Cha để lại bốn quyển sổ tay. Minh chỉ được phép mở quyển thứ ba vào năm ngoài hai mươi tuổi, theo di chúc viết tay mà ông để lại cùng với bộ bút lông và chiếc hộp gỗ thơm chứa nén hương trắng.
Minh mở quyển thứ ba vào một buổi chiều mưa, ngồi trên sàn căn phòng làm việc mà cha từng gọi là "gian tiếp hồn." Mực trong quyển sổ đã nhạt màu, nhưng chữ cha vẫn rõ — nét bút đều, ngay ngắn, không một chỗ run tay dù cha đã bắt đầu viết những trang này khi bệnh đã vào xương.
"Con sẽ đến lúc cần vách ngăn. Không phải vì con yếu. Mà vì con đang mang quá nhiều người trong mình."
Minh đọc câu đó ba lần.
Anh biết cha nói đúng. Sau bảy tháng làm nghề — cái nghề không có tên chính thức, chỉ được gọi bằng những cụm từ vòng vo như "thư ký tâm nguyện" hay "người ghi chép cuối đời" — Minh đã mang theo mình tiếng khóc của bà Lành ở Bình Dương, mùi long não từ phòng của cụ Tư Nghị, giọng run rẩy của người đàn ông không chịu xưng tên mà chỉ nói: "Tôi đã chôn một đứa trẻ mà không để lại dấu."
Những ký ức đó không phải của Minh. Nhưng chúng ở lại trong anh như thể chúng vốn ở đó từ trước.
Cha gọi kỹ thuật này là kiến tường — xây tường, dựng vách. Nhưng không phải tường đá. Là tường hơi thở. Tường nghi thức.
Quy trình được ghi lại kỹ trong tám trang sổ, kèm hình vẽ minh họa bằng mực đỏ:
Một: Trước khi ngồi xuống tiếp người khai, thắp một nén hương trắng — không phải hương thường, phải là loại không có vỏ đỏ, không tẩm linh hương. Cha gọi đây là "hương im." Minh mua chúng từ một cửa hàng nhỏ trong con hẻm quận Năm mà cha chú thích địa chỉ cẩn thận.
Hai: Đặt bút lên bàn, chưa cầm. Ngồi với bàn tay mở, lòng bàn tay ngửa lên, đếm mười hai nhịp thở.
Ba: Đọc thầm câu mantra.
Cha không giải thích câu mantra là gì. Chỉ phiên âm nó bằng chữ Quốc ngữ, mười hai âm tiết, mà khi Minh đọc lên thầm trong miệng thì nghe không giống tiếng Hán anh từng học. Nó giống hơn một thứ tiếng cũ hơn, như tiếng người nói trước khi có chữ viết.
Cha viết: "Con không cần biết nghĩa. Câu này không nói với con. Nó nói với những thứ ở bên kia vách."
Minh áp dụng lần đầu vào sáng thứ Ba.
Người đến là một người đàn ông tên Quốc Hưng, năm mươi tám tuổi, ung thư gan giai đoạn cuối. Ông đến theo giới thiệu của bệnh viện — một bác sĩ tâm lý từng biết cha Minh đã gợi ý gia đình gọi đến khi bệnh nhân muốn "để lại điều gì đó."
Minh thắp hương. Khói trắng mỏng bay thẳng lên trần — không gian phòng lặng hoàn toàn, không có gió. Anh ngồi xuống, tay mở, đếm mười hai nhịp thở. Đọc câu mantra.
Không có gì xảy ra. Không có tiếng động. Không có cảm giác khác thường.
Nhưng khi Minh cầm bút lên và nhìn vào mắt ông Quốc Hưng, anh nhận ra mình đang ngồi ở một vị trí khác so với bình thường. Không phải vị trí vật lý — anh vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc. Mà là vị trí bên trong. Như thể giữa anh và ông Quốc Hưng có một lớp thủy tinh mỏng mà ánh sáng vẫn xuyên qua được, nhưng hơi ấm thì không.
Ông Quốc Hưng kể về người con trai cả. Về khoản nợ chưa trả. Về người phụ nữ ông đã yêu trước khi lấy vợ và chưa bao giờ nói ra. Ông khóc hai lần. Giọng ông run. Đôi mắt ông đỏ hoe.
Minh ghi chép. Tay anh viết đều. Đầu anh theo dõi mạch câu chuyện, đặt câu hỏi đúng lúc, dừng lại đúng chỗ. Nhưng bên trong, sau lớp thủy tinh đó, anh không bị cuốn vào. Ký ức của ông Quốc Hưng không chảy vào anh. Nỗi đau của ông dừng lại ở vách.
Sau hai tiếng, ông Quốc Hưng đứng dậy, bắt tay Minh. Bàn tay ông lạnh và khô.
"Cảm ơn cháu," ông nói. "Cháu nghe giỏi lắm. Không phán xét."
Minh gật đầu. Nén hương đã tắt từ lâu, chỉ còn một sợi khói mỏng cuối cùng đang tan vào không khí.
Ông Quốc Hưng về lúc hai giờ chiều.
Minh đứng ở cửa nhìn theo chiếc xe lăn bánh ra khỏi cổng, rồi quay vào trong để dọn dẹp. Anh thu xếp tập giấy, đặt bút vào hộp, mở cửa sổ cho căn phòng thoáng. Không khí từ bên ngoài tràn vào — mùi nhựa đường sau mưa, mùi khói xe, mùi bình thường của buổi chiều bình thường.
Minh bước ra khỏi phòng.
Anh đã đi được ba bước về phía cầu thang thì nghe tiếng thở.
Tiếng thở đều. Chậm. Sâu.
Như người đang ngủ.
Minh dừng lại.
Trong mười lăm giây — anh đếm — căn nhà hoàn toàn im lặng ngoại trừ tiếng thở đó. Nó đến từ phía sau anh. Từ phòng làm việc vừa bước ra.
Anh quay lại.
Phòng trống.
Cửa sổ vẫn mở. Gió làm tờ giấy trên bàn khẽ bay. Nén hương đã lạnh. Ghế ông Quốc Hưng vừa ngồi đã được đẩy vào đúng vị trí — Minh không nhớ mình đã đẩy nó vào, nhưng nó ở đúng chỗ.
Không có ai.
Minh đứng ở ngưỡng cửa ba mươi giây nữa. Anh nghe lại — không có tiếng thở. Chỉ có gió qua cửa sổ, tiếng xe cộ xa xa, tiếng chim nào đó trên mái ngói.
Anh bước vào phòng, kiểm tra sau cánh cửa, kiểm tra dưới gầm bàn — thói quen từ hồi còn nhỏ, khi sợ bóng tối. Không có gì. Anh mở tủ nhỏ góc phòng: chỉ có giấy tờ và những quyển sổ ghi chép của cha.
Minh đứng giữa phòng.
Ký ức của ông Quốc Hưng không vào được anh — vách ngăn đã giữ được điều đó. Nhưng có điều gì đó khác. Không phải ký ức. Không phải cảm xúc. Không phải hình ảnh.
Chỉ là sự hiện diện.
Như thể trong suốt hai tiếng đồng hồ vừa rồi, khi ông Quốc Hưng kể và Minh ghi chép, có thứ gì đó đã ngồi im trong phòng và lắng nghe cùng. Và khi ông Quốc Hưng đi rồi, thứ đó chưa đi theo.
Tối hôm đó, Minh mở lại quyển sổ của cha.
Anh đọc chậm hơn lần trước, chú ý những câu cha viết giữa các dòng hướng dẫn — những câu ngắn, như ghi chú nhanh, không nằm trong phần hướng dẫn chính.
Một câu ở trang thứ sáu, viết bằng mực khác màu — có lẽ viết vào lúc khác:
"Vách ngăn giữ con lại bên này. Nhưng nó không đẩy thứ kia ra ngoài."
Và ở trang thứ tám, câu cuối cùng trước khi quyển sổ kết thúc:
"Cha đã nghe tiếng thở đó từ năm ba mươi hai tuổi. Con sẽ nghe nó sớm hơn cha, vì con mở tai sớm hơn. Đừng sợ. Nhưng đừng quay lại nhìn ngay. Đứng một lúc. Để nó biết con biết nó ở đó. Rồi đi."
Minh đọc câu đó.
Anh nhớ lại chiều nay: ba mươi giây đứng ở ngưỡng cửa, quay lại, bước vào phòng kiểm tra.
Anh đã làm sai.
Cha nói đừng quay lại nhìn ngay. Nhưng Minh đã quay lại sau mười lăm giây. Anh đã nhìn. Phòng trống rỗng — và thứ đó đã biến mất, hoặc thu mình lại, hoặc chui vào một chỗ khác mà anh không thấy.
Hay có lẽ nó đơn giản là đã nhìn lại anh.
Minh đóng quyển sổ.
Anh ngồi một lúc trong im lặng của căn phòng, lắng nghe. Bên ngoài, đêm đã xuống hoàn toàn. Không có tiếng xe. Không có tiếng chim. Chỉ có tiếng gió kẽo kẹt qua khung cửa sổ chưa khép hẳn.
Và rất khẽ, rất đều, từ góc phòng phía sau lưng anh:
Tiếng thở.
Minh không quay lại.
Anh để tay lên mặt bàn, lòng bàn tay ngửa, đếm mười hai nhịp thở của chính mình — chậm hơn tiếng thở kia, sâu hơn, có chủ đích hơn. Sau đó anh đứng dậy, bước ra cửa, đi về phía bếp để đun nước.
Tiếng thở không đi theo.
Nhưng Minh biết rằng sáng mai, khi anh bước vào phòng để bắt đầu một ngày làm việc mới, nó sẽ vẫn ở đó. Đang chờ. Đang thở. Đều và chậm, như người đang ngủ mà không bao giờ thức.
Vách ngăn đã làm đúng phần việc của nó.
Nó giữ anh khỏi bị cuốn vào trong.
Nhưng không ai — kể cả cha — đã xây được vách ngăn cho phía ngược lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →