🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ba giờ sáng, Linh tỉnh giấc vì không có lý do gì cả.

Không phải tiếng động. Không phải ác mộng. Chỉ là mắt cô tự mở ra, nhìn lên trần nhà tối, và cô biết mình sẽ không ngủ lại được nữa đêm nay. Cái giường này — chiếc giường đơn cũ kê sát tường phòng ngủ của cô hồi nhỏ — cứng hơn cô nhớ. Hay là lưng cô đã quen với nệm mềm của căn hộ ở thành phố, đến mức quên mất cảm giác của những thứ thật sự.

Cô nằm yên thêm một lúc, nghe tiếng nhà.

Nhà cũ có thứ tiếng riêng của nó vào ban đêm. Tiếng gỗ co lại trong cái lạnh của tháng Chạp. Tiếng mái tôn phía sau căng ra rồi thả lỏng. Đâu đó ngoài vườn, một con chim gì đó kêu một tiếng rồi im. Linh nhắm mắt lại, cố hình dung mình đang nghe bản nhạc của ngôi nhà này lần cuối — vì sau Tết, sẽ không còn dịp nào nữa.

Rồi cô ngồi dậy.

Bàn chân chạm nền gạch lạnh. Cô không mang dép, chỉ đứng thẳng lên, kéo chiếc áo len xuống cho khỏi hở bụng, và bước ra cửa phòng.

Hành lang.

Cô đứng ở đầu hành lang, nhìn dọc xuống đoạn đường tối dài khoảng bảy, tám mét nối từ phòng của cô đến phòng của bố mẹ — bây giờ là phòng của chỉ mình mẹ — rồi quẹo ra phía cầu thang và khu vực nhà bếp. Ánh đèn đường lọt qua ô cửa sổ nhỏ trên cao, đổ xuống một vệt sáng vàng nhạt, đủ để cô thấy những tấm gỗ lát sàn loang lổ vì năm tháng.

Mười hai tấm. Cô nhớ như in — mười hai tấm gỗ lát hành lang, trong đó có bốn tấm kêu.

Tấm thứ ba từ đầu, góc bên phải.

Tấm thứ sáu, ngay giữa.

Tấm thứ tám và chín liền nhau, mỗi khi bước qua chỗ này thì cả hai cùng cọt kẹt như đang than thở về điều gì đó.

Và tấm thứ mười một, gần cuối — cái này kêu to nhất, một tiếng khục rõ ràng không khác gì ai đó gõ nắp hộp gỗ.

Hồi còn nhỏ, trò chơi của hai chị em là thế này: tắt hết đèn, đứa này thách đứa kia đi từ đầu đến cuối hành lang mà không gây tiếng động nào. Luật rất đơn giản. Ai để bốn tấm gỗ kêu một tấm nào, kể cả một tấm, thì thua. Người thua rửa bát sáng hôm sau.

Ngọc thắng gần như mọi lần. Em gái nhỏ hơn cô ba tuổi, bàn chân nhỏ hơn, đặt bước nhẹ hơn — và quan trọng hơn là Ngọc có cái bản năng gì đó của người nhạy cảm, biết chỗ nào có thể chịu trọng lượng mà không phàn nàn. Em đi như mèo, đặt mũi chân xuống trước rồi mới từ từ đổ sức nặng vào, mỗi bước như đang hỏi ý kiến mặt sàn trước khi xin phép đặt chân.

Linh thì khác. Cô đi bộ từ nhỏ đã nặng tay nặng chân. Mẹ hay nói con gái gì mà đi như voi — cô không bao giờ biết mình đang gây tiếng động cho đến khi tiếng động đã xảy ra rồi. Lần nào thách đố với Ngọc cũng vậy: cô đặt chân xuống với đầy đủ sự thận trọng, nín thở, dồn hết tập trung vào từng bước, nhưng vẫn cứ: cọt — hoặc kẹt — hoặc cái tiếng khục chết người ở tấm thứ mười một.

Rồi tiếng Ngọc trong bóng tối, không nhịn được cười: "Chị thua rồi. Sáng mai rửa bát nhé."

Và Linh mỗi lần đều chưng hửng, không hiểu tại sao chân mình lại to thế.

Bây giờ cô đứng ở đầu hành lang, nhìn mười hai tấm gỗ trong vệt sáng vàng mờ của đèn đường. Tấm thứ ba. Tấm thứ sáu. Tấm thứ tám và chín. Tấm thứ mười một.

Cô biết vị trí của từng tấm như biết bản đồ lòng bàn tay.

Linh nhấc chân lên bước.

Bước đầu tiên — tấm thứ nhất, tấm thứ hai — không có vấn đề gì. Hai tấm này chưa bao giờ kêu, ngay cả hồi nhà mới. Cô đặt chân trái xuống mép trái của tấm thứ ba, đúng góc an toàn mà hồi nhỏ cô chưa bao giờ biết đến. Nhiều năm sống xa, cô đã học cách nhìn từ xa vào những thứ đã quen — và đôi khi nhờ đó mà thấy được những điều lẽ ra phải thấy từ lâu. Góc trái tấm thứ ba không kêu. Chỉ có góc phải mới kêu.

Im lặng.

Cô nín thở. Bước tiếp.

Tấm thứ tư, tấm thứ năm — dễ. Tấm thứ sáu, cô nhớ là phải đặt trọng tâm vào đúng đường giữa của tấm, hơi lệch về phía trước một chút, không phải chính giữa như cô tưởng hồi nhỏ. Cô đặt xuống — và im lặng đáp lại.

Hơi thở cô vẫn nín, phổi bắt đầu muốn phàn nàn.

Tấm thứ bảy. Tấm thứ tám — cô nhớ hai tấm này liên kết với nhau, phải bước qua cả hai bằng một bước dài, không đặt trọng tâm lên giữa mà trượt qua nhanh, như đang trượt qua một đoạn băng mỏng. Chân phải cô đặt lên mép trước tấm thứ tám, chân trái nhảy qua tấm thứ chín trong một cử chỉ dài hơn bình thường một chút —

Im lặng hoàn toàn.

Linh không tin vào tai mình. Cô đứng giữa hành lang, giữa bóng tối và vệt sáng mờ, và không nghe thấy gì.

Tấm thứ mười. Tấm mười một phía trước.

Đây là tấm cô sợ nhất. Cái tiếng khục của nó, ngay cả khi cô đặt chân cẩn thận nhất, vẫn vang lên như một lời tuyên bố. Hồi nhỏ, cô chưa bao giờ qua được tấm này mà không gây tiếng. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần.

Cô đứng trước tấm thứ mười một, nhìn xuống.

Trong vệt sáng vàng mờ từ ô cửa sổ, cô thấy tấm gỗ này. Già hơn những tấm khác, màu sẫm hơn một chút ở giữa — chỗ mọi người hay đặt chân nhất. Hai cạnh thì vẫn còn sáng màu hơn, ít mòn hơn. Hai cạnh — nơi không ai hay đặt chân.

Linh nghiêng người, đặt chân phải lên cạnh trái của tấm, sát vào mép tường.

Và đặt nhẹ xuống.

Không có tiếng gì.

Cô không dám tin. Cô đứng yên thêm ba giây, chờ đợi cái tiếng khục đến muộn — nhưng nó không đến. Cô nhấc chân trái qua, bước lên tấm thứ mười hai, và đứng ở cuối hành lang.

Mười hai tấm. Bốn tấm kêu. Và cô đã qua hết mà không gây ra một tiếng nào.

Linh đứng ở cuối hành lang nhìn ra ô cửa nhỏ — không phải ô cửa sổ mà là khung cửa dẫn ra ban công nhỏ phía sau nhà, nhìn xuống khu vườn. Vườn tối. Cây khế già góc trái, cái cây mà bố trồng từ trước khi cô ra đời, đứng yên trong bóng đêm. Tán lá nó đen lại dưới trời không trăng, chỉ có vài ngôi sao xa xa lấp ló phía trên.

Cô nhớ bố hay ra đây buổi sáng sớm, trước khi ai trong nhà thức dậy. Ngồi trên cái ghế nhựa xanh cũ kê ở góc ban công, uống trà, nhìn cây khế. Đôi khi cô thức dậy sớm bắt gặp bóng lưng ông ngồi đó, và cô không bao giờ ra làm phiền — không phải vì sợ, mà vì cô hiểu đó là khoảng thời gian của riêng ông, thứ mà người đàn ông cần sau một đời làm việc và nuôi con.

Bây giờ chiếc ghế nhựa xanh đó vẫn còn đó. Cô biết vì buổi chiều khi dọn dẹp, cô đã thấy nó ở góc ban công, bạc màu hơn trong ký ức, một chân ghế có vết nứt nhỏ mà ai đó đã dùng băng keo quấn lại.

Có những thứ người ta sửa vì chưa muốn bỏ đi.

Linh đứng ở cuối hành lang, nhìn ra bóng tối khu vườn, và không nghĩ gì rõ ràng cả. Không phải cô đang kìm nén — cô đã khóc rồi, hôm bố mất, hôm ký hợp đồng bán nhà, và cả tối qua khi lén vào phòng bố ngồi một mình một lúc. Không còn nước mắt nào cần phải kìm nữa. Chỉ là cái cảm giác của người đứng ở cuối một đoạn đường dài và nhìn lại — không phải tiếc nuối, không phải nhẹ nhõm, mà là cái gì đó ở giữa hai thứ đó, không có từ nào gọi được chính xác.

Cô nghĩ đến Ngọc đang ngủ trong phòng kế bên. Em ngủ ngon từ bé, ngủ như người không có gì phải lo — và Linh không biết điều đó là phước hay chỉ đơn giản là bản tính. Cô nghĩ đến Hà, chị cả, nằm trong phòng lớn với mẹ tối nay vì không muốn mẹ ngủ một mình. Hà luôn là người lo nhiều nhất, chu đáo nhất — và có lẽ vì vậy mà chị ngủ ít nhất trong ba chị em.

Còn cô thì đứng ở hành lang lúc ba giờ sáng, vừa mới lần đầu tiên trong đời đi qua được mười hai tấm gỗ mà không gây tiếng động nào.

Cô không biết tại sao điều đó lại quan trọng. Không ai chứng kiến. Không có ai ở đây để thua cuộc trước cô, không có Ngọc để nghe cô nói "em thua rồi nhé." Trò chơi đã kết thúc từ lâu — từ cái ngày Ngọc lấy chồng ra ở riêng, từ cái ngày Linh khăn gói lên thành phố, từ cái ngày bố ngã bệnh và hành lang này trở thành nơi cô bước qua vội vàng để vào thăm ông, không còn nhớ đến chuyện chân to hay chân nhỏ, tiếng kêu hay không kêu.

Nhưng bây giờ — bây giờ cô đã qua được.

Linh mỉm cười.

Không phải nụ cười rạng rỡ hay nụ cười buồn — chỉ là một cái nhếch môi nhỏ, tự nhiên như thở. Trong bóng tối cuối hành lang, không có ai nhìn thấy. Cô không cần ai nhìn thấy.

Đứng đó thêm một lúc, nhìn cây khế đứng yên trong vườn, cô nhớ lại cái cảm giác hồi nhỏ mỗi khi thua Ngọc — bực mình một chút nhưng không thực sự buồn, vì trò chơi vui hơn là kết quả. Và bây giờ, thắng một mình trong bóng đêm mà không có đối thủ, không có người xem — vẫn có gì đó vui. Nhỏ thôi. Vừa thôi. Nhưng thật.

Có lẽ đó là thứ cuối cùng ngôi nhà này còn có thể tặng cho cô.

Cô quay lại, bước dọc hành lang về phòng mình — lần này không cẩn thận nữa, đặt chân bình thường như người đi ban ngày. Tấm thứ mười một kêu một tiếng khục quen thuộc. Tấm thứ tám và chín thở dài cùng nhau. Tấm thứ sáu cọt một tiếng nhẹ.

Cô không dừng lại. Cứ đi.

Vào phòng, kéo chăn lên, nằm xuống. Lần này mắt cô nhắm lại tự nhiên hơn, không cần cố. Bên ngoài, cây khế già trong vườn sau đứng yên dưới bầu trời tháng Chạp, và ngôi nhà tiếp tục thở bằng thứ tiếng riêng của nó — tiếng gỗ, tiếng mái, tiếng của những năm tháng vẫn còn đọng lại trong từng tấm sàn, chờ ngày cuối cùng có người bước qua.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →