Hôm đó Minh nhắn tin lúc mười một giờ trưa, đúng lúc An đang cố nhét vào đầu ba mươi trang lý thuyết về chuỗi cung ứng cho buổi bảo vệ đề cương tuần sau.
Ăn trưa không? Tao có chuyện kể.
An nhìn dòng chữ, nhìn lại chồng tài liệu, rồi gõ lại ngay: Mười lăm phút nữa ra.
Họ hay ăn ở cái quán cơm bình dân cuối con hẻm sau trường — bàn nhựa, ghế nhựa, quạt trần chạy kêu cọc cọc, nhưng cơm ngon và không bao giờ hết chỗ ngồi vì sinh viên ken đặc từ mười một rưỡi đến một giờ chiều. An đến trước, chọn bàn góc có tường che nắng, gọi hai phần cơm sườn quen thuộc. Minh xuất hiện ba phút sau, tóc vẫn hơi bết như vừa ra khỏi phòng thực tập, ba lô đeo một bên vai, bước đi nhanh theo kiểu của người đang có gì đó muốn nói mà chưa biết bắt đầu từ đâu.
"Ngồi đi." An đẩy phần cơm về phía bạn.
Minh ngồi xuống, cầm đũa lên, nhưng không gắp ngay. Đó là dấu hiệu quen — mỗi khi Minh có chuyện thật sự muốn kể, bạn ấy sẽ ngồi yên một nhịp như đang sắp xếp lại câu chữ trong đầu.
"Phòng thực tập chỗ tao có một người." Minh bắt đầu, mắt nhìn vào bát canh. "Tên Hà."
An gật đầu, gắp miếng sườn. "Cùng đơn vị mày?"
"Ừ. Nhưng khoa khác — bên Quản trị Nhân sự. Mày biết kiểu người như thế nào không, vừa thông minh mà lại không có cái vẻ muốn chứng minh gì hết?" Minh ngẩng lên, có gì đó trong ánh mắt bạn ấy sáng lên theo cách An không quen thấy. "Hà hay ngồi góc phòng, làm việc xong trước mọi người cả tiếng, rồi lại đi hỏi xem có ai cần giúp không. Không phải kiểu giả tạo đâu — thật sự hỏi, thật sự ngồi xuống giải thích."
"Nghe hay đấy." An nói.
"Tuần trước bọn tao có cái report về phân tích dữ liệu nhân sự, tao bí cái phần pivot table mà không dám hỏi sếp vì sợ bị đánh giá. Hà đi ngang qua, hỏi tao đang làm gì, rồi ngồi xuống chỉ luôn — mà chỉ theo kiểu giải thích tại sao, không phải làm thay." Minh gắp cơm, nhai, rồi tiếp tục như thể không để ý đã dừng lại. "Lúc đó tao mới hiểu ra cái logic đằng sau, không phải chỉ làm theo bước."
An đặt đũa xuống một giây. "Mày học được nhiều nhỉ."
"Ừ." Minh gật đầu, và nụ cười thoáng qua ở khóe miệng — loại nụ cười người ta không để ý là mình đang cười. "Hà còn hay nói mấy câu hài hước vào đúng lúc mọi người đang căng nhất. Không phải kiểu cố tình làm trò — chỉ là một câu thôi, đúng lúc, rồi cả phòng bật ra cười được. Mày biết cái tài đó hiếm lắm không?"
An biết. An cũng biết đây là lần đầu tiên trong suốt mấy năm An quen Minh, bạn ấy kể về một ai đó với nhiều chi tiết đến vậy — không phải chi tiết về công việc, không phải về bài vở, mà về cách người đó cười, cách người đó giải thích, cách người đó xuất hiện vừa đúng lúc.
"Hà năm mấy?" An hỏi.
"Cùng năm mình. Nhưng học trước một trường rồi chuyển ngang." Minh bắt đầu ăn nghiêm túc hơn, nhưng miệng vẫn nói. "Người vậy mà không hề... kiêu, mày hiểu không? Tao cứ nghĩ người giỏi như vậy sẽ có cái gì đó khó chịu, nhưng không. Hà hay hỏi ý kiến người khác lắm, kể cả tao."
"Mày hay nói chuyện với Hà nhiều không?"
"Ờ thì..." Minh dừng lại, hơi bất ngờ với câu hỏi, rồi nhún vai theo kiểu cố ý nhún cho qua. "Cũng vừa thôi. Giờ nghỉ hay nói chuyện linh tinh. Hôm qua Hà hỏi tao về luận văn."
"Mày kể rồi?"
"Kể sơ sơ thôi." Minh cười, lần này trông rõ hơn. "Hà bảo đề tài của tao hay, nghe có vẻ xã giao nhưng giải thích đúng chỗ tao thấy hứng thú nhất. Không phải ai cũng hiểu được phần đó nếu không thật sự nghe."
An gật đầu, hỏi thêm một câu nữa về phòng thực tập, về deadline cuối tháng, về bữa sáng bọn thực tập hay ăn ở đâu. An cười đúng chỗ, dạ đúng nhịp. Câu chuyện tiếp tục. Cơm hết. Quạt vẫn kêu cọc cọc.
Nhưng bên dưới tất cả những điều đó, có gì đó siết lại.
An không đặt tên cho nó ngay.
Trên đường về phòng trọ, An nhét tai nghe vào, bật nhạc theo thói quen, nhưng không thật sự nghe. Đầu óc vẫn đang quay lại cái bàn cơm đó — giọng Minh khi nhắc đến Hà, cái cách bạn ấy dừng lại ở từng chi tiết nhỏ, ánh mắt sáng lên theo kiểu người đang nghĩ đến điều gì đó vừa mới xảy ra và vẫn chưa kịp cất đi.
An đã quen Minh từ năm nhất, khi hai đứa bị xếp chung nhóm seminar và cùng cãi nhau về một luận điểm trong giờ thảo luận đến mức thầy phải can. Sau đó thầy khen cả hai suy nghĩ sắc bén, và bọn An ra ngoài nhìn nhau rồi bật cười. Từ đó thành bạn.
Bốn năm. An biết Minh thi lại môn Kinh tế lượng năm hai vì bỏ học đi chăm em họ nhập viện, biết Minh sợ nhện đến mức không dám vào nhà vệ sinh một mình ở cái quán ven đường lần đó, biết Minh hay đọc lại tin nhắn của người khác nhiều lần trước khi trả lời vì không muốn hiểu sai ý. An biết gần hết.
Nhưng An chưa bao giờ thấy Minh kể về ai đó theo kiểu đó.
Không phải nội dung — An nghe nhiều câu chuyện về bạn bè, đồng nghiệp thực tập, người quen khoa khác. Mà là giọng. Là cái nhịp dừng lại trước mỗi chi tiết. Là cái cách Minh nhìn xuống bát canh nhưng rõ ràng đang nhìn vào thứ gì đó khác.
An về đến phòng, cởi giày, nằm xuống giường mà không thay đồ.
Trần nhà màu vàng ố, có một vết nứt chạy dài từ góc bên phải sang giữa — An đã nhìn vết nứt đó hàng trăm lần trong bốn năm ở trọ, đủ để biết nó dài thêm khoảng hai centimet mỗi mùa mưa. Hôm nay An nhìn lại vết nứt đó và cố xác định cái cảm giác kỳ lạ đang ngồi ở đâu đó trong ngực.
Không phải tức. Không phải ghen. An thử dán hai từ đó lên cảm giác và thấy không khớp.
Không phải buồn, vì không có gì xảy ra cả. Minh chỉ kể về một người trong phòng thực tập. Vậy thôi.
Nhưng nó là cái gì?
An lật người sang một bên, nhìn ra cửa sổ. Ngoài đó là mái nhà hàng xóm, dây phơi đồ, một mảnh trời chiều đang chuyển từ vàng sang xám. Mùi cơm tối từ nhà dưới bắt đầu dạt lên — ai đó đang chiên cái gì đó có hành, thơm mà khiến người ta nhớ nhà.
An nhớ lại hôm trước, khi Minh nhắn tin lúc nửa đêm hỏi mày có ngủ chưa rồi gọi ngay và kể cả tiếng về áp lực luận văn, về cái cảm giác như mình không đủ giỏi, về việc không biết sau tốt nghiệp sẽ làm gì. An ngồi trong bóng tối phòng trọ, điện thoại áp vào tai, nghe không bỏ sót một câu. Đó là điều bình thường. Đó là điều An hay làm.
Nhưng hôm nay Minh kể về Hà với giọng khác hẳn giọng lúc nửa đêm đó — không phải nặng nề, không phải mệt mỏi. Nhẹ. Sáng. Như người vừa tìm được thứ gì đó mà chưa kịp biết tên nó là gì.
An nhắm mắt lại.
Ba tháng nữa là tốt nghiệp. Sau đó mọi thứ sẽ khác đi — mỗi người một hướng, một thành phố, một quỹ đạo riêng. Điều đó An đã biết từ lâu, đã chấp nhận từ lâu, hoặc ít nhất là đã nghĩ là mình đã chấp nhận.
Nhưng cái tên Hà vừa xuất hiện chiều nay và cắt ngang cái chấp nhận đó theo cách An không kịp chuẩn bị.
Không phải vì Hà làm gì sai. Không phải vì Minh làm gì sai. Chỉ là — cái ánh mắt sáng lên đó, cái giọng kể chi tiết nhỏ đó, cái nụ cười không để ý là mình đang cười đó — An muốn đó là vì mình. Đã từng nghĩ là vì mình, theo một cách mơ hồ mà không bao giờ đặt thành câu.
Điện thoại rung. Minh nhắn tin.
Chiều mày ổn không? Nhìn mày hơi xa vắng lúc ăn cơm.
An nằm yên nhìn tin nhắn một lúc. Rồi gõ lại:
Ổn. Đang cố nhớ lại mấy trang lý thuyết bị quên sạch từ sáng. Cảm ơn mày đã rủ ăn trưa.
Gửi đi. Đặt điện thoại lên ngực. Nhìn lại trần nhà.
Vết nứt vẫn ở đó, dài thêm chút nữa so với mùa mưa năm ngoái.
An nằm im thêm một lúc, để cái cảm giác kỳ lạ đó ngồi yên mà không cố đặt tên nữa — vì có lẽ một số thứ, khi đặt tên xong, sẽ không còn dễ cất đi được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →