🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cơn mưa đêm qua vừa dứt, mặt đất còn sũng nước khi tôi bước chân vào rừng. Trời U Minh lúc này xám xịt, mây còn vương vất trên ngọn tràm, thỉnh thoảng vài giọt nước đọng trên lá rơi xuống má, lạnh ngắt. Tôi đi men theo con mương nhỏ, nơi những bụi cóc kèn mọc hoang dại hai bên bờ, rễ chúng bám chặt vào đất như muốn níu giữ lại chút phù sa cuối cùng của mùa lũ.

Bàn chân tôi in hằn trên lớp đất sét mềm, mỗi bước đi đều để lại dấu vết rõ ràng. Nhưng không chỉ có dấu chân người, mặt đất ẩm ướt này còn lưu giữ biết bao câu chuyện của muông thú. Tôi cúi xuống, nhìn những vết chân chim le le in thành đường thẳng tắp dọc theo mép mương, chúng đi đâu mà vội vã thế nhỉ? Rồi dấu chân con kỳ đà, năm ngón xòe ra như bàn tay người, lững thững tiến về phía gốc tràm mục. Có cả vết trượt dài của con trăn đất, thân hình nặng nề để lại một đường rãnh sâu trên lớp lá mục, uốn lượn như một dòng sông nhỏ giữa rừng.

Đôi khi tôi tự hỏi, có phải mỗi sinh vật nơi đây đều để lại dấu chân như một lời chào buổi sáng với tôi? Người ta bảo rừng U Minh hoang vu, lạnh lẽo. Nhưng với tôi, nó ấm áp lạ thường. Tôi nhìn thấy những dấu vết mới của con nai vàng, biết nó vừa đi qua đây chưa lâu, có lẽ đang lẩn khuất đâu đó trong lùm tre gai. Tôi nghe tiếng chim cuốc kêu từ xa vọng lại, tiếng kêu trầm buồn hòa vào không gian ẩm ướt, nghe như có người đang kể chuyện về một mùa nước nổi nào đó.

Đất sũng dưới chân tôi bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ lạ. Mỗi bước chân nhấc lên, nước lại ùa vào chỗ lõm, tạo nên thứ âm thanh như tiếng thì thầm. Tôi dừng lại, lắng nghe. Xa xa, tiếng lá khô rơi lộp bộp, tiếng chim chuyền cành, tiếng cá quẫy dưới mương. Rừng không hề im lặng như người ta tưởng. Nó sống, nó thở, nó nói chuyện với tôi bằng thứ ngôn ngữ không lời mà chỉ ai thực sự yêu nó mới hiểu được.

Tôi ngồi xuống một gốc cây tràm già, cởi đôi ủng ra đổ nước. Mùi đất ẩm hòa quyện với mùi lá mục, mùi hoa tràm thoảng qua trong gió. Những bông hoa tràm nhỏ li ti rụng trắng mặt đất, như tuyết mùa hạ. Tôi nhặt một cánh hoa lên tay, nó nhẹ như một giấc mơ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nghĩ, có lẽ cuộc đời một người kiểm lâm cũng giống như cánh hoa tràm này, nhỏ bé, lặng lẽ, nhưng tỏa hương thơm ngát cho đời.

Có những ngày mưa dầm, tôi vẫn đi. Nước ngập đến đầu gối, đất nhão nhoét dưới chân, nhưng tôi biết, chính những ngày ấy, những kẻ xâm hại rừng ít xuất hiện nhất. Họ sợ mưa, sợ lạnh, sợ lấm lem. Còn tôi, tôi yêu cái cảm giác mưa rơi trên mặt, yêu cái lạnh buốt thấm vào da thịt, yêu cả những lúc ngồi dưới tán cây, nghe mưa rơi trên lá, lòng bình yên đến lạ.

Khi chiều muộn, tôi quay về. Trên đường đi, tôi thấy một cây tràm non bị gãy ngang thân, có lẽ do trận mưa đêm qua. Tôi dừng lại, dùng dao rọc cành tỉa bớt những nhánh dập nát, dựng một cây chống cho nó. Cây tràm khẽ đung đưa như cảm ơn. Tôi mỉm cười, vỗ nhẹ lên thân cây, rồi tiếp tục bước đi.

Đến bìa rừng, tôi ngoảnh lại nhìn. Những hàng tràm cao vút in bóng trên nền trời xám bạc, tĩnh lặng và uy nghi. Dưới chân tôi, những dấu chân đã bắt đầu mờ đi do nước rỉ lên từ lòng đất. Ngày mai, tôi sẽ lại đến, in những dấu chân mới, như một lời hẹn ước không lời với khu rừng này. Và rừng sẽ lại nói với tôi, bằng những dấu vết, bằng tiếng gió, bằng hương thơm của đất sũng, của lá mục, của cả một đời sống thầm lặng mà lớn lao.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →