🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Người ta bảo rừng U Minh là nơi của những bóng ma, của tiếng chim kêu đêm vọng vào xương tủy. Nhưng với anh, cái lặng im ở đây chẳng bao giờ đáng sợ. Nó như một thứ bầu bạn, như lớp màng mỏng của buổi sớm mai còn vương trên mặt nước. Khi xuồng rời bến, tiếng máy nổ rì rì như lời chào ngày mới, và rồi tất cả lại hòa vào một bản hòa ca riêng: tiếng vạc kêu khẽ trong bụi, tiếng gió thổi qua ngọn tràm lao xao, tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn xuồng.

Một mình anh lướt xuồng trên con lạch nhỏ, hai bên bờ là những rễ cây đan xen như những ngón tay khô cằn của đất. Có những cây tràm cao vút, vỏ nứt nẻ như da người già, nhưng trong thân cây lại chứa một sức sống lặng lẽ. Anh biết nó. Suốt ba năm nay, mỗi ngày anh đều đi qua đây. Những cây tràm này không tỏa bóng mát, nhưng chúng tỏa một thứ ánh sáng xanh dịu, thứ ánh sáng của sự trường tồn. Anh hít một hơi thật sâu. Mùi bùn non hòa với mùi lá mục, mùi của những thứ đã chết đi và đang hồi sinh. Thỉnh thoảng, có đám bèo tây trôi dạt, tím lịm như một nỗi buồn nhẹ nhàng, không kịp níu giữ.

Anh ngừng xuồng, tắt máy. Cái im lặng bao trùm, nhưng không nặng nề. Nó giống như một tấm chăn mỏng, ấm áp, phủ lên vai người. Anh nhắm mắt, lắng nghe. Tiếng chim lẻ bạn kêu, tiếng cá quẫy đuôi dưới nước, tiếng lá rơi khẽ chạm vào mặt đất. Tất cả đều quen thuộc, tất cả đều là những âm thanh của sự sống đang diễn ra từng giây. Có những lúc anh tự hỏi, liệu mình có đang sống thật không? Hay tất cả chỉ là một giấc mơ dài? Nhưng rồi một cơn gió mơn man gò má, một mùi hương cỏ dại thoảng qua, đánh thức anh trở về với thực tại.

"Những đứa trẻ" của anh, anh hay gọi thầm như vậy. Những cây tràm non mới mọc, những bụi đước vừa lên sau mùa lũ. Anh nhìn chúng lớn lên từng ngày, thân cây từ mảnh mai đến cứng cáp. Có những cây từng bị thú rừng cắn trụi ngọn, nhưng rồi lại mọc chồi mới, vươn lên mạnh mẽ hơn. Anh thấy mình trong đó. Có những ngày mưa tầm tã, đường lầy lội, xuồng chìm trong nước, nhưng anh vẫn đi. Không phải vì nghĩa vụ suông, mà vì một sự gắn bó khó tả. Như thể rừng đã nuôi dưỡng anh, cho anh một chỗ đứng giữa sự mênh mông này.

Có người từng hỏi anh có buồn không khi một mình giữa rừng. Anh cười, bảo không. Cô đơn và cô độc là hai thứ khác nhau. Cô đơn là khi thiếu vắng người bên cạnh, còn cô độc là khi biết mình cần gì và làm gì. Ở đây, anh cô độc, nhưng không cô đơn. rừng có hàng ngàn cái cây, mỗi cây là một người bạn. Tiếng gió rít qua khe lá là những câu chuyện kể về phương xa. Những đám mây trắng bay qua là những bức thư từ trời gửi xuống. Anh không cần ai nói chuyện, vì rừng đã nói hộ anh tất cả.

Anh mở hộp cơm, ngồi trên mũi xuồng, nhìn mặt nước lấp lánh dưới nắng chiều. Những tia nắng cuối ngày vàng vọt, hắt lên những ngọn tràm thành những hình thù kỳ dị. Một chú chim bói cá bay đến, đậu ngay trên cành khô trước mặt, nhìn anh hai mắt tròn xoe rồi lại vụt bay đi. Anh bật cười, một nụ cười nhẹ như hơi thở. Cái cảm giác bình yên này không phải ai cũng có. Nó đến từ việc chấp nhận những gì mình có, và yêu thương những gì đang hiện hữu.

Khi chiều buông xuống, anh cho xuồng quay về. Trên đường đi, anh ghé qua một gốc cây lớn, nơi anh thường đặt ít muối cho những chú nai rừng. Nhìn những dấu chân in hằn trên bùn, lòng anh rộn ràng một niềm vui khó tả. Rừng vẫn sống, vẫn hồi sinh. Và anh, một người lặng lẽ giữa mênh mông, vẫn còn đây, vẫn còn đi, vẫn còn yêu.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →