🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Phương đóng cửa phòng lại từ phía trong.

Không phải vì có gì bí mật cần giữ. Chỉ là cô cần im lặng — thứ im lặng thật sự, không bị xé vụn bởi tiếng Ngọc hỏi "chị ơi cái này để đâu" hay tiếng Linh thở dài mỗi khi bê một thứ gì đó nặng. Hai đứa em hiểu mà không nói ra. Chúng đứng ngoài cửa khoảng ba giây, rồi nghe tiếng bước chân rút lui về phía bếp.

Phòng bố nhỏ hơn Phương nhớ.

Hoặc có thể cô chưa bao giờ thật sự đứng trong này đủ lâu để nhận ra. Hồi còn nhỏ, phòng này là vùng đất của người lớn — Phương chỉ bước vào khi bố gọi, khi mang nước vào, khi cần hỏi bài. Tám mét vuông, một cái giường đơn kê sát tường, một cái bàn gỗ bằng keo, một tủ quần áo cánh bái trầy xước ở góc dưới. Cửa sổ nhìn ra triền đồi trồng thông. Không tranh ảnh. Không lịch treo tường. Không gì ngoài những thứ cần thiết.

Bố là người không giữ đồ thừa.

Phương bắt đầu từ bàn.

Đây là nơi bố ngồi mỗi tối, dưới bóng đèn vàng mà cô nhớ là hay nhấp nháy vào mùa mưa nhưng chưa bao giờ được thay. Trên mặt bàn có một chồng giấy tờ, không cao, nhưng được sắp xếp theo cách mà Phương ngay lập tức nhận ra — theo ngày tháng, tờ cũ dưới tờ mới. Bố làm kế toán gần hai mươi năm trước khi về hưu, và cái thói quen xếp giấy theo ngày tháng đó theo ông đến tận những năm cuối đời, khi mà đống giấy tờ chỉ còn là hóa đơn điện nước và đơn thuốc.

Phương nhấc từng tờ lên.

Hóa đơn điện tháng Chín. Hóa đơn điện tháng Mười. Tháng Mười Một. Tháng Chạp. Tất cả đã được đánh dấu tích nhỏ bằng bút bi xanh ở góc trên — đã thanh toán. Số tiền nhỏ một cách đau lòng. Bố sống tiết kiệm từ khi mẹ mất, như thể ông đang giữ lại một phần sức lực cho một điều gì đó mà ông không bao giờ nói ra.

Rồi đơn thuốc. Nhiều hơn Phương nghĩ.

Cô đếm. Mười hai toa. Bốn bác sĩ khác nhau — một tim mạch, một xương khớp, một nội tiết, một thần kinh. Phương nhớ lại những lần gọi điện về hỏi thăm, bố hay nói "bình thường, con không cần về đâu." Cô đã tin. Hoặc cô đã chọn tin vì tiện hơn.

Phương đặt những toa thuốc sang một bên.

Dưới cùng của chồng giấy là một tờ lịch gấp tư, loại lịch bloc ngày cũ từ năm kia. Cô mở ra không phải vì tò mò — bố hay giữ lại những tờ lịch cũ để ghi chú — mà vì đó là tờ cuối cùng trong chồng và Phương muốn xem có thứ gì quan trọng không.

Cô nhìn thấy những vòng tròn màu đỏ.

Không phải một vòng. Nhiều vòng. Được vẽ cẩn thận bằng bút đỏ, loại nét nhỏ và đều tay của người quen làm việc chính xác. Ngày 14 tháng 3 — sinh nhật Phương. Cô dừng lại. Lật sang tháng 7 — ngày 22, sinh nhật Ngọc. Tháng 11 — ngày 5, sinh nhật Linh. Và tháng 4 — ngày 3, ngày giỗ mẹ. Bốn vòng đỏ trên một tờ lịch cũ, được gấp lại và giữ dưới tất cả những hóa đơn và đơn thuốc.

Phương lật hết tờ lịch. Tìm ngày sinh nhật bố — tháng 6, ngày 19.

Không có vòng đỏ nào.

Cô đứng rất lâu trong im lặng. Ngoài cửa sổ, sương chiều bắt đầu kéo đến từ phía thung lũng, mờ dần những hàng thông trên đồi thành những nét xám nhạt. Ánh sáng trong phòng chuyển từ vàng sang trắng bạc. Phương không bật đèn.

Bố không khoanh ngày sinh nhật của chính mình.

Cô nghĩ đến nhiều giải thích — ông quên, ông không cần nhắc nhở cho chính mình, ông dùng tờ lịch này để nhớ ngày của người khác chứ không phải của bản thân. Tất cả đều có thể đúng. Nhưng không cái nào làm cô dễ thở hơn.

Phương gấp tờ lịch lại, bỏ vào túi quần.

Cô tiếp tục dọn. Ngăn kéo bàn: một cái bút bi hết mực, một cái còn mực, vài tờ giấy trắng chưa dùng, một cuốn sổ tay nhỏ. Phương mở cuốn sổ. Những trang đầu là số điện thoại — bác sĩ, dược sĩ, hàng xóm, số của ba chị em. Số của Phương được ghi với ghi chú nhỏ bên cạnh: "Phương — gọi chiều, tránh giờ làm việc." Cô không nhớ đã nói với bố điều đó bao giờ. Có thể ông tự quan sát và ghi lại.

Những trang sau trống.

Tủ quần áo: năm bộ quần tây, ba áo sơ mi trắng, hai áo len. Tất cả được gấp phẳng phiu. Bố không có quần áo thể thao, không có áo phông, không có gì mà người ta mặc khi ở nhà không tiếp khách. Như thể ông luôn sẵn sàng ra ngoài, ngay cả những ngày cuối khi mà ông đã không còn đi đâu nữa.

Phương lấy từng bộ ra, gấp lại vào thùng carton.

Dưới đáy tủ: một đôi giày da đen đã được đánh xi, một đôi dép lê. Và một cái hộp thiếc nhỏ mà Phương nhận ra ngay — hồi nhỏ cô hay tưởng tưởng trong đó đựng kẹo, nhưng bố không bao giờ cho mở. Cô mở ra bây giờ.

Bên trong: ảnh mẹ. Không phải nhiều — chỉ năm tấm, được bọc trong túi nilông nhỏ. Mẹ lúc còn trẻ, trước khi lấy bố, ngồi trước một căn nhà mà Phương không nhận ra. Mẹ trong ngày cưới. Mẹ bế Phương lúc còn đỏ hỏn. Mẹ và bố đứng trước cổng trường tiểu học — có lẽ ngày đầu Phương đi học. Và một tấm ảnh chụp mẹ đang ngủ, nghiêng mặt vào gối, tóc xõa, ánh sáng buổi sáng rọi qua cửa sổ. Tấm ảnh đó không được chụp để làm đẹp. Nó được chụp vì người cầm máy muốn giữ lại khoảnh khắc đó.

Phương ngồi xuống sàn, lưng tựa vào cạnh giường.

Cô không khóc. Không phải vì không đau, mà vì cái đau này nằm ở chỗ nào đó sâu hơn nước mắt, ở một tầng mà người ta chỉ chạm đến được trong im lặng hoàn toàn và trong những căn phòng nhỏ mà ánh đèn đã tắt.

Bố giữ những thứ này suốt mấy chục năm mà không cho ai biết.

Phương nghĩ đến những buổi tối bố ngồi ở cái bàn kia, dưới bóng đèn vàng nhấp nháy, xếp hóa đơn điện nước theo ngày tháng và kiểm tra lại những vòng đỏ trên tờ lịch. Ông sống một mình trong ngôi nhà này suốt tám năm sau khi mẹ mất — ba đứa con lần lượt đi học, đi làm, về thăm ngày Tết và một vài dịp trong năm. Ông không phàn nàn. Ông không gọi điện nói nhớ. Ông chỉ ghi chú giờ nào thích hợp để gọi cho từng đứa, và khoanh đỏ ngày sinh nhật của những người ông yêu.

Không khoanh của chính mình.

Phương đứng dậy khi nghe tiếng Linh gõ cửa nhẹ từ ngoài: "Chị ơi, trời tối rồi. Cơm xong chưa biết ăn không."

"Sắp xong rồi," Phương nói. Giọng cô bình thường hơn cô nghĩ.

Cô đặt hộp thiếc vào trong túi đồ của mình — không vào thùng carton, không để lại cho ai. Cô sẽ giữ cái hộp đó. Không phải vì cô muốn sở hữu nó, mà vì có những thứ cần được giữ bởi người hiểu được sức nặng của chúng.

Phương nhìn quanh phòng lần cuối. Đã dọn sạch — thùng carton, túi đồ dùng được, túi rác. Cái bàn trống. Cái giường chỉ còn khung. Cái tủ mở cánh, rỗng không.

Tám mét vuông.

Nhỏ thật.

Cô tắt đèn và ra ngoài, kéo cửa lại sau lưng — không đóng chặt, chỉ khép hờ, như người ta khép cửa một căn phòng vẫn còn người ở trong đó đang ngủ và không muốn làm họ tỉnh giấc.

Ngoài cửa sổ cuối hành lang, những hàng thông trên đồi đã mờ hẳn trong sương. Chỉ còn lại hình dạng, không còn màu sắc. Phương đứng nhìn một lúc, tay trong túi quần chạm vào tờ lịch gấp tư, cảm nhận độ dày mỏng của nó qua lớp vải — nhẹ đến mức gần như không có gì, nặng đến mức không thể buông ra.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →