🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tô mì nước ngập xương bò, khói bốc lên mờ mờ trong căn phòng trọ bốn mét vuông. Linh đặt cái nồi xuống bếp gas mini rồi nhìn An đang ngồi khòm lưng trên giường, mắt dán vào màn hình laptop nhưng rõ ràng không đọc gì cả.

"Mày ăn không?" Linh hỏi.

"Ừ." An trả lời tự động, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.

Linh không hỏi thêm. Cô chan mì ra hai tô, đặt một tô lên cái ghế nhựa kéo sát giường An, rồi ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tủ quần áo. Ngoài cửa sổ, đường Nguyễn Viết Xuân vẫn ồn ào xe máy. Đã mười giờ đêm mà khu trọ gần trường này chưa bao giờ thực sự yên.

An nhìn tô mì. Hơi nóng bốc lên, thoáng mùi hành phi và gừng nướng. Bụng cô réo một tiếng. Cô đóng laptop lại — không phải vì xong việc, mà vì không muốn Linh nhìn thấy màn hình trống không.

Họ ngồi ăn một lúc không nói chuyện. Đây là kiểu im lặng An thích — im lặng không cần phải lấp đầy, kiểu im lặng chỉ có với người thực sự thân. Linh và An ở chung phòng từ năm nhất, bốn năm rồi, dài hơn thời gian An ở với cha mẹ trước khi lên thành phố.

"Tao hỏi mày chuyện này." An lùa đũa trong tô, giọng cố ý thả nhẹ, kiểu giọng người ta hay dùng khi muốn giả vờ hỏi chuyện không quan trọng. "Giả sử... có đứa bạn thân của mày, hai đứa chơi với nhau rất lâu rồi. Rồi tự nhiên nó cảm thấy hình như mình thích đứa kia hơn bạn bình thường. Vậy thì ranh giới ở đâu? Bạn thân và... thứ kia."

Linh nhai chậm lại. Cô không nhìn xuống tô mì.

"Chuyện của ai?" cô hỏi, bình thản.

"Của... ừ, đứa bạn tao quen."

"Bạn mày quen tên gì?"

An ngừng đũa. "Sao hỏi vậy?"

"Vì mày không có đứa bạn nào khác ngoài tao và đám trong lớp mà mày hay kể chuyện." Linh đặt tô xuống. Cô nhìn thẳng vào mắt An, không né, không vội. "Mày đang hỏi về mày, không phải người khác."

Phòng trọ như nhỏ lại một nửa.

An cúi xuống tô mì. Cô nhìn sợi mì cuộn vào nhau, nhìn mấy cọng hành ngò nổi trên mặt nước. Hơi nóng bốc lên làm cay mắt — cô tự nhủ vậy.

"Tao không—" cô bắt đầu.

"Ăn đi." Linh nhặt đũa lên, giọng trở về bình thường như không có gì xảy ra. "Nguội mất ngon."

An ăn. Linh ăn. Ngoài cửa sổ xe máy vẫn chạy.

Nhưng câu hỏi không biến mất theo tô mì.

Nó nằm đó — trong cái khoảng trống giữa An và màn hình laptop sau khi Linh tắt đèn ngủ, trong tiếng thở đều đều từ giường bên kia, trong cái im lặng mười hai giờ đêm của một khu trọ sinh viên khi tất cả mọi thứ cuối cùng cũng chịu yên.

Ranh giới ở đâu?

An nhớ lại năm nhất — cái hôm đầu tiên gặp Minh ở buổi sinh hoạt lớp. Thằng đó ngồi bàn cuối, xoay bút liên tục trên tay, nhìn lên bảng với vẻ mặt kiểu "tao đang nghe nhưng tao cũng không thực sự nghe". An nhớ lúc đó nghĩ: đứa này trông mệt mỏi thật. Không phải theo kiểu thương, chỉ là... nhận ra.

Rồi thầy chia nhóm ngẫu nhiên, và họ ngồi chung.

Minh nói câu đầu tiên: "Mày có cái bút không? Tao để quên ở nhà."

An đưa cây bút màu xanh — cây bút mà cô dùng từ năm cấp ba, cây bút cô thích nhất. Minh viết xong không trả. Cuối buổi cô nhắc, hắn giật mình, trả lại kèm câu: "Ủa xin lỗi tao hay quên lắm." Rồi cười.

Cái cười đó. An không biết giải thích thế nào — nó không đặc biệt gì hết, không phải kiểu cười trong phim hay trong mấy cái truyện cô hay đọc. Nó chỉ là... cười. Nhưng An nhớ mãi.

Họ thân nhau từ từ, không có khoảnh khắc nào đánh dấu rõ ràng. Năm hai thì bắt đầu ngồi cạnh nhau trong lớp. Năm ba thì cùng đăng ký đề tài thực tập giống nhau vì tiện. Năm bốn thì mặc định: bài nào khó thì nhắn nhau, buổi bảo vệ đề cương thì ngồi chờ nhau, cuối tuần thỉnh thoảng rủ nhau đi ăn cơm bình dân gần trường rồi la cà mãi đến tối không chịu về.

Bạn thân.

Hai chữ đó dễ nói lắm.

An trở mình trên giường. Linh vẫn ngủ đều ở giường bên. Trên mạng người ta hay nói: bạn thân là người bạn muốn chia sẻ mọi thứ. Vậy thì An và Minh là bạn thân — cô biết hắn sợ bị điểm C môn Kinh tế vĩ mô vì cha hắn sẽ gọi điện lên hỏi; cô biết hắn có thói quen gõ tay lên bàn khi đang nghĩ; cô biết hắn không ăn được rau mùi và luôn lén nhặt ra để sang một góc đĩa.

Nhưng An cũng biết: mỗi lần Minh nhắn tin trước, cô luôn nhìn tên hắn hiện lên một giây trước khi mở — không phải vì do dự, mà vì muốn kéo dài cái khoảnh khắc đó thêm một chút.

Vậy thì... đó là ranh giới chưa? Hay vẫn chưa?

Cô mở điện thoại. Hai giờ sáng. Cô mở ứng dụng ghi chú — cái app cô chưa bao giờ dùng nghiêm túc, chỉ hay chép công thức vào đó rồi quên.

Cô gõ.

Hôm nay Linh hỏi tao đang hỏi về ai. Tao không trả lời được.

Rồi cô dừng. Nhìn dòng chữ. Xóa.

Gõ lại.

Mày đang hỏi về mày, không phải người khác.

Câu đó Linh nói — An gõ lại y chang, như kiểm tra xem nó có thật không, như cần nhìn thấy bằng chữ mới tin.

Rồi cô không xóa nữa. Cô tiếp tục.

Tao không biết từ bao giờ nữa. Hồi năm nhất thì không có — tao chắc vậy. Hồi năm hai cũng không, tao đang lo chuyện thi lại môn Xác suất. Năm ba... có lẽ năm ba bắt đầu. Hôm đó bọn tao đi nộp báo cáo thực tập, trời mưa to, mày chạy ra mái hiên kéo tao theo rồi hai đứa đứng nhìn mưa không nói gì. Mày không nói gì. Tao cũng không nói gì. Chỉ đứng vậy thôi, vai gần nhau vì mái hiên hẹp.

Tao về nhà nghĩ cả buổi tối. Tao tự nói với mình: tao chỉ mệt. Tao chỉ stress vì luận văn. Tao nhớ nhà. Đủ thứ lý do.

Nhưng hôm qua mày gửi cái ảnh chụp trang sách — mày hay làm vậy, gửi ảnh câu nào hay mà không giải thích gì — và tao đọc câu đó ba lần rồi lưu vào máy. Tại sao tao lưu? Tao lưu ảnh sách của mày nhiều hơn ảnh gia đình tao.

An ngừng gõ. Ngón tay cô để yên trên màn hình.

Ngoài cửa sổ, một chiếc xe chạy qua, tiếng còi xa dần. Tiếng Linh trở mình.

Cô tiếp tục.

Ranh giới bạn thân và thứ kia — Linh không trả lời câu đó cho tao. Tao hiểu tại sao. Vì câu trả lời không phải của Linh. Câu trả lời là của tao.

Và tao biết rồi.

Tao biết từ lâu rồi. Tao chỉ không dám gọi tên nó thôi.

Còn ba tháng nữa là ra trường. Ba tháng. Rồi mày về Đà Nẵng — mày nói vậy hồi tuần trước, nói kiểu chắc chắn lắm, không phải kiểu hỏi ý kiến tao. Tao gật đầu, nói "ừ, về quê tốt hơn." Tao không biết mình đang nói thật hay chỉ đang nói cho xong.

Bạn thân là gì?

Bạn thân là người mày muốn kể chuyện đầu tiên khi có chuyện vui. Là người mày lo khi thấy mày im lặng quá lâu. Là người mày nhớ — không phải kiểu nhớ vì quen, mà kiểu nhớ vì thiếu.

Nhưng tao cũng muốn mày ở lại.

Không phải kiểu "ở lại trong thành phố cho tiện gặp nhau" — kiểu ở lại mà tao không dám nói thành lời vì nếu nói ra thì mọi thứ sẽ thay đổi và tao không biết thay đổi theo hướng nào.

Tao sợ.

Đó là điều tao chắc nhất tối nay: tao sợ.

An đặt điện thoại xuống. Nhìn lên trần nhà tối. Tim cô đập không to, không nhanh — chỉ đều, như cái nhịp của người vừa đặt xuống một thứ nặng mang lâu rồi, chưa hẳn là nhẹ hơn, nhưng ít ra là đã buông.

Cô nhặt điện thoại lên. Gõ thêm một dòng cuối.

Ngày mai tao và mày có buổi họp với giáo viên hướng dẫn. Mày sẽ gõ cửa phòng tao lúc tám giờ sáng vì mày hay đến sớm. Tao sẽ mở cửa, mày sẽ hỏi "ăn sáng chưa", tao sẽ nói "chưa", rồi hai đứa đi ăn bánh mì trước khi vào trường.

Mọi thứ sẽ y chang như mọi khi.

Nhưng tao — tao sẽ khác một chút. Dù mày không biết.

Cô lưu file. Tắt màn hình.

Ngoài cửa sổ, thành phố đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi sáng — tiếng xe đầu tiên, tiếng còi xa, tiếng ai đó ho khan ở phòng bên. An nhắm mắt.

Lần đầu tiên trong nhiều tuần, cô ngủ được trước khi trời sáng.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →