🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bốn giờ rưỡi sáng. Bầu trời còn xám ngoét, thứ màu xám của đêm chưa chịu buông nhưng ngày cũng chưa chịu lên. An nằm trên chiếc chiếu trải dưới sàn nhà dân, nghe tiếng thở đều đều của Linh bên cạnh, tiếng ngáy khẽ của Tuấn góc kia, tiếng gió thổi qua mái lá lạch cạch đều đặn như đồng hồ. Ngủ không được.

Không phải vì ồn. Chính xác là vì quá yên.

An ngồi dậy nhẹ nhàng, lần tay tìm đôi dép, nhón chân bước qua những thân người nằm rải rác trên sàn. Mười hai đứa cùng nhóm thực tập, chen nhau trong căn nhà rộng chừng hai mươi mét vuông của gia đình chú Hùng — người dân địa phương tốt bụng cho ở nhờ mấy ngày để họ làm khảo sát. Đêm qua cả nhóm đốt lửa nướng ngô đến gần mười hai giờ, rồi ai nấy ngã ra ngủ ngay tại chỗ.

Chỉ có An không ngủ được.

Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, bước ra ngoài.

Không khí sáng sớm ở vùng sông nước này mang một thứ mùi khác hẳn thành phố — mùi bùn ẩm, mùi cỏ ướt sương, mùi khói bếp ai đó đã nhóm từ khi nào, thoang thoảng như mùi ký ức. An đứng trước thềm nhà một lúc, nhìn con đường đất chạy xuống phía bến sông. Sương còn dày lắm, trắng đục như bông, phủ kín mặt nước đến mức không thể phân biệt đâu là sông đâu là bờ.

Cô cứ thế đi xuống.

Bến sông nhỏ, chỉ vài bậc xi măng đã rêu xanh, một con thuyền gỗ buộc lỏng lẻo đang nhấp nhô theo sóng. An ngồi xuống bậc cao nhất, ôm đầu gối, nhìn ra phía trước. Bên kia sông mờ mịt, chỉ thấy bóng hàng cây dừa đứng thẳng như hàng lính gác im lặng. Thỉnh thoảng có tiếng chim gọi nhau, tiếng con gì đó quẫy dưới nước, rồi lại im.

An không nghĩ gì.

Đó là điều lạ. Suốt mấy tháng nay cô không có lúc nào không nghĩ gì — luận văn, lịch bảo vệ, đơn xin việc, kế hoạch sau tốt nghiệp, và một thứ khác mà cô vẫn chưa dám đặt tên cho nó. Nhưng lúc này, ngồi trên bậc xi măng rêu phong nhìn sương tan trên mặt sông, đầu cô trống không. Trống theo cái nghĩa dễ chịu, như phòng vừa mở cửa sổ sau một mùa đông dài.

Tiếng bước chân trên đường đất — ai đó đi xuống.

An không quay đầu. Cô biết tiếng bước chân đó.

Minh ngồi xuống cạnh cô, cách một khoảng đủ rộng để không chạm vai nhau. Không nói gì. Không hỏi gì. Cứ thế nhìn ra sông như cô đang nhìn. An nghe thấy hơi thở của Minh — hơi thở của người vừa ngủ dậy, còn nặng, còn chưa tỉnh hẳn.

Họ ngồi im như vậy một lúc lâu.

Trên mặt sông, sương bắt đầu tan dần từ giữa ra. Không phải tan nhanh mà tan chậm, như ai đó nhẹ nhàng kéo một tấm vải trắng mỏng. Dưới lớp sương, mặt nước dần hiện ra — màu xám bạc, phẳng lặng, phản chiếu mảng trời đang chuyển dần từ xám sang hồng nhạt ở chân mây. Con thuyền gỗ nhấp nhô khẽ khàng, tiếng nước vỗ mạn thuyền đều đặn như nhịp thở.

An nhớ năm nhất, lần đầu nhóm cả khoa đi cắm trại dã ngoại. Cô và Minh còn chưa thân, chỉ biết mặt nhau qua điểm danh. Sáng hôm đó cô cũng dậy sớm, cũng ra ngồi bờ hồ một mình. Minh xuất hiện sau năm phút, ngồi xuống bên cạnh, mở hộp bánh mì kẹp ra đưa cho cô một cái, rồi cũng không nói gì. Cô nhận rồi cũng không hỏi. Họ ngồi ăn bánh mì nhìn hồ cho đến khi cả đám ồn ào thức dậy.

Từ đó Minh cứ hay xuất hiện như vậy — đúng lúc, đúng chỗ, không hỏi không giải thích. Như thể có một sợi dây vô hình kéo hai người lại những lúc cả thế giới còn đang ngủ.

"Mày không ngủ được à?" An hỏi, giọng thấp.

"Ừ." Minh trả lời. Một tiếng ngắn, không giải thích thêm.

"Sao vậy?"

"Không biết." Minh ngừng một chút. "Mày đang ngồi đây."

An không hiểu câu đó có nghĩa gì, hoặc có lẽ cô hiểu nhưng không dám hiểu. Cô quay nhìn Minh — bạn đang nhìn ra sông, tóc còn bù xù chưa chải, mắt hơi sưng vì thiếu ngủ, mặc cái áo phao cũ màu xanh rêu mà Minh hay mặc mỗi khi trời lạnh. Cô biết cái áo đó mua ở đâu, biết Minh mặc nó từ năm mấy, biết cái dây kéo khóa đã bị gãy cái nút từ học kỳ trước và Minh vẫn chưa sửa.

Cô biết quá nhiều thứ nhỏ như vậy về Minh.

Cái nhận thức đó bỗng dưng đè nặng lên lồng ngực cô.

Sương tiếp tục tan. Bầu trời phía đông đã ngả sang hồng thật sự, thứ hồng nhạt trong veo như lụa, và ở đường chân trời, một vệt cam mỏng bắt đầu hiện ra. Không khí ấm dần, chỉ chút thôi, vừa đủ để An thấy vai mình bớt cứng.

Có một câu hỏi An muốn hỏi từ lâu. Câu hỏi thật sự, câu hỏi mà mỗi lần sắp nói ra cô lại nuốt xuống vì sợ — sợ câu trả lời, sợ không có câu trả lời, sợ mọi thứ thay đổi. Câu đó nằm mãi dưới lưỡi cô, nặng như viên đá.

Mày có biết tao cảm thấy gì không?

Đơn giản vậy thôi. Nhưng đơn giản theo cái nghĩa mà một khi đã nói ra thì không lấy lại được.

An nhìn xuống bàn tay mình — ngón tay đan vào nhau, đặt trên đầu gối. Rồi cô nhìn sang tay Minh đặt trên bậc xi măng, cách tay cô chừng mười lăm xentimét. Mười lăm xentimét. Năm ngoái cô đã đo rồi. Không, không phải đo thật, chỉ là ước tính trong đầu — cái khoảng cách mà hai người thân lâu năm ngồi cạnh nhau mà không ai chủ động thu hẹp lại.

Cô hỏi câu khác.

"Mày thích nơi này không?"

Minh im một nhịp. Cái im lặng của người đang thực sự suy nghĩ, không phải im vì không nghe.

"Thích." Bạn gật đầu nhẹ. "Nhất là khi có mày ngồi cạnh."

An không trả lời. Không cần trả lời. Cô nhìn ra sông, nơi sương đã gần tan hết, mặt nước bây giờ phẳng như gương, phản chiếu bầu trời hồng cam đang rực lên từng phút. Một con cò trắng bay qua, sải cánh rộng, bóng nó in trên mặt nước một thoáng rồi mất.

Trong ngực An có gì đó căng lên rồi tan ra, giống sương tan trên sông vậy — từ từ, nhẹ nhàng, không ồn ào.

Cô nghĩ đến ba tháng nữa. Bảo vệ luận văn xong, tốt nghiệp, mỗi đứa mỗi ngả. Minh đã có offer của công ty ở Hà Nội rồi, cô biết, Minh kể tuần trước. Còn cô thì vẫn chưa biết mình đi đâu — có mấy chỗ đang chờ phỏng vấn, mỗi chỗ một thành phố khác nhau, và cô chưa thể quyết định vì có một biến số mà cô không dám đặt vào bài toán.

Biến số đó đang ngồi cách cô mười lăm xentimét, nhìn mặt trời mọc.

"Luận văn của mày đến đâu rồi?" Minh hỏi.

"Chương ba xong rồi. Còn chương bốn với kết luận." An đáp. "Của mày?"

"Tương tự. Thầy hướng dẫn hẹn gặp tuần sau chốt lần cuối."

"Tao cũng vậy."

Họ nói chuyện về luận văn, về lịch bảo vệ, về buổi seminar tuần tới mà cả nhóm phải báo cáo kết quả thực tập. Những chủ đề quen thuộc, an toàn, những câu chuyện họ đã có nhau bốn năm nay. Nhưng hôm nay có gì đó khác — có lẽ vì bầu trời đang đổi màu từng giây, có lẽ vì sương tan để lộ ra mặt sông sáng trong, có lẽ vì hai người đang ngồi ở cái bến nhỏ này, không ai khác, không điện thoại, không deadline, chỉ có hai người và buổi sáng đang lên.

"Mày sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp?" An hỏi, câu hỏi thật ra là câu hỏi khác.

Minh quay nhìn cô. Lần đầu tiên sáng nay Minh nhìn thẳng vào mặt cô, và An phải cố gắng không nhìn đi nơi khác.

"Chưa biết hết." Bạn nói. "Có những thứ chưa tính được."

"Như là?"

Minh cười khẽ — nụ cười mà cô biết hơn bất kỳ nụ cười nào của bất kỳ ai, nụ cười hơi nghiêng bên phải, chỉ lên ở khóe môi trước khi lan ra.

"Như là tao chưa biết mày sẽ ở đâu."

Im lặng.

Không phải im lặng khó chịu. Là kiểu im lặng mà chỉ hai người thân lâu năm mới có thể ngồi được trong đó — thoải mái, không vội, không cần lấp đầy bằng lời. Kiểu im lặng mà bên trong nó có nhiều thứ hơn bất kỳ cuộc trò chuyện nào.

An nhìn ra sông lần nữa.

Mặt trời đã nhú lên khỏi hàng cây bên kia, một quả cầu đỏ cam nhỏ nhưng rực. Ánh sáng đổ xuống mặt nước, biến nó thành một tấm gương vỡ vụn lấp lánh. Cái bến nhỏ này, cái thuyền gỗ kia, hàng dừa xa xa, tất cả bỗng trở nên rõ nét và sắc sảo đến mức cô muốn nhắm mắt lại để giữ nguyên hình ảnh đó trong đầu.

Nhớ lấy. Nhớ lấy buổi sáng này.

Trong ba tháng nữa, hoặc ba năm, hoặc ba mươi năm, cô muốn có thể quay lại đây bằng ký ức — bến sông nhỏ, bậc xi măng rêu xanh, sương tan chậm, và người ngồi bên cạnh mình không hỏi lý do, chỉ xuất hiện vì cô đang ở đây.

"Mày lạnh không?" Minh hỏi.

"Không." An trả lời. "Ấm rồi."

Và thật sự là ấm. Không phải vì mặt trời, hoặc không chỉ vì mặt trời.

Phía sau lưng, từ trong nhà vọng ra tiếng ai đó thức dậy, tiếng kêu ồn ào của Tuấn mỗi sáng, tiếng Linh cằn nhằn bảo nhỏ thôi. Thế giới bắt đầu thức dậy, từ từ, không vội vàng như thành phố. Một lúc nữa thôi cả nhóm sẽ ra đây, sẽ ồn ào, sẽ lại có deadline và kế hoạch và mười hai người cùng nói chuyện một lúc.

Nhưng lúc này vẫn còn là của hai người.

An ngồi thêm một lúc, không nói gì, Minh cũng không nói gì. Ánh sáng lan rộng dần trên mặt sông, đẩy bóng tối lui vào gầm những bụi lau ven bờ. Con thuyền gỗ vẫn nhấp nhô đều đặn. Đâu đó có tiếng trẻ con gọi nhau, tiếng chó sủa xa, tiếng chú Hùng bắt đầu nhóm bếp chuẩn bị bữa sáng.

Cô biết mình phải nói câu gì đó, một lúc nào đó, trước khi ba tháng trôi qua.

Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay chỉ cần ngồi đây, nhìn mặt trời lên, nghe sông chảy.

Đôi khi những điều quan trọng nhất không cần lời — chúng nằm trong khoảng cách mười lăm xentimét giữa hai bàn tay, trong tiếng bước chân quen thuộc trên đường đất lúc bốn rưỡi sáng, trong câu "nhất là khi có mày ngồi cạnh" nói nhẹ như gió mà nặng như đá trong lồng ngực.

An thở ra, chậm, dài.

Đủ rồi. Sáng nay, đủ rồi.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →