Có những người đến gặp Minh mà không hề trông như người sắp chết.
Phát là một trong số đó.
Người đàn ông bước vào phòng 7B — căn phòng nhỏ ở cuối hành lang tầng ba mà ban quản lý bệnh viện dành riêng cho "dịch vụ tư vấn đặc biệt" của Minh — với dáng đi chắc chắn, hai vai rộng, khuôn mặt đỏ hồng như người vừa đi bộ ngoài nắng về. Ông ta mặc áo sơ mi xanh kẻ ô, bỏ vào quần tây gọn gàng, tóc chải ngược bằng dầu thơm mùi hoa lài. Bàn tay đặt lên mép bàn khi ngồi xuống — bàn tay của người quen lao động, đốt ngón dày, móng tay cắt sạch.
Minh nhìn tờ giấy giới thiệu do y tá chuyển lên. Họ tên: Nguyễn Văn Phát. Tuổi: 54. Chẩn đoán: —
Ô chẩn đoán bỏ trống.
"Anh Phát," Minh bắt đầu, đặt bút lên bàn theo thói quen, "anh muốn khai điều gì?"
Người đàn ông không trả lời ngay. Ông ta nhìn quanh phòng — cái nhìn bình thản, không phải cái nhìn lo âu của người sắp từ biệt thế giới. Nhìn qua cửa sổ, nhìn cái bóng đèn vàng trên trần, nhìn chiếc máy ghi âm nhỏ Minh đặt sẵn trên góc bàn.
"Tôi muốn khai," ông ta nói, giọng trầm và rõ ràng, "về những gì tôi đã làm mười lăm năm trước."
Minh mở sổ. Đó là phản xạ — ngón tay trái lật trang, ngón tay phải cầm bút. Hai mươi sáu năm làm nghề này, từ hồi còn ngồi sau lưng cha học cách nghe, cách im lặng đúng lúc, cách ghi mà không để cảm xúc lay bàn tay.
Nhưng khi đầu bút chạm mặt giấy trắng, Minh dừng lại.
Không phải vì lời Phát. Mà vì điện thoại trong túi quần rung lên.
Minh không để ý ngay. Điện thoại rung là chuyện bình thường. Ông kéo màn hình ra xem — thói quen kiểm tra nhanh để tắt — rồi đóng lại. Số gọi đến hiển thị: BỆNH VIỆN ĐA KHOA TRUNG TÂM.
Minh nhìn lên tường. Tấm biển nhỏ treo cạnh cửa: BỆNH VIỆN ĐA KHOA TRUNG TÂM — KHOA NỘI, TẦNG 3.
Ông đang ngồi trong bệnh viện đó.
Số điện thoại trên màn hình là số của chính tòa nhà ông đang ngồi bên trong.
"Anh không ghi à?" Phát hỏi.
Minh tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn. "Xin lỗi anh. Anh đang kể đến đâu?"
"Tôi chưa kể gì cả." Phát khẽ cười — nụ cười không chạm đến mắt. "Tôi vừa nói tôi muốn khai về mười lăm năm trước. Anh đã dừng bút."
Điện thoại rung lần thứ hai. BỆNH VIỆN ĐA KHOA TRUNG TÂM.
Lần thứ ba.
Lần thứ tư.
Minh không nhấc máy. Ông nhìn Phát và cố tìm trong khuôn mặt người đàn ông đó một dấu hiệu — bất kỳ dấu hiệu nào của bệnh tật, của sự sắp ra đi mà ông đã quen nhận ra sau hàng trăm lần ngồi đối diện với người hấp hối. Màu da xanh tái. Hơi thở ngắn. Ánh mắt đã bắt đầu nhìn về một nơi nào đó mà người khỏe mạnh không thấy được.
Phát không có dấu hiệu nào trong số đó.
"Anh Phát," Minh đặt bút xuống hẳn, "tôi cần hỏi thẳng. Anh có… đang điều trị gì ở đây không?"
"Không."
"Anh có bệnh gì không?"
"Không có bệnh gì mà bác sĩ biết được."
Điện thoại rung lần thứ năm. Thứ sáu.
"Vậy tại sao anh cần tôi ghi lời khai?"
Phát nhìn thẳng vào mắt Minh. Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng, đôi mắt ông ta không còn nhìn lướt qua mọi thứ nữa. Chúng dừng lại. Và trong khoảnh khắc đó Minh thấy một điều mà ông không thể giải thích được sau này — không phải nỗi sợ, không phải đau đớn, mà là sự mệt mỏi. Mệt mỏi theo một nghĩa nào đó sâu hơn bất kỳ loại bệnh tật thể xác nào.
"Vì nếu anh không ghi," Phát nói, giọng vẫn đều đặn, bình tĩnh đến lạnh lẽo, "tôi sẽ phải khai lại từ đầu. Mãi mãi."
Minh không trả lời.
Phát đứng dậy. Không vội vàng, không hốt hoảng — đứng dậy như người kết thúc một cuộc họp bình thường, đẩy ghế vào cho gọn. Rồi ông ta bước vòng quanh bàn, và trước khi Minh kịp phản ứng, bàn tay lớn đó nắm lấy tay phải của ông — bàn tay đang cầm bút.
Ngón tay Phát lạnh như đá.
"Tôi biết anh sẽ không ghi đêm nay," ông ta nói, thì thầm gần sát tai Minh. "Nhưng tôi muốn anh nhớ: tôi đã đến đây. Tôi đã xin."
Rồi ông buông tay Minh ra, bước ra cửa, và biến mất vào hành lang.
Minh ngồi yên trong phòng 7B thêm mười lăm phút.
Điện thoại không còn rung nữa.
Ông nhìn tờ giấy giới thiệu của Phát, lật mặt sau — trống. Lật lại mặt trước. Ô chẩn đoán vẫn bỏ trống, nhưng bây giờ Minh để ý thêm một điều mà lúc đầu ông không nhìn kỹ: ngày nhập viện ghi trên đầu tờ giấy.
15 tháng 3, 2011.
Mười lăm năm trước.
Về đến nhà lúc gần mười một giờ đêm, Minh không bật đèn ngay. Ông đứng trong bóng tối của căn hộ nhỏ, để mắt quen dần với ánh sáng từ đường phố hắt qua cửa sổ. Thói quen cũ từ thời còn ở với cha — ông già bảo rằng bóng tối không bao giờ là kẻ thù, chỉ là môi trường. Sợ bóng tối là sợ cái mà mình không chịu nhìn thẳng.
Minh bật đèn.
Chiếc bút nằm trên bàn.
Ông dừng lại ở giữa phòng.
Đó là chiếc bút của cha ông — chiếc bút Pilot màu đen, nắp mạ vàng đã bong một góc, thân bút có vết trầy do bị rơi nhiều lần. Cha ông dùng chiếc bút đó suốt ba mươi năm hành nghề, và khi ông mất, Minh đã cất nó vào hộp gỗ nhỏ trong ngăn kéo tủ đầu giường — cùng với tấm ảnh, cái đồng hồ đeo tay, và cuốn sổ cũ nhất.
Minh không mang chiếc bút đó ra khỏi ngăn kéo đó bao giờ.
Ông bước lại gần bàn, không chạm vào bút. Nhìn nó nằm đó — nằm chính xác ở vị trí mà ông thường đặt bút khi làm việc tại nhà, song song với mép bàn, nắp quay về phía phải.
Ai đó biết cách ông đặt bút.
Ngăn kéo tủ đầu giường vẫn đóng. Minh mở ra — hộp gỗ vẫn đó, nắp đậy. Ông mở hộp. Tấm ảnh vẫn đó. Đồng hồ vẫn đó. Cuốn sổ cũ nhất vẫn đó.
Chiếc bút không còn trong hộp.
Minh ngồi xuống mép giường, nhìn vào hộp gỗ một lúc, rồi lấy cuốn sổ ra.
Đây là cuốn sổ cha ông dùng trong giai đoạn đầu hành nghề — những trang giấy đã ngả vàng, mực Nho nhòa theo năm tháng, chữ cha ông nhỏ và đều như in. Minh đã đọc cuốn sổ này nhiều lần khi còn nhỏ, ngồi cạnh cha học nghề. Ông biết nó theo từng trang.
Ông lật đến trang cuối cùng có chữ. Rồi lật ngược lại, chậm rãi, từng trang một.
Tên Nguyễn Văn Phát xuất hiện ở trang thứ ba từ cuối.
Chữ cha ông viết rõ ràng, không run: Nguyễn Văn Phát, 39 tuổi, khai ngày 15 tháng 3, 2011.
Bên dưới, nơi thường ghi nội dung lời khai, chỉ có một câu duy nhất:
Người này đã khai xong nhưng không để tôi ghi. Hắn nói sẽ quay lại.
Minh đọc dòng chữ đó ba lần.
Rồi ông nhìn lên bàn, nhìn chiếc bút của cha vẫn nằm đó trong ánh đèn vàng, và lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm hành nghề, ông hiểu rằng có những lời khai không phải về sự chết — mà về sự không được chết.
Và người đàn ông tên Phát đã chờ đợi điều đó mười lăm năm rồi.
Từ ngoài cửa sổ vọng vào tiếng xe máy xa dần, tiếng mưa lác đác bắt đầu gõ lên mái tôn hàng xóm. Minh ngồi yên trên mép giường, cuốn sổ mở trên lòng, và nghe đêm đang dần trở nên rất dài —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →