🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Buổi sáng hôm sau bắt đầu bằng mùi cà phê pha muộn và tiếng Ngọc húng hắng ngoài hành lang. Linh thức dậy sớm hơn bình thường — không phải vì tiếng động, mà vì một cái gì đó trong giấc ngủ đã nhắc cô rằng hôm nay còn việc phải làm. Còn phòng phải dọn. Còn những tờ lịch cũ chưa tháo xuống, còn mấy cái đinh chưa nhổ.

Họ bắt đầu từ phòng Phương — phòng ở đầu hành lang, gần cầu thang nhất, cái phòng mà hai mươi năm trước ba đã sơn lại một mình vào một buổi chiều thứ Bảy, không nói với ai, chỉ lặng lẽ mua sơn màu vàng nhạt về và quét xong trước khi tối.

Phương mở cửa trước. Chị đứng ở ngưỡng cửa một thoáng, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, nhìn vào trong như người nhìn vào một không gian không hoàn toàn thuộc về mình nữa — dù đã từng thuộc về mình suốt mười mấy năm.

"Vào đi." Chị tự nói với mình, hoặc nói với hai đứa em đứng sau lưng, không rõ.

Căn phòng không rộng. Một cái giường đơn kê sát tường trái, tủ gỗ nhỏ ở góc, bàn học sát cửa sổ — cái bàn mà Phương đã ngồi qua ba mùa thi đại học của các em, ngồi chấm bài giúp Ngọc, ngồi giải thích cho Linh từng bước toán lớp chín. Ánh sáng buổi sáng lọt qua tấm rèm vải kẻ sọc cũ, in một vệt dài lên sàn gạch.

Ngọc bước vào trước, tay cầm cây kìm nhỏ. "Mình bắt đầu từ đâu?"

Không ai trả lời ngay. Họ đứng trong phòng như ba người khách lạ đang cố nhớ mình đã để chìa khóa ở đâu.

Rồi Phương chỉ lên bức tường đầu giường. "Mấy cái đinh kia."

Bốn cái đinh. Linh đếm — bốn, mỗi cái cách nhau chừng hai mươi phân, thẳng hàng như được đo đạc cẩn thận. Chỗ những cái đinh này, năm nào cũng có một tờ giấy khen đóng khung treo lên. Bốn năm cấp ba, bốn cái khung, bốn cái đinh. Bây giờ những tờ giấy khen đã được tháo xuống từ lần dọn trước — Linh không biết chúng đang nằm ở đâu, có thể trong một cái thùng các-tông ở nhà Phương bây giờ, có thể đã thất lạc từ lâu — nhưng bốn cái đinh vẫn còn đó, nhô ra khỏi tường một chút, đầu gỉ sét.

Ngọc bắt đầu nhổ.

Tiếng kìm kẹp vào đầu đinh, tiếng kim loại rít nhẹ khi đinh nhổ ra khỏi tường — âm thanh nhỏ thôi nhưng trong không gian yên tĩnh của buổi sáng nó nghe rõ mồn một. Cái thứ nhất ra. Cái thứ hai. Ngọc đặt chúng vào lòng bàn tay trái, giữ chặt.

Phương đứng nhìn. Chị không ra tay giúp, không đứng ra chỗ khác — chị chỉ đứng yên ngay chỗ đó, tay khoanh trước ngực, mắt theo dõi từng cái đinh được nhổ lên.

Linh đứng bên cạnh, tay cầm hộp vữa trát tường và cái bay nhỏ. Cô chờ.

"Chị có muốn giữ lại không?" Linh hỏi, không nhìn thẳng vào mặt chị.

Câu hỏi lơ lửng trong không khí một giây.

"Giữ cái gì, mấy lỗ đinh à?" Phương cười nhẹ.

Cái cười đó không phải cười buồn, không phải cười gắng gượng — nó chỉ là cái cười của người đã quen với việc nhìn thẳng vào những thứ không thể giữ lại và tìm cách không để nó quật ngã mình. Phương cười kiểu đó từ nhỏ. Từ hồi ba ốm lần đầu, từ hồi nhà bắt đầu chi tiêu dè sẻn hơn, từ hồi Phương nhận ra mình là chị cả và có những thứ chị cả không được phép để người khác thấy mình cũng sợ.

Ngọc nhổ xong cái đinh thứ tư. Bốn cái nằm trong lòng bàn tay, gỉ sét và im lặng.

Linh bắt đầu trát vữa. Cô nhúng bay vào hộp, lấy một lượng vừa đủ, áp lên lỗ đinh đầu tiên, miết đều. Động tác chậm rãi, cẩn thận — không phải vì Linh giỏi trát tường, mà vì cô muốn làm việc này cho đàng hoàng, cho đúng mực, không vội.

Cô đang trát lỗ thứ ba thì nghe thấy tiếng bước chân của Phương.

Không phải bước ra. Là bước lại gần.

Linh không quay đầu nhìn ngay. Cô tiếp tục miết bay, nhưng góc mắt cô thấy Phương đứng sát bên cạnh, rồi chậm chậm giơ tay lên.

Phương đặt lòng bàn tay vào chỗ đinh trơn — không phải lỗ đinh đang được trát, mà cái lỗ thứ tư, cái cuối cùng, cái Linh chưa đụng tới.

Lòng bàn tay úp vào tường. Ngón tay khẽ cong lại, không siết, chỉ áp nhẹ. Như người đặt tay lên vai ai đó đang đứng quay mặt đi.

Linh ngừng tay. Ngọc không nói gì.

Phương đứng như vậy — có lẽ mười giây, có lẽ lâu hơn, thời gian trong những khoảnh khắc như thế này không còn tính được bằng giây nữa. Chị đứng, bàn tay trên tường, mắt nhìn về phía cửa sổ nơi ánh sáng buổi sáng đang dần rõ hơn.

Rồi chị buông tay xuống.

"Trát đi." Chị nói, giọng bình thường.

Linh tiếp tục.

Không ai hỏi Phương đang nghĩ gì trong khoảnh khắc đó. Không ai cần hỏi — hoặc có lẽ ai cũng hiểu rằng một số thứ không phải để hỏi, không phải để giải thích, chỉ để làm chứng. Được đứng đó, được nhìn thấy, là đủ rồi.

Ngọc bắt đầu dọn tủ. Bên trong tủ không còn gì nhiều — mấy cái móc áo trống, một cuốn sổ tay bìa đỏ đã ngả màu, mấy tờ lịch cũ ai đó nhét vào góc. Ngọc lấy ra từng thứ, đặt lên giường, nhìn qua rồi hỏi: "Cái sổ này của chị không?"

Phương cầm lên, lật vài trang. "Sổ ghi bài hồi lớp mười một."

"Giữ không?"

"Thôi." Chị đặt xuống cái đống đồ bỏ đi mà không nhìn thêm lần nào nữa.

Linh trát xong bốn lỗ đinh. Cô lùi lại nhìn — bốn chỗ vá vữa trắng trên nền tường vàng nhạt, còn ướt, còn lồi lên một chút, chưa khô hẳn. Khi khô sẽ phẳng hơn, nhưng vẫn còn thấy — người tinh mắt vẫn nhận ra chỗ đó từng có gì đó treo lên. Chủ nhà mới có thể sẽ sơn lại toàn bộ, và khi đó thì sẽ không còn dấu vết gì nữa. Nhưng bây giờ thì vẫn còn thấy.

Cô không biết mình đang buồn hay không buồn. Cảm giác lạ — như đứng ở giữa hai trạng thái, không hoàn toàn thuộc về bên nào.

"Cửa sổ có mở được không?" Phương hỏi.

Ngọc thử. "Được, chỉ hơi kẹt."

"Mở ra cho thoáng."

Cánh cửa sổ mở ra, gió buổi sáng tháng Chạp thổi vào — lạnh, mang mùi đất ẩm và mùi của những cây hoa giấy ngoài sân mà ba trồng từ hồi Phương còn học cấp hai. Hoa giấy tháng Chạp nở ít hơn, nhưng vẫn nở — mấy chùm đỏ nhạt lấp ló ngoài khung cửa sổ.

Phương nhìn ra ngoài. Chị đứng trước cửa sổ, tóc bị gió thổi nhẹ, mắt nhìn xuống sân.

Linh không biết chị đang nhìn cái gì. Cây hoa giấy, hay khoảng sân gạch nơi ba hay ngồi uống trà những buổi chiều mùa đông, hay chỉ đơn giản là nhìn ra ngoài vì đứng trong này thì ngột ngạt quá.

"Ba hay bảo cửa sổ này nhìn ra hướng tốt." Phương nói, không quay vào.

"Hướng gì?" Ngọc hỏi.

"Ba không nói rõ. Chỉ bảo tốt."

Ngọc cười khẽ. Linh cũng cười — không phải vì câu nói buồn cười, mà vì nó gợi lên hình ảnh ba ngồi ở đây, nhìn ra cửa sổ này, hài lòng với cái hướng mà chính ông cũng không giải thích được.

Họ dọn tiếp. Không nhanh, không chậm — làm từng việc một, theo trình tự tự nhiên. Gỡ rèm cửa, cuộn lại. Lau bàn học, lau gương. Tháo những cái móc áo ra khỏi tường. Quét sàn.

Căn phòng dần trở nên trống rỗng hơn theo nghĩa đen — nhưng theo một cách nào đó, Linh cảm thấy nó không trở nên trống theo nghĩa bóng. Như thể mỗi thứ được dọn đi thì lại để lộ ra một lớp gì đó bên dưới, một lớp mà bình thường bị che khuất bởi những vật dụng, bởi sinh hoạt hằng ngày, bởi sự hiện diện của người ở trong đó.

Phương không nói nhiều. Chị làm việc, đưa tay nhặt đồ, mở ngăn kéo, gập chăn — tất cả đều gọn gàng và không lãng phí động tác. Đó là cách Phương làm mọi thứ từ nhỏ đến lớn, và Linh nghĩ đôi khi sự gọn gàng đó là cái giáp mà chị mặc vào để không bị cảm xúc làm chậm bước chân.

Chỉ một lần Phương dừng lại.

Khi Ngọc lau gương xong và hỏi "Có cần tháo gương không?", Phương đứng trước gương nhìn vào đó một lúc. Không phải soi mặt mình — hay có thể là đang soi, nhưng không phải để xem tóc tai hay gương mặt. Chị nhìn vào gương theo cách người ta nhìn vào một chỗ không hoàn toàn là hiện tại.

"Để lại," chị nói. "Cái gương gắn tường rồi, tháo ra vỡ thêm công."

Câu trả lời thực dụng. Nhưng Linh không chắc đó là lý do duy nhất.

Gần trưa thì phòng Phương xong. Họ đứng ở cửa nhìn vào lần cuối — một căn phòng trống, sàn sạch, tường trắng với bốn chỗ vá vữa chưa khô hoàn toàn, cửa sổ mở để gió thổi vào.

"Cũng nhanh," Ngọc nói.

"Ừ." Phương kéo cửa lại, không nhìn vào trong nữa.

Họ ra hành lang. Ngọc hỏi ăn trưa gì. Linh nói có mấy củ khoai lang còn trong bếp, luộc lên ăn tạm. Phương nói được, rồi xuống cầu thang trước.

Linh đứng lại một giây ở cửa phòng Phương, tay đặt lên cánh cửa gỗ.

Bốn cái đinh. Bốn năm. Bốn tờ giấy khen mà cô chưa bao giờ nhìn kỹ hồi còn treo trên tường — vì nó ở phòng chị, vì cô còn nhỏ, vì nhiều lý do nhỏ nhặt của trẻ con.

Bây giờ thì chỗ đó chỉ còn vữa trắng.

Nhưng Linh nghĩ mình sẽ nhớ — cái hình ảnh bàn tay Phương áp vào tường, những ngón tay khẽ cong lại, khoảng lặng trước khi chị buông ra. Không phải vì nó bi thương. Mà vì nó thật, theo cái cách mà chỉ những khoảnh khắc không diễn mới có thể thật được như vậy.

Cô kéo cửa lại và đi xuống bếp.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →