Buổi sáng đầu tiên đi thực tập, An mặc cái áo sơ mi trắng mà mẹ đã ủi phẳng phiu từ tối hôm qua. Minh đứng đợi An ở cổng công ty — tòa nhà văn phòng mười hai tầng kính xanh trên đường Nguyễn Đình Chiểu, cái tên mà họ đã đọc đi đọc lại trên tờ giấy xác nhận thực tập đến mức thuộc lòng. Hai người đứng bên nhau, balo đeo trên vai, thẻ tên màu xanh nhạt vừa được phát trước cổng bảo vệ còn chưa kịp gắn lên áo.
"Mình vào thôi," Minh nói, giọng bình thản như mọi khi, nhưng An thấy Minh vô thức kéo cổ áo lên một chút — cái tật nhỏ mà chỉ An biết là dấu hiệu Minh đang hơi hồi hộp.
An gật đầu. Trong đầu An lúc đó chỉ có một ý nghĩ duy nhất: bốn tháng thực tập, cùng công ty, mọi thứ sẽ ổn.
Ý nghĩ đó tan vỡ ngay trong buổi họp định hướng đầu tiên.
Họ ngồi trong phòng họp tầng ba, hai mươi mấy sinh viên thực tập từ các trường khác nhau, lắng nghe anh trưởng nhân sự phân công phòng ban. An được xếp vào phòng Marketing, tầng bảy. Minh — phòng Data & Analytics, tầng mười.
Ba tầng. Không phải vũ trụ, nhưng trong một ngày làm việc tám tiếng, ba tầng cũng đủ để An cảm thấy cái khoảng cách kỳ lạ đó lần đầu tiên sau bốn năm.
Tuần đầu, An cố thích nghi. Chị Linh hướng dẫn An tử tế, giao cho An việc tổng hợp báo cáo truyền thông mạng xã hội và dịch một số tài liệu tiếng Anh. Việc không khó, nhưng cũng không nhẹ — An phải ngồi nhìn màn hình từ tám giờ sáng đến năm rưỡi chiều, không kể giờ ăn trưa.
Điều kỳ lạ là, An cứ có cảm giác muốn nói chuyện.
Không phải với chị Linh. Không phải với mấy bạn cùng phòng Marketing. An muốn nói chuyện với Minh.
Chín giờ sáng, đang dịch một đoạn brief về chiến dịch quảng cáo sữa hạt, An gặp từ "oat milk positioning" mà không chắc dịch thế nào cho sát. Phản xạ đầu tiên là quay sang nhắn Minh.
Minh ơi, "oat milk positioning" dịch sao cho tự nhiên? Định vị sữa yến mạch nghe kỳ không?
Minh trả lời sau ba phút: Nghe ổn mà. Hoặc "chiến lược định vị" nếu cần formal hơn. Tầng này lạnh kinh, mình đang mặc thêm áo khoác.
An nhìn tin nhắn đó, bật cười nhỏ một mình. Rồi nhận ra mình vừa cười.
Mười một giờ, phát hiện lỗi số liệu trong bảng tính. An sửa xong nhưng vẫn cứ muốn kể cho ai đó nghe.
Mình vừa tìm ra lỗi trong file báo cáo của tháng trước — số lượt hiển thị bị đếm nhầm. Chị Linh khen mình tinh mắt.
Minh: Giỏi đó. Ăn gì trưa chưa tính?
Mình chưa biết. Mình xuống tầng mười đón mày được không?
Không cần, mình xuống luôn. 12h đúng nha.
An nhìn đồng hồ. Còn một tiếng. Tự nhiên cái cảm giác trông đợi đó xuất hiện — nhẹ thôi, nhưng đủ để An nhận ra.
Căng-tin công ty ở tầng hai, trưa nào cũng đông. Họ phải xếp hàng lấy khay, chọn món trong khoảng mười lăm phút trước khi bàn hết chỗ. An luôn đến trước Minh hai phút, lấy chỗ ở góc trong — ít ồn hơn, có cửa sổ nhìn ra đường.
Lần đầu tiên ngồi xuống, Minh đặt khay cơm xuống bàn, thở ra một tiếng:
"Trên đó lạnh quá. Điều hòa để mười tám độ mà không ai dám chỉnh vì anh trưởng phòng thích lạnh."
"Dưới mình ổn hơn. Nhưng ồn. Mấy chị hay nói chuyện to."
Minh gắp một miếng đậu hũ, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Lạ nhỉ. Hồi đi học mình hay ngồi chung, giờ mỗi người một nơi."
An không trả lời ngay. Nhìn ra cửa sổ, ngoài kia nắng đã lên cao, mấy chiếc xe máy dừng đèn đỏ dưới đường tạo thành một vệt màu loang lổ. "Ừ, lạ thật."
Nhưng lạ theo cái nghĩa nào, An không nói được thành lời.
Sang tuần thứ hai, An bắt đầu để ý.
Để ý rằng những tin nhắn gửi cho Minh trong giờ làm không phải lúc nào cũng có nội dung quan trọng. Đôi khi chỉ là: Mình vừa uống cà phê đắng quá, ai pha kiểu này? Hay: Chị kế bên mình vừa nghe nhạc Bolero trong tai nghe mà mình vẫn nghe được. Hay đơn giản nhất: Mày đang làm gì vậy?
Và Minh hay trả lời. Không phải lúc nào cũng nhanh, nhưng Minh hay trả lời.
Thứ Ba tuần đó, An ngồi soạn bản kế hoạch nội dung tháng bảy mà đầu óc cứ phân tâm. Nhìn cái ô chat với Minh trên điện thoại, An đang định gõ gì đó thì chị Linh bước lại gần, nhìn vào màn hình máy tính và hỏi về tiến độ. An cất điện thoại, tập trung trả lời.
Nhưng cái cảm giác muốn nhắn tin cho Minh vẫn còn đó — như một từ đang nằm trên đầu lưỡi mà chưa nói được.
Buổi trưa hôm đó, An đến căng-tin sớm hơn thường lệ. Lấy chỗ xong, An ngồi nhìn cửa thang máy, đợi cái bóng áo sơ mi xanh của Minh bước ra.
Minh xuất hiện đúng mười hai giờ mười lăm, tóc hơi rối hơn buổi sáng, tay cầm điện thoại vừa đi vừa nhìn màn hình. Khi thấy An, Minh giơ tay lên một cái rồi đi thẳng vào xếp hàng lấy cơm.
An nhìn theo. Trong đầu An lúc đó không có suy nghĩ gì cụ thể — chỉ là một cảm giác ấm, nhẹ, giống như ngồi gần cửa sổ có nắng chiều.
Giữa tháng thực tập, công ty tổ chức buổi workshop kỹ năng thuyết trình cho toàn bộ sinh viên thực tập. Lần đầu tiên kể từ ngày nhận phân công, An và Minh lại ngồi cùng phòng suốt một buổi chiều.
Họ được xếp vào nhóm khác nhau, nhưng hai nhóm ngồi cạnh nhau. An cứ thỉnh thoảng quay sang nhìn Minh đang thảo luận với nhóm của mình — Minh nói không nhiều, nhưng khi nói thì người khác hay gật đầu. Cái cách Minh lắng nghe người khác trình bày, đầu hơi nghiêng sang một bên, bút cầm trong tay nhưng không ghi gì — An thấy quen đến mức đôi khi quên mất đang ngồi trong buổi workshop hay đang ngồi trong thư viện trường.
Kết thúc buổi chiều, khi mọi người ra về, Minh đi cạnh An xuống thang bộ. Minh hỏi: "Nhóm mày thuyết trình ổn không?"
"Ổn. Mày ngồi bên kia, mày không nghe à?"
"Nghe được một nửa. Phần sau bận làm slide."
An cười. "Thì thôi. Mình ổn."
Họ đi ra đến cổng, đứng đợi xe buýt. Buổi chiều tháng Năm, nắng đã dịu nhưng vẫn còn nóng. Minh đứng ở mép vỉa hè, nhìn ra đường. An đứng cạnh, không nói gì.
Xe buýt đến. Họ lên cùng một chuyến, về cùng hướng như hàng trăm buổi chiều khác trong bốn năm qua. Nhưng An ngồi yên cả đoạn đường, không bật nhạc, không nhìn điện thoại — chỉ nhìn ra cửa sổ và cố hiểu tại sao hôm nay buổi chiều dài hơn mọi khi.
Tối hôm đó, nằm trên giường nhìn trần nhà, An thử điểm lại những gì đã nhắn cho Minh trong tuần rồi.
Chuyện cái file Excel bị lỗi. Chuyện con mèo nhà hàng xóm chạy vào thang máy tòa nhà. Chuyện An thích cái bánh mì ở căng-tin nhưng hôm nay hết sớm. Chuyện An đọc được một câu trong tài liệu thực tập thấy hay, chụp ảnh gửi cho Minh mà không giải thích tại sao.
Không có chuyện nào quan trọng. Tất cả đều là những thứ vặt vãnh — loại chuyện mà người ta chỉ kể khi muốn nghe giọng của người kia, dù không thừa nhận điều đó.
An nhắm mắt lại.
Bốn năm đại học, An và Minh hay nói chuyện vặt kiểu đó — trong lúc chờ giảng viên vào lớp, trong lúc ngồi ăn chiều ở căng-tin trường, trong lúc đi bộ từ thư viện ra cổng. Những cuộc trò chuyện không bao giờ có điểm bắt đầu hay kết thúc rõ ràng, cứ tiếp nối nhau như dòng nước.
Nhưng hồi đó An chưa để ý. Hồi đó An chỉ nghĩ đó là chuyện bình thường giữa hai người bạn thân.
Bây giờ, khi mỗi ngày chỉ có đúng một tiếng ăn trưa là được ngồi cùng nhau, An mới nhận ra rằng mình đã quen với sự hiện diện của Minh đến mức không nhận ra đó là điều gì đó đặc biệt.
Quen đến mức tưởng là lẽ thường. Quen đến mức khi thiếu đi, mới thấy trống.
An không dám đặt tên cho cái cảm giác đó. Chỉ nằm yên, nghe tiếng quạt trần quay, và tự hứa sẽ đến căng-tin sớm hơn ngày mai để giữ chỗ cạnh cửa sổ.
Sáng thứ Sáu tuần thứ ba, Minh nhắn trước khi An kịp nhắn:
Trưa nay mình bận họp, ăn sau 1h được không?
An nhìn tin nhắn đó, cảm giác như lịch trình cả ngày bỗng dưng bị xáo trộn — dù thực ra không có gì thay đổi ngoài giờ ăn trưa.
Được. Mình đợi.
Và An đợi thật. Một giờ mười lăm Minh mới xuống, tóc còn hơi rối vì vừa ra khỏi phòng họp. An đã lấy sẵn phần cơm cho Minh, để trên khay, đặt đúng chỗ quen thuộc.
Minh ngồi xuống, nhìn khay cơm, rồi nhìn An: "Mày lấy cho mình rồi à?"
"Mày bảo muộn, mình lấy luôn. Còn thức ăn không biết mày thích không."
Minh nhìn vào khay: đậu hũ sốt cà, rau muống xào tỏi, canh bí đỏ. "Ổn mà. Đúng những thứ mình hay lấy."
An không nói gì. Nhìn ra cửa sổ, bên ngoài nắng đã lên cao, phố xá đang vào giờ nghỉ trưa ồn ào. Trong căng-tin, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng bát đũa lanh canh.
"Này," Minh nói, "còn sáu tuần là hết thực tập."
"Ừ."
"Sau đó là bảo vệ luận văn."
"Ừ."
Minh gắp một miếng đậu hũ, nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc: "Mày có thấy lạ không? Hồi đầu năm tư mình tưởng là sẽ… không biết, tưởng là nhiều thứ sẽ khác hơn."
An quay sang nhìn Minh. "Khác theo nghĩa nào?"
Minh lắc đầu nhẹ. "Không biết nữa. Cứ tưởng thực tập mà hai đứa cùng công ty thì sẽ như đi học, vẫn cạnh nhau. Không ngờ lại khác."
An nhìn xuống khay cơm của mình, gắp một miếng rau muống, nhai chậm. "Ừ. Khác thật."
Họ ngồi yên một lúc, không ai nói thêm gì. Ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải chở hoa chạy qua, để lại vệt màu trắng vàng nhạt trên nền đường xám.
An nghĩ đến sáu tuần còn lại. Nghĩ đến buổi bảo vệ luận văn, đến lễ tốt nghiệp, đến những thứ sẽ đến sau đó mà cả hai chưa biết hình dạng. Rồi An nghĩ đến cái khay cơm An vừa lấy cho Minh — đậu hũ sốt cà, rau muống xào tỏi, canh bí đỏ, đúng những thứ Minh hay chọn.
An biết điều đó mà không cần hỏi.
Mình biết từ hồi nào vậy — An tự hỏi, và không có câu trả lời, chỉ có cái cảm giác ấm quen thuộc đó, ngồi lặng lẽ đâu đó trong ngực, không đi đâu cả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →