🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Xe dừng ở trạm xăng cuối cùng trước khi vào thành phố. Mọi người lục tục xuống mua nước, mua bánh. An ngồi lại, nhìn ra cửa kính mờ bụi đường, ngón tay vô thức vẽ một vòng tròn trên mặt ghế.

Minh quay lại đầu tiên, tay xách hai lon trà xanh. Đặt một lon xuống đùi An mà không hỏi, không nói gì. Cử chỉ quen đến mức An chỉ khẽ "ừ" rồi thôi. Ba năm rưỡi quen nhau, có những thứ không cần nói thành lời nữa — Minh biết An hay khô miệng khi đi xe đường dài, An biết Minh không uống đồ ngọt sau bốn giờ chiều. Những chi tiết nhỏ nhặt tích lại như bụi, thành một lớp quen thuộc không biết từ bao giờ.

Xe lăn bánh. Trời bắt đầu đổ màu vàng nhạt rồi chuyển sang cam, rồi tím. Chuyến thực tập ba ngày ở tỉnh đã xong, tập hồ sơ dày cộp nằm trong túi mỗi người, chỉ còn về là hết. An thở dài nhẹ, tựa đầu vào ghế.

Minh ngồi bên cạnh, tay cầm điện thoại nhưng màn hình tắt từ lâu.

"An."

"Hm?"

An quay sang. Minh nhìn thẳng ra cửa sổ, góc hàm căng một chút. Kiểu nhìn đó — An đã thấy mấy lần trong ngày hôm nay. Buổi sáng khi hai đứa ăn bún bò cạnh hồ. Buổi trưa khi cả nhóm chụp ảnh lưu niệm trước cơ quan thực tập. Chiều khi ngồi chờ xe, Minh bắt đầu nói gì đó rồi đột ngột hỏi "hồ sơ mày để đâu" — như thể câu ban đầu chưa bao giờ tồn tại.

"Không có gì," Minh nói. "Mày… mệt không?"

An nhìn Minh thêm một giây. "Không lắm."

Không ai nói gì thêm.

Lần đầu tiên An nhận ra kiểu nhìn đó là hồi cuối năm ba. Kỳ thi học phần Phân tích dữ liệu, hai đứa ngồi ôn thi đến hai giờ sáng trong phòng An. Cà phê nguội, tài liệu xếp thành dãy dọc theo sàn nhà. An đang giải thích một thuật toán, vừa nói vừa vẽ sơ đồ trên tờ giấy nháp. Đến khi ngẩng đầu lên thì thấy Minh đang nhìn mình — không phải nhìn tờ giấy, mà nhìn thẳng vào mặt mình — với cái biểu hiện không rõ tên gọi.

"Mày hiểu chưa?" An hỏi.

"Hiểu rồi." Minh nhìn xuống ngay. "Tiếp đi."

An không nghĩ gì thêm hồi đó. Chỉ nghĩ Minh mệt, mắt mờ vì nhìn màn hình quá lâu. Nhưng sau này, An nhớ lại nhiều lần — cái khoảnh khắc đó, ánh đèn học vàng nhạt, tờ giấy với những mũi tên loằng ngoằng, và Minh đang nhìn mình bằng đôi mắt của người đang giữ điều gì đó trong lồng ngực.

Lần thứ hai là hồi đầu năm tư, khi An bảo vệ đề cương luận văn xong. Ra khỏi phòng hội đồng, chân vẫn còn run nhẹ, An đứng ở hành lang thì Minh đã đứng đó từ trước — dù Minh còn hai tiết học chưa hết. An không hỏi sao mày ở đây. Minh không giải thích. Chỉ nói "sao mày run vậy" rồi đưa cho An một cái kẹo cao su. Lúc An đi rồi, An mới nhớ ra là mình không thấy Minh cười — Minh nhìn mình đi với cái vẻ mà An không đặt tên được cho đến tận bây giờ.

Xe qua một đoạn đường xấu, lắc nhẹ. An bắt kịp lon trà trước khi nó rớt. Minh cũng vươn tay ra cùng lúc — hai bàn tay chạm nhau trong một giây rồi rút lại.

"Được rồi," An nói.

"Ừ." Minh nhìn ra ngoài. "Gần đến chưa nhỉ."

"Còn hơn tiếng."

An không phải người hay phân tích. Hay chính xác hơn — An phân tích nhiều thứ, thuật toán, dữ liệu, biểu đồ, nhưng với người thì thường chọn cách không suy nghĩ quá. Nếu không chắc thì thôi. Nếu chưa biết thì đợi.

Nhưng với Minh thì khác.

Với Minh, An bắt đầu chú ý từng thứ nhỏ từ hồi nào không hay — cái cách Minh hay nhìn lên trần khi đang nghĩ, cái cách Minh gõ bàn phím bằng hai ngón trỏ khi không muốn thừa nhận mình đang gõ ẩu, cái cách Minh hay bắt đầu câu bằng "thật ra" rồi không hoàn thành câu. Những mảnh vụn đó tích lại, và An không biết từ lúc nào mình bắt đầu sắp xếp chúng lại — như đang giải một bài toán không có đề bài rõ ràng.

Hôm nay là lần thứ ba — hoặc thứ tư, An đã mất đếm — Minh bắt đầu một câu rồi dừng.

Buổi sáng, trên đường ra hồ: "An này, tao muốn hỏi mày một chuyện—" Rồi đột ngột: "Thôi để sau. Đi nhanh không trễ bữa sáng."

Buổi trưa, khi cả nhóm chụp ảnh xong giải tán: Minh đứng cạnh An, im lặng một lúc, miệng mở ra rồi đóng lại. Cuối cùng chỉ nói "ảnh mờ quá mình chụp lại không."

Buổi chiều, ở quán cà phê nhỏ gần bến xe: Minh nhìn An qua ly cà phê, bắt đầu "Tao cứ nghĩ..." rồi ai đó trong nhóm gọi, Minh quay đi, câu bỏ lửng không ai nhặt lên.

An nhìn ra ngoài cửa sổ. Đèn đường bắt đầu bật lên hai bên lề, thành phố đang hiện ra ở đường chân trời, mờ mờ trong bụi chiều.

Điều chưa nói đó là gì?

An không hỏi. Không phải không muốn — mà là không dám.

Bởi vì có hai khả năng, và An sợ cả hai.

Khả năng một: Minh muốn nói điều gì đó bình thường — chuyện luận văn, chuyện công việc sau khi ra trường, chuyện nhóm bạn đang rủ đi du lịch cuối năm. Và nếu vậy thì An đang nghĩ quá, An đang tự dựng lên một câu chuyện không tồn tại, và cái cảm giác ấm áp kỳ lạ mỗi khi Minh đứng gần chỉ là thứ An tự tưởng tượng ra.

Khả năng hai: Minh muốn nói điều gì đó khác. Và nếu vậy thì mọi thứ sẽ thay đổi — theo cách nào An chưa hình dung được, nhưng biết rằng sẽ không còn như cũ nữa.

Ba tháng nữa là tốt nghiệp. Ba tháng nữa là mỗi người một ngả — Minh đã có offer từ công ty ở Hà Nội, An đang chờ kết quả phỏng vấn một chỗ ở thành phố. Ba tháng, rồi khoảng cách sẽ là thật, không phải chỉ là ý niệm trừu tượng. Và An không biết mình muốn điều gì xảy ra trong ba tháng đó.

Hay đúng hơn — An biết mình muốn gì, nhưng không dám nhìn thẳng vào điều đó.

"Này."

Lần này là An lên tiếng trước. Không có lý do gì cụ thể — chỉ là im lặng đã kéo dài đủ lâu và An muốn nghe giọng của ai đó.

"Hm." Minh không quay sang, vẫn nhìn ra ngoài.

"Chuyến đi này mày thấy sao?"

Một khoảng lặng. Rồi Minh nói: "Hay."

"Chỉ vậy thôi?"

Minh xoay người lại, nhìn An. Ánh đèn đường lướt qua cửa sổ, chiếu vào khuôn mặt Minh từng mảnh sáng rồi lại tối. "Thật ra…"

An chờ.

Minh mở miệng. Nhắm lại.

Rồi: "Thật ra tao nghĩ mình nên về sớm hơn. Ngày mai còn phải chỉnh mấy cái biểu đồ cho báo cáo."

An gật đầu. "Ừ."

Minh quay ra cửa sổ.

An nhìn xuống lon trà trong tay, ngón cái vô thức chà vào mép lon. Bên ngoài, thành phố đã hiện ra rõ hơn — những tòa nhà, những biển quảng cáo, những mái nhà san sát. Quen thuộc. Gần.

Và An nghĩ: có lẽ có những điều không cần phải nói thành lời. Có lẽ Minh đang giữ điều đó lại vì lý do của riêng mình — như An đang giữ lại điều của mình vì lý do của riêng mình. Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc xe đang về thành phố, mỗi người một câu chưa nói, và khoảng cách giữa hai cái im lặng đó vừa gần vừa xa theo cách An không tìm được từ nào để diễn tả.

Xe vào bến lúc trời đã tối hẳn. Mọi người ồn ào lấy hành lý, nhắn tin về nhà, chụp ảnh kỷ niệm cuối chuyến. An đứng trên vỉa hè, túi đeo vai trên một bên, túi xách tay kia, nhìn dòng xe cộ quen thuộc của thành phố.

Minh đến đứng cạnh. "Mày về bằng gì?"

"Xe ôm công nghệ. Mày?"

"Mình cũng vậy." Minh cầm điện thoại lên rồi đặt xuống. "Gọi luôn đi, khuya rồi."

An mở app ra gọi xe. Hai đứa đứng im, nghe tiếng thành phố xung quanh — còi xe, tiếng người, tiếng nhạc từ quán cà phê nào đó vọng ra.

"An."

"Hm." An không nhìn lên khỏi màn hình.

"Chuyến đi vui quá."

Lần này An nhìn lên. Minh đang nhìn mình — không nhìn đi chỗ khác, không nhìn xuống — nhìn thẳng, với cái biểu hiện An đã thấy nhiều lần hôm nay và không biết gọi là gì. Ánh đèn đường chiếu vào làm đôi mắt Minh tối hơn bình thường.

"Ừ," An nói. "Vui thật."

Điện thoại An rung. Xe đến. Minh nhìn xuống điện thoại của mình — chắc xe Minh cũng đến.

"Thôi tao về." Minh xốc túi lên vai. "Ngủ sớm đi."

"Ừ. Mày cũng vậy."

Minh quay đi. Được ba bước thì dừng lại. An nhìn theo — lưng Minh, bóng đêm, tiếng thành phố.

Minh không quay lại. Chỉ tiếp tục đi, hòa vào dòng người trên vỉa hè, rồi khuất sau góc phố.

An đứng đợi xe, nhìn vào khoảng không Minh vừa rời đi. Điều chưa nói vẫn còn đó — An cảm nhận được, như mùi mưa trước khi mưa thật sự rơi, như cái lạnh trước khi gió thổi. Nó lơ lửng trong không khí của buổi tối thành phố, giữa tiếng còi xe và ánh đèn đường, không tan đi dù người ta đã chia tay nhau và đi về hai hướng khác nhau.

Ba tháng nữa.

An lên xe, nhìn ra ngoài cửa sổ khi xe lăn bánh. Thành phố trôi qua — quen thuộc, bận rộn, không để ý đến một người vừa nhận ra điều mình không dám nhận ra.

Và điều Minh không nói — An không biết đó là gì, nhưng mang theo nó suốt đường về, như mang theo một câu hỏi không có đáp án, hoặc một đáp án chưa đến lúc hỏi…

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →