trong phòng. Có điều gì đó trong cách anh ta nói — không phải thanh minh, không phải xin lỗi thật sự, chỉ là trình bày thực tế — khiến cô mất đà.

Cô nhìn vào cái nồi đang sủi khói. "Anh nấu gì vậy?"

Anh ta hơi ngạc nhiên, như thể câu hỏi đó không nằm trong kịch bản mà cả hai đang chạy — kịch bản người hàng xóm đến phàn nàn và người bị phàn nàn xin lỗi rồi kết thúc. "Cơm rang dưa. À, với canh bí."

"Lúc một giờ sáng."

"Ừ."

Im lặng một nhịp. Bên trong nồi canh sủi lên tiếng ục ục nhỏ, đều đặn như nhịp thở.

An đứng đó và nhận ra rằng toàn bộ bài diễn văn đã soạn trong đầu — phần về điều khoản nội quy, phần về quyền nghỉ ngơi, phần về ý thức cộng đồng — không có câu nào chịu ra khỏi miệng. Không phải vì cô thay đổi quan điểm. Mà vì đứng trước cái bếp đang nóng và anh chàng lập trình viên cầm muỗng gỗ nhìn cô bằng ánh mắt chân thật đến gần như vô tội, cô đột nhiên cảm thấy toàn bộ bài diễn văn đó có vẻ... quá dài so với tình huống.

"Thôi được," cô nói. "Nhờ anh nhỏ lửa hơn được không? Tiếng xào to lắm. Với mùi cũng..."

"Được." Anh ta gật đầu, không do dự. "Xin lỗi chị. Tôi không để ý."

"Thôi." Cô quay người định đi. Bước một bước. Rồi ngoái lại, không hiểu rõ tại sao bản thân lại làm vậy. "Anh tên gì?"

Anh ta trả lời tự nhiên như hít thở: "Tuân. Chị tên?"

"An."

Tuân gật đầu. Ở khóe miệng anh ta xuất hiện một nụ cười nhỏ — không phải nụ cười xã giao, không phải nụ cười muốn lấy lòng, mà là nụ cười của người đang thấy điều gì đó hơi buồn cười nhưng có đủ lịch sự để không cười thành tiếng. Cái nụ cười đó tồn tại khoảng một giây rồi biến mất, nhưng An nhìn thấy.

"Chúc chị ngủ ngon, chị An."

An về phòng. Đóng cửa. Ngồi xuống trước màn hình Excel vẫn đang mở nguyên bảng tính với hàng bốn trăm linh bảy dòng đang chờ.

Cô mất mười lăm phút nữa mới tìm ra khoản lệch chín trăm ba mươi hai nghìn — hóa ra là lỗi nhập liệu từ tuần trước, một con số bị đánh thừa một chữ số không ở cuối. Một lỗi ngớ ngẩn, kiểu lỗi mà đáng ra cô đã tìm ra từ hai tiếng trước nếu mắt không mờ và đầu óc không bị chia đi chỗ khác.

Cô lưu file, tắt màn hình, và ngồi trong bóng tối phòng một lúc.

Từ bên kia tường, mùi canh bí vẫn còn thoảng sang, nhẹ hơn trước, ấm hơn trước, cái mùi của thứ gì đó đang ninh nhỏ lửa trong đêm khuya yên tĩnh.

An với tay lấy hộp nút tai đặt sẵn trên bàn cạnh đầu giường — thứ cô đã mua sau đêm đầu tiên bị mùi cá hồi áp chảo đánh thức lúc nửa đêm — nhìn vào đó một giây, rồi đặt lại xuống và kéo chăn lên.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →