Tôi bước ra khỏi lán khi trời còn chưa kịp sáng hẳn. Cái lạnh của rừng U Minh buổi sớm ôm lấy người như một tấm chăn ẩm, thứ hơi nước bốc lên từ lòng đất ngàn năm mục rữa phả vào mặt mát rượi. Ánh sáng đầu ngày còn yếu ớt, chỉ đủ để thấy những vòm tràm đen sẫm in hình trên nền trời đang chuyển từ tím sang hồng nhạt.
Tiếng guốc mộc của tôi khua nhẹ trên con đường mòn đầy lá mục. Mỗi bước chân là một âm thanh cộm lên, xào xạc như lời thì thầm của đất dưới gót giày. Rừng vẫn còn say ngủ, chỉ có tôi và lũ chim bắt đầu thức. Nhưng thứ đánh thức tôi rõ nhất mỗi sáng là tiếng gió.
Gió ở U Minh không phải gió thường. Nó không vội vã, không cuồng nộ. Nó len lỏi qua từng khe lá, từng nhánh cây, tạo nên những bản nhạc riêng cho từng góc rừng. Khi tôi vào sâu, gió bắt đầu nói. Âm thanh đầu tiên là tiếng rì rào từ xa, như tiếng suối chảy nhưng không có nước. Đó là gió đang lướt qua ngọn tràm non, những tán lá mỏng manh va vào nhau tạo nên một thứ âm thanh dịu dàng, nhẹ nhàng như tiếng vỗ về của người mẹ.
Tôi dừng lại bên gốc tràm già, nơi ba đời kiểm lâm đã đánh dấu. Thân cây xù xì, đầy những vết sẹo thời gian. Tôi đặt tay lên vỏ cây ẩm, cảm nhận nhựa sống đang chảy bên trong. Gió lại thổi, lần này mạnh hơn, làm xáo động những tàu dương xỉ dưới chân. Mùi đất ướt, mùi vỏ cây, mùi hoa tràm thoảng qua trong gió, hòa quyện vào nhau tạo nên thứ hương vị chỉ rừng U Minh mới có.
Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, rừng như bừng tỉnh. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống những vũng nước đọng trong hốc cây, tạo nên những đốm sáng lung linh. Chim hót vang lên từ bốn phía. Tiếng chim cuốc đều đều, tiếng chim trảu lanh lảnh, tiếng vịt trời kêu lẫn trong tiếng lá xào. Nhưng trên tất cả, tiếng gió vẫn là chính. Nó như nhạc trưởng của dàn hợp xướng rừng già, điều khiển mọi âm thanh, làm chúng lên bổng xuống trầm theo một cách rất riêng.
Tôi đi tiếp, men theo con lạch nhỏ nước đen ngòm. Gió lướt qua mặt nước tạo nên những gợn sóng lăn tăn, đẩy những bông súng trôi nhẹ nhàng. Một con trăn nước nổi lên, mắt lim dim nhìn tôi rồi lại lặn xuống. Gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi bùn non và mùi cá. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng phân tử không khí tràn vào phổi, mát lạnh và thanh khiết.
Có những buổi sáng, gió kể cho tôi nghe câu chuyện của rừng. Nó kể về những mùa nước nổi, khi cả khu rừng chìm trong biển nước, chỉ còn ngọn tràm nhô lên như những bàn tay cầu cứu. Nó kể về những đêm trăng, khi muôn loài thức dậy, tiếng ếch nhái hòa ca cùng tiếng lá rơi. Nó kể về những người đi rừng trước tôi, về sự hy sinh thầm lặng của những người đã gắn đời mình với mảnh đất này.
Tôi ngồi xuống bên gốc cây, nhắm mắt lại. Gió vẫn thổi, nhưng bây giờ nó quen thuộc hơn, như hơi thở của người bạn già. Tôi lắng nghe âm thanh của sự sống đang thức dậy quanh mình. Một con chim nhảy từ cành này sang cành khác, làm rơi những giọt sương sớm. Một con cá lóc tung mình lên khỏi mặt nước, tạo nên tiếng động bùng nổ trong không gian yên tĩnh. Gió cuốn theo tất cả những âm thanh ấy, làm chúng bay đi khắp rừng, như muốn kể cho cả thế giới biết rằng rừng U Minh đang sống.
Đã gần mười năm tôi gắn bó với nơi này. Mười năm nghe gió kể chuyện, mười năm hít thở không khí của rừng, mười năm nhìn những cây tràm lớn lên từng ngày. Có những ngày buồn, tôi ra đứng giữa rừng, để gió ôm lấy tôi, xoa dịu những mệt mỏi trong lòng. Có những ngày vui, tôi đi dọc theo con đường mòn, tay vuốt ve từng chiếc lá, miệng thầm thì hát.
Con đường tuần của tôi dài thêm mỗi ngày, nhưng tôi không thấy mệt. Mỗi bước chân là một lời chào với cây, mỗi hơi thở là một lời cảm ơn với đất. Gió U Minh có một sức mạnh riêng, nó không chỉ thổi qua những tán cây mà còn thổi vào tâm hồn người ta, làm cho những muộn phiền trở nên nhẹ tênh.
Khi mặt trời lên cao, ánh sáng tràn ngập khắp nơi, tôi đứng dậy tiếp tục đi. Phía trước còn cả một ngày dài trong rừng. Tiếng gió vẫn rì rào bên tai, nhắc tôi rằng mỗi ngày đều bắt đầu bằng một điều kỳ diệu. Và tôi, người đi tuần rừng giữa mênh mông xanh ngắt này, sẽ mãi lắng nghe, mãi ghi nhớ từng âm thanh, từng hơi thở của khu rừng đã nuôi dưỡng tôi suốt những năm tháng qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →