🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Lan đứng trước cửa lúc trời chưa sáng hẳn.

Minh nhận ra em gái ngay từ cái nhìn đầu tiên qua lỗ nhòm — dù đã hơn bốn năm, dù mái tóc cô giờ cắt ngắn đến ngang vai, dù khuôn mặt có thêm những nếp gấp mà anh không biết từ khi nào. Cái cách Lan đứng đó, hai tay khoanh trước ngực như đang tự ôm lấy mình, vẫn y hệt hồi còn nhỏ mỗi khi cô sợ điều gì.

Anh mở cửa.

"Em tìm anh từ mấy ngày nay," Lan nói, không chào hỏi, không giải thích vì sao biến mất bốn năm rồi đột ngột xuất hiện lúc gần sáu giờ sáng. "Nghe người ta nói anh vẫn làm cái nghề đó."

Cái nghề đó. Minh để ý cách Lan dùng từ — không phải "công việc", không phải "nghề của cha" — mà là "cái nghề đó". Như thể gọi tên nó ra sẽ gọi theo thứ gì khác.

Anh nhường lối vào.

Lan ngồi ở góc phòng khách, ánh đèn vàng chiếu chéo qua mặt cô. Minh pha trà — không phải vì khách muốn, mà vì anh cần làm gì đó bằng tay trong khi đầu óc đang chạy theo những câu hỏi chưa biết cách hỏi. Bốn năm không liên lạc. Bốn năm Lan không bắt máy, không trả tin nhắn, không xuất hiện ngay cả hôm đám giỗ cha. Và bây giờ cô ngồi đây, mắt liếc qua chiếc bàn làm việc ở góc phòng như đang kiểm tra xem có thứ gì nguy hiểm không.

"Anh vừa làm đêm qua?" Lan hỏi.

"Mới xong lúc ba giờ sáng."

"Cho ai?"

"Cụ Hoàng Văn Dũng. Tám mươi hai tuổi. Ung thư giai đoạn cuối." Minh đặt chén trà xuống trước mặt em. "Em hỏi vì muốn biết, hay vì muốn nói điều khác?"

Lan nhìn xuống chén trà. Im lặng kéo dài đủ để tiếng đồng hồ trên tường trở nên rõ ràng bất thường.

"Em muốn xem anh làm việc," cô nói cuối cùng. "Nếu anh có ca tiếp theo."

Minh không trả lời ngay. Anh nhìn em gái — khuôn mặt cô, cái cách cô siết chặt hai tay trên lòng — và anh biết đây không phải chuyến thăm bình thường. Lan không đến vì nhớ anh. Cô đến vì sợ điều gì đó, và cô cần tận mắt xác nhận.

"Ca tiếp theo chiều nay," anh nói. "Bà Nguyễn Thị Hiền. Bảy mươi tám tuổi. Tai biến."

Lan gật đầu, nhấc chén trà lên nhưng không uống.

Căn phòng của bà Hiền ở tầng hai một ngôi nhà ống trong hẻm Bình Thạnh có mùi của hoa huệ và thuốc tây — hai thứ mùi mà Minh đã quá quen từ thời còn theo cha đi làm. Hoa huệ là người nhà cắm để trấn tĩnh bản thân. Thuốc tây là để kéo dài thêm vài ngày, vài tuần, dù ai cũng biết không còn nhiều thời gian.

Lan đứng sát tường, gần cửa, không nhìn người bệnh. Cô nhìn Minh.

Anh lấy cuốn sổ ra, đặt lên cái bàn nhỏ kê cạnh giường, rồi mở nắp bút. Động tác quen thuộc — anh đã làm không biết bao nhiêu lần, nhưng hôm nay anh tự nhiên nhận ra mình đang bị quan sát và điều đó khiến mọi thứ trở nên kỳ lạ, như người ta bỗng quên cách đi khi biết có ai đang xem mình đi.

Bà Hiền nói chậm, từng từ khó nhọc qua nửa bên miệng còn cử động được. Minh viết. Ngọn bút di chuyển đều đặn theo từng câu, đôi khi dừng lại để hỏi thêm, đôi khi chỉ im lặng để người khai tìm lại hơi thở.

Khoảng một tiếng sau, Lan ra khỏi phòng trước. Minh gặp lại em ở hành lang khi vừa chào gia đình bà Hiền xong. Cô đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống con hẻm bên dưới, lưng quay lại.

"Em thấy rồi," Lan nói, không quay đầu.

"Thấy gì?"

"Cách anh cầm bút."

Minh không đáp. Anh đợi.

"Giống cha," Lan nói. Giọng cô phẳng lặng như người đọc bản tin, nhưng hai vai cô căng lên rõ ràng. "Giống hệt. Ngón cái đặt cao hơn bình thường, cổ tay không cong — cha dạy anh cách đó à?"

"Tự nhiên thôi. Không nhớ ai dạy."

Lan cuối cùng quay lại. Mắt cô đỏ hoe, nhưng không rơi nước mắt.

"Cha cũng nói vậy," cô nói. "Tự nhiên thôi."

Họ ăn bún bò ở một quán nhỏ đầu hẻm, ngồi trên ghế nhựa thấp. Không ai nói gì suốt mười lăm phút đầu. Tiếng húp súp, tiếng xe máy ngoài đường, tiếng người bán hàng gọi nhau — tất cả lấp đầy khoảng trống mà cả hai đều không muốn bước vào.

Lan là người lên tiếng trước.

"Năm anh mười tám, cha có một ca kéo dài ba ngày liền. Em không biết anh có nhớ không — lúc đó anh hay đi chơi với bạn, không ở nhà nhiều."

Minh nhớ. Anh không nói gì.

"Đó là ông Tám Hồng, người bán vải ở chợ Tân Bình. Ông bị ung thư họng, không nói được nhưng vẫn muốn khai. Cha phải học cách đọc môi, học cách hiểu từng cử động tay." Lan khuấy nhẹ tô bún dù không ăn. "Ba ngày. Cha ngồi cạnh ông ấy ba ngày không về nhà, không ngủ. Em và mẹ thay nhau mang cơm đến."

"Anh biết chuyện đó."

"Nhưng anh không biết cái gì xảy ra sau đó."

Minh đặt đũa xuống.

"Cha về nhà ngày thứ tư," Lan tiếp tục. "Ông Tám Hồng mất vào buổi tối hôm đó. Cha không khóc — mà cha chưa bao giờ khóc cho người khai, anh biết mà. Nhưng lần này khác. Cha ngồi ở bàn làm việc từ tối đến sáng, tay cứ cầm bút nhưng không viết gì. Em thức dậy lúc ba giờ sáng đi uống nước và thấy cha ngồi đó, mắt mở, bút trong tay — và bàn tay cứ di chuyển đều đặn trên mặt bàn."

"Di chuyển?"

"Như đang viết. Nhưng không có sổ, không có giấy. Tay di chuyển như đang viết trên mặt gỗ." Lan ngừng lại. "Em gọi cha. Ông quay lại nhìn em — và trong một giây, em không nhận ra ông. Không phải vì mặt ông thay đổi. Mà vì cái nhìn đó không phải của cha."

Tiếng xe ngoài đường ầm lên rồi lặng xuống.

"Sau đó thì sao?" Minh hỏi. Giọng anh bình thản hơn anh tưởng.

"Sau đó cha vẫn làm việc, vẫn sống bình thường — bên ngoài thì vậy. Nhưng em sống cùng nhà, em biết. Cha hay dừng lại giữa chừng, đứng im như đang nghe điều gì. Đôi khi đêm khuya em nghe tiếng cọ sát từ phòng cha — không phải tiếng bút viết trên giấy, mà là tiếng cứng hơn, như bút viết trên gỗ, trên tường." Lan nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh có nghe thấy tiếng gì trong tai không? Tiếng bút viết, ngay cả khi không có bút trong tay?"

Minh định nói không.

Anh gật đầu trước khi kịp nghĩ.

Tiếng đó bắt đầu từ khi nào anh không còn nhớ chính xác. Có lẽ từ ca đầu tiên anh tự làm một mình sau khi cha mất — ca đó là một người đàn ông trung niên, tai nạn giao thông, chỉ kịp nói mười bảy phút rồi đi. Minh viết xong, đóng sổ lại, và khi bước ra khỏi bệnh viện, anh nghe thấy tiếng bút cào trên giấy đâu đó trong tai. Anh tưởng là tiếng của ký ức, của phản xạ nghề nghiệp. Anh không để ý.

Nhưng tiếng đó không mất đi.

Nó ở đó vào những lúc anh ngồi ăn, vào những buổi sáng trước khi thức dậy hẳn, vào những đêm anh nằm nhìn trần nhà và cố nhớ lại khuôn mặt của người vừa khai cho mình nghe. Tiếng bút viết — không phải âm thanh rõ ràng, không phải tiếng ảo giác — mà là một cảm giác, một rung động nhỏ bên trong màng nhĩ, như thể tay anh đang viết dù tay anh đang nằm yên.

Anh chưa bao giờ nói điều này với ai.

"Anh nghe từ bao giờ?" Lan hỏi.

"Không nhớ chính xác. Khoảng hai năm nay."

"Cha nghe từ sau ca ông Tám Hồng. Ba ngày liền ghi lời khai của một người." Lan dừng lại. "Anh có ca nào kéo dài như vậy không?"

Minh nghĩ đến bà Phước. Bảy mươi mốt ngày — không phải ba ngày liền mà là bảy mươi mốt buổi chiều liên tiếp, mỗi ngày một tiếng, trước khi bà qua đời tháng trước. Bảy mươi mốt tiếng đồng hồ ngồi cạnh một người phụ nữ kể toàn bộ cuộc đời mình — từ cái tên thật bà bị cha đổi đi hồi bảy tuổi, đến người đàn ông bà yêu mà không bao giờ gặp lại, đến đứa con bà đã bỏ ở nhà thờ năm hai mươi ba tuổi vì không nuôi nổi.

Bảy mươi mốt buổi chiều. Và tiếng bút viết trong tai anh trở nên rõ hơn từ khoảng buổi thứ năm mươi.

"Có," anh nói.

Lan nhìn anh không nói gì một lúc. Rồi cô nhìn xuống tô bún đã nguội.

"Em bỏ đi vì không muốn xem anh trở thành cha," cô nói khẽ. "Không phải vì ghét anh. Mà vì em không biết làm gì khác. Nhìn cha mỗi ngày — thấy ông ngồi đó mà biết ông không hoàn toàn ở đó nữa — em không chịu được."

"Cha biết không?"

"Cha không bao giờ hỏi tại sao em rời nhà." Lan ngẩng đầu lên. "Đó là điều đáng sợ nhất. Ông biết. Ông biết mà không nói gì, vì ông không còn cách giải thích nào."

Ngoài đường, tiếng còi xe nổi lên rồi tắt. Một đứa trẻ chạy ngang qua cửa quán, tiếng chân bé nhỏ nện xuống nền xi măng.

Minh nhìn bàn tay mình — ngón cái đặt cao, cổ tay không cong, giống hệt cách cha cầm bút mà anh không nhớ ai đã dạy.

"Em định ở lại bao lâu?" anh hỏi.

Lan không trả lời ngay. Cô gọi thêm nước chanh, đợi người bán hàng đi rồi mới quay lại.

"Đủ lâu để xem anh có nghe thấy tiếng đó mỗi đêm không," cô nói. "Và nếu có — để tìm xem có cách nào dừng nó lại trước khi quá muộn."

Minh muốn nói rằng không có gì phải lo. Rằng tiếng đó chỉ là phản xạ nghề nghiệp, ký ức cơ học của đôi tay, không có gì siêu nhiên ở đây cả. Rằng anh vẫn kiểm soát được bản thân, vẫn biết mình là ai, vẫn phân biệt được khi nào tay đang cầm bút và khi nào không.

Nhưng ngay lúc đó, dưới gầm bàn, các ngón tay phải của anh đang di chuyển.

Anh không ra lệnh cho chúng. Chúng tự di chuyển theo nhịp quen thuộc — lên xuống, từ trái sang phải — như đang ghi chép lời khai của người ngồi đối diện.

Anh đặt bàn tay trái xuống đè lên.

"Được," anh nói với em gái. "Em ở lại đi."

Bên ngoài, mặt trời bắt đầu xuống thấp, kéo bóng tối ra từ những mái nhà ống dọc con hẻm nhỏ — chậm rãi, kiên nhẫn, như một người đang ghi chép không bao giờ mỏi tay.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →