🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Căng tin trường vào giờ cao điểm ồn như cái chợ nhỏ.

An đứng trước cửa căng tin nhìn vào trong, tay cầm khay nhựa màu xanh bạc hà đã sờn hai góc. Mùi cơm tám và canh chua lơ lửng trong không khí ẩm. Tiếng ghế kéo, tiếng muỗng chạm bát, tiếng người cười nói xen lẫn nhau thành một thứ âm thanh đặc quánh mà An đã quen từ năm nhất — nhưng hôm nay nghe khác đi. Có thứ gì đó làm An chưa muốn bước vào.

Minh đã ngồi ở bàn gần cửa sổ, đang vẫy tay.

Bên cạnh Minh có ba người. Hai đứa An nhận ra — Khoa và Linh, cùng nhóm thực tập ở phòng Marketing. Người còn lại là một cô gái An chưa gặp lần nào.

Cô ấy đang cười.

Không phải kiểu cười khách sáo hay cười vì ngại, mà là cười thật — cười bằng cả khuôn mặt, mắt hơi nheo lại, hai má ửng hồng dưới ánh đèn huỳnh quang. Cô cao hơn Linh một cái đầu, tóc cột thấp, mặc áo thun trắng kẻ sọc xanh loại bình thường thôi nhưng trông rất gọn. Cô đang kể gì đó, tay vẽ lên không khí, Minh và mấy đứa kia cười theo.

An đứng thêm ba giây. Rồi bước vào.

"Mày tới rồi." Minh nhích sang một chút nhường chỗ. "Đây là Hà, thực tập bên phòng Nhân sự. Hà ơi, đây là An, bạn thân nhất của tao từ năm nhất."

Hà quay sang nhìn An, gật đầu cười. "Chào An. Minh hay nhắc mày lắm."

"Chào." An đặt khay xuống, ngồi vào chỗ trống. "Tốt hay xấu?"

"Tốt chứ." Hà cười. "Toàn chuyện tốt."

Minh xen vào: "Tao có nói gì xấu về mày đâu, có điều gì xấu để nói đâu." Rồi nháy mắt sang Hà kiểu đồng loã.

An gật đầu, cầm đũa lên.

Bữa ăn bắt đầu.

Hà nói chuyện rất tự nhiên. Đó là điều đầu tiên An nhận ra và không thể không nhận ra vì nó hiển nhiên như ánh sáng ngoài cửa sổ. Không phải kiểu tự nhiên của người cố tỏ ra thoải mái — mà là tự nhiên thật, kiểu người không cần tính toán trước khi nói câu tiếp theo.

Cô kể chuyện phòng Nhân sự vừa tổ chức khảo sát nội bộ, chị trưởng phòng nhờ cô lập bảng Excel nhưng không nói rõ cần cột gì, cuối cùng cô làm xong thì chị bảo "ừ đúng rồi nhưng bỏ ba cột đầu đi". Hà kể không với giọng than vãn mà với giọng như đang thuật lại một trò hài, mắt sáng, tay vẽ lên không khí cái bảng Excel tưởng tượng đó.

Khoa cười hỏi: "Rồi mày bỏ không?"

"Bỏ chứ." Hà cười to. "Nhưng tao lưu file gốc lại. Phòng thân."

Bàn cười ồ lên.

An cũng cười. Không phải cười xã giao — câu đó thật sự buồn cười. Nhưng tiếng cười của An nhỏ hơn mọi người một chút, và nó tắt sớm hơn.

An nhìn xuống bát cơm.

Minh đang nói gì đó về tiến độ luận văn — rằng tuần tới phải nộp chương ba, rằng giảng viên hướng dẫn yêu cầu thêm phần phân tích so sánh mà ban đầu không có trong đề cương. Hà hỏi: "Luận văn mày đề tài gì vậy?" Minh giải thích, Hà gật đầu nghe, hỏi thêm một câu đúng chỗ, cái câu mà người không rành vẫn hỏi được nhưng phải thật sự nghe thì mới biết hỏi gì.

An thêm cơm vào miệng.

Linh hỏi An: "Còn mày, luận văn tới đâu rồi?"

"Chương ba xong rồi. Đang làm bốn."

"Ôi trời, nhanh thế." Linh trợn mắt. "Tao mới xong chương hai."

"Mày làm từ sớm mà." Minh cười, nói với Hà thêm: "An nó hay thế, bao giờ cũng xong trước tao một bước."

Hà nhìn sang An. "Vậy hả? Mày học kiểu gì vậy?"

An nhún vai. "Không có kiểu gì đặc biệt. Ngồi làm thôi."

Câu trả lời đủ. Không thiếu, không thừa. Loại câu trả lời mà người nghe sẽ gật đầu rồi chuyển sang chủ đề khác — và Hà đúng là chuyển sang chủ đề khác thật, quay sang hỏi Khoa về dự án phòng Marketing.

An tiếp tục ăn.

Mười lăm phút sau, An nhận ra mình đã ăn hết cơm mà không nhớ đã nhai bao nhiêu miếng.

Không phải vì bữa ăn chán. Thật ra bàn này vui. Hà kể chuyện hay, Minh bổ sung đúng lúc, Khoa và Linh đưa đẩy tốt. Loại bàn ăn mà nếu An gặp vào bất kỳ ngày nào khác, An sẽ ngồi thoải mái và tham gia nhiều hơn.

Nhưng hôm nay An cứ thấy mình ở ngoài rìa của cái vòng tròn đó, dù đang ngồi giữa bàn.

An quan sát. Cách Hà cầm muỗng — tay trái, dù hầu hết mọi người thuận tay phải. Cách Hà cúi đầu xuống hơi sâu mỗi khi cười lớn, như thể đang giấu mặt đi một chút. Cách tóc Hà có một sợi thoát ra khỏi dây buộc, rủ xuống tai trái, mà Hà không hề để ý.

An nhìn rồi thôi, nhìn rồi thôi.

Không phải lần đầu An nhìn ai đó kiểu này. Nhưng lần này có thứ gì đó khác — một thứ mà An chưa đặt tên được, hoặc đang cố không đặt tên.

"An, mày không ăn canh à?" Minh hỏi.

"Ăn rồi." An đưa muỗng vào bát canh, húp một muỗng để chứng minh.

Minh không hỏi thêm.

Bữa ăn tan vào lúc hơn một giờ trưa. Khoa và Linh đi trước vì còn họp nhóm. Hà đứng dậy thu dọn khay, quay sang Minh: "Hôm nào rảnh tụi mình ăn trưa nữa nha, vui lắm."

"Ừ, để tao rủ bọn này." Minh gật. "Cả An nữa."

Hà nhìn sang An, cười. "Ừ, cả An nữa."

An cười lại. "Ừ."

Hà đi. Dáng đi thẳng, bước đều, không có gì đặc biệt nhưng An nhìn theo cho đến khi bóng Hà khuất sau cánh cửa căng tin.

Minh và An ra ngoài cùng nhau, đứng ở hành lang trước căng tin, chỗ có mấy chậu cây nhỏ mà ai đó treo biển "Vui lòng không hái lá". Nắng đổ nghiêng qua mái hiên, cắt một vệt vàng dài trên sàn gạch.

Minh lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn. "Chiều mày còn ở lại không?"

"Còn. Tao cần vào thư viện."

"Ừ." Minh cất điện thoại, nhìn An. "Mày thấy Hà sao?"

Ba chữ. Câu hỏi bình thường nhất thế giới, loại câu hỏi người ta hỏi sau khi giới thiệu ai đó cho bạn mình.

An nhìn sang chỗ khác — cái chậu cây gần nhất, chiếc lá nhỏ đung đưa trong gió nhẹ.

"Bình thường thôi."

Minh gật đầu. "Tao tưởng mày không hợp kiểu người nói nhiều."

"Không phải không hợp. Chỉ là..." An dừng. "Thôi, bình thường thôi."

Minh không hỏi thêm. Chỉ nói "ừ" rồi với giọng khác, nhẹ hơn: "Thôi tao lên phòng đây, chiều nhắn tao."

"Ừ."

Minh bước đi. Bước chân đều, quen thuộc, kiểu bước chân An đã nhìn suốt bốn năm — bước nhanh nhưng không vội, vai hơi nghiêng trái vì cái ba lô quen đeo lệch.

An đứng nhìn theo.

Hành lang dài. Minh đi đến cuối rồi rẽ trái, khuất sau bức tường sơn vàng bong tróc.

An đứng thêm một lúc.

Trong cổ họng có thứ gì đó đắng — không rõ ràng, không đau, chỉ là đắng nhẹ như nước trà nguội uống lúc trái gió. An nuốt xuống. Nó không tan hết nhưng An nuốt thêm một lần nữa.

Rồi cầm túi lên, bước về phía thư viện.

Nắng chiều còn dài. Luận văn chương bốn còn đang dở. Và có những thứ — An biết điều này, biết rất rõ — có những thứ mà không đặt tên thì dễ sống hơn nhiều.

Cứ để vậy thôi.

Ít nhất là hôm nay.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →