🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hôm đó là thứ Sáu, gần mười một giờ đêm.

An đang ngồi gõ nốt phần kết luận cho chương ba của luận văn thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ. Không cần nhìn cũng biết là Linh — chỉ có Linh mới gõ kiểu đó, ba cái liền nhau rồi dừng, như thể đang hỏi thăm thay vì xin phép.

"Vào đi," An nói, không rời mắt khỏi màn hình.

Linh lách người qua cửa, ôm theo một cái gối ôm bông thỏ màu xám mà An biết Linh mua hồi năm nhất, cái thời hai đứa còn rảnh rang đi lang thang trung tâm thương mại vào chiều chủ nhật. Cô ngồi xuống mép giường, không nói gì.

An nhìn qua vai. "Sao vậy?"

Linh không trả lời ngay. Cô cúi đầu, mân mê mấy sợi lông trên gối thỏ. Có gì đó khác trong dáng ngồi của Linh tối nay — không phải cái kiểu mệt sau một ngày làm bài, không phải kiểu bực vì giảng viên hướng dẫn chê bản nháp. Đây là kiểu ngồi của người đang giữ thứ gì đó trong lồng ngực quá lâu.

An lưu file, xoay ghế lại.

"Kể đi."

Linh ngước nhìn. Ánh đèn bàn hắt lên mặt cô một vệt vàng nhạt. Linh đẹp theo cái kiểu mà người ta hay gọi là "duyên dáng" — không phải nổi bật, nhưng nhìn mãi không chán. Mắt đuôi dài, miệng hay cười. Nhưng tối nay miệng cô không cười.

"Tao đang thích một người," Linh nói. Giọng bình thản đến mức nghe như đang đọc thông báo lịch thi.

An không nói gì, chờ.

"Thích kiểu... không phải bình thường." Linh ngừng. "Bạn thân của tao."

Phòng trở nên yên lặng hơn. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy thỉnh thoảng xé qua con đường dưới ký túc xá, rồi lại im. Mùa này Sài Gòn đang vào tiết chuyển — ban ngày nắng gắt, ban đêm có gió nhẹ mang theo mùi mưa chưa rơi.

"Bạn thân là...?" An hỏi khẽ.

"Huy."

An nhẩm lại. Huy — thằng Huy khoa Kinh tế, người mà Linh hay nhắc mỗi lần kể chuyện đi ăn vặt ở hẻm sau trường. Thằng Huy cao, tóc hay bù, hay mặc áo thun kẻ sọc. An gặp một lần ở buổi liên khoa hồi năm ba.

"Tao thích nó từ hồi nào không biết nữa," Linh tiếp tục. Giờ thì cô nói như người đã giữ lâu quá, bắt đầu để lọt ra một ít. "Kiểu... có lúc tao ngồi nghĩ lại thì thấy dấu hiệu từ năm hai rồi. Nhưng tao cứ tự bảo là không phải, là bình thường, bạn bè thân thì hay nghĩ đến nhau vậy mà."

"Nhưng không phải bình thường."

"Không phải." Linh cười, nhưng không phải nụ cười vui. "Kiểu hôm qua nó nhắn hỏi tao cuối tuần có rảnh không, tao mừng run. Mừng run vì một cái tin nhắn hỏi thăm bình thường. Rồi tao sợ."

"Sợ cái gì?"

Linh nhìn An. Lần này ánh mắt không lảng đi đâu nữa.

"Sợ nói ra. Sợ nó biết. Sợ sau khi nó biết thì mọi thứ sẽ không còn như trước nữa." Cô ngừng một nhịp. "Tao và nó quen nhau ba năm. Ba năm đó tao coi nó là người tao hay tìm đến nhất mỗi khi có chuyện. Mà giờ nếu tao nói — và nó không thích tao lại — thì tao mất cả hai. Mất nó theo kiểu tao muốn, mà còn mất cả tình bạn."

An ngồi nghe, lưng thẳng, tay đặt trên đầu gối. Bên trong có thứ gì siết lại.

Không phải vì câu chuyện của Linh buồn — dù nó có buồn. Mà vì câu chuyện của Linh quá giống. Quá giống đến mức An phải cúi xuống nhìn xuống sàn một giây để chắc chắn mình không để lộ ra mặt.

Ba năm. Tình bạn. Sợ mất.

An biết những từ đó không phải là thứ học trong sách.

"Mày có chắc là mày thích nó không?" An hỏi. Câu hỏi bình thường, câu hỏi bạn bè hay hỏi nhau.

Linh gật đầu, không do dự. "Chắc. Giờ tao mới chắc." Cô kéo gối thỏ vào lòng. "Mày biết cái cảm giác mình ngồi cạnh ai đó mà không cần nói gì cũng thấy ổn không? Như kiểu không gian đó nó vừa? Tao hay có cảm giác đó khi ở với Huy. Mà tao cứ nghĩ đó là vì bạn thân. Nhưng tao không có cảm giác đó với ai khác. Chỉ với nó."

An gật đầu chậm.

Cô biết cảm giác đó.

Cô biết cảm giác ngồi trong thư viện cạnh một người, hai đứa không nói gì, chỉ gõ bàn phím hoặc lật trang sách, mà không khí vẫn cứ nhẹ như không có áp suất. Cô biết cảm giác đó. Và cô biết tên của người tạo ra cảm giác đó trong lòng mình.

Nhưng An không nói điều đó ra.

"Vậy mày định làm gì?" An hỏi.

Linh thở dài. Một hơi thở dài như người đã nghĩ câu trả lời nhiều lần, nhưng mỗi lần đều không thỏa mãn.

"Chờ xem. Hoặc không nói gì cả."

An gật đầu.

Không nói thêm.

Không nói rằng "chờ thì đến bao giờ" hay "nếu không nói thì mày sẽ hối hận". Không phải vì An không nghĩ đến những điều đó. Mà vì An hiểu rằng có những câu hỏi mà người ta không cần ai trả lời — người ta chỉ cần được ngồi với ai đó trong lúc mình tự tìm câu trả lời.

Linh ở lại đến gần mười hai giờ. Hai đứa nói những chuyện khác — chuyện buổi bảo vệ đề cương tuần sau, chuyện giảng viên Minh Anh hay bắt bẻ phần tài liệu tham khảo, chuyện quán chè ở hẻm bên cạnh vừa tăng giá. Bình thường, nhẹ nhàng, như thể câu chuyện về Huy chưa từng được nói ra.

Nhưng trước khi ngủ, Linh quay sang nhìn An — hai đứa nằm trên cùng cái giường đơn hẹp, kiểu ngủ qua đêm mà họ hay làm từ năm nhất — và nói khẽ:

"Cảm ơn mày nghe."

"Ừ," An nói.

"Mày không phán xét."

"Có gì để phán xét đâu."

Linh không nói thêm. Một lúc sau, hơi thở của cô đều lại, người nằm bên An giãn ra, chìm vào giấc ngủ nhanh như người đã trút được thứ gì nặng.

An nằm thức.

Đèn đã tắt. Phòng chỉ còn ánh sáng xanh lạnh từ màn hình tắt chờ của máy tính. Bên ngoài, con đường dưới ký túc đã vắng. Thỉnh thoảng gió kéo rèm cửa sổ vào một chút, rồi thả ra.

An nhìn lên trần nhà.

Câu của Linh cứ vang lại: Chờ xem. Hoặc không nói gì cả.

An từng nghĩ im lặng là lựa chọn khôn ngoan. Im lặng thì không mất gì. Im lặng thì mọi thứ vẫn như cũ — vẫn còn buổi sáng hai người đạp xe ra căng tin ăn bánh mì, vẫn còn những tối ngồi thư viện cạnh nhau gõ luận văn, vẫn còn cái cách Minh hay dúi vào tay An một cốc trà sữa không đường "vì mày hay quên uống nước mỗi khi làm bài".

Nếu An nói, và Minh không thích lại — thì những buổi sáng đó sẽ thay đổi. Không gian giữa hai người sẽ có một thứ gì đó không nói được, không xóa được, cứ ở đó.

Nhưng nếu An không nói?

An nhắm mắt. Tính ra thì chỉ còn chưa đầy ba tháng. Ba tháng nữa là tốt nghiệp. Minh sẽ về Đà Nẵng, đã nói với An từ hồi đầu năm tư — bố mẹ đang chờ, có việc sẵn ở công ty gia đình. An sẽ ở lại Sài Gòn, đã nộp hồ sơ mấy chỗ, đang chờ kết quả.

Ba tháng.

Sau đó là mỗi người một phương, và khoảng cách sẽ làm thay đổi mọi thứ theo cách mà An không điều khiển được, dù có im lặng hay không.

Vậy thì im lặng đang bảo vệ thứ gì?

An không có câu trả lời. Chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng thở đều của Linh bên cạnh.

Có những lúc An nghĩ mình và Linh giống nhau hơn mình tưởng. Không phải vì cùng khoa, cùng phòng, cùng ký túc ba năm. Mà vì cả hai đều đang giữ trong lòng một điều gì đó chưa nói — và đều chọn cách im lặng như thể im lặng là áo giáp, không phải vì không đủ can đảm, mà vì thật sự sợ.

Sợ mất. Sợ thay đổi. Sợ cái khoảnh khắc sau khi nói, khi mà mọi thứ sẽ không còn có thể giả vờ như bình thường nữa.

Nhưng An nằm đó, trong bóng tối của căn phòng ký túc xá mùi sách cũ và kem dưỡng da của Linh, và lần đầu tiên tự hỏi một câu mà trước giờ chưa dám hỏi thẳng:

Im lặng có phải lúc nào cũng là lựa chọn an toàn không?

Hay chỉ là cách mình trốn tránh khéo léo hơn?

Không có tiếng gió. Không có tiếng xe. Chỉ có tiếng thở của Linh, đều và bình yên, của người đã nói ra được điều cần nói — dù chưa biết sẽ làm gì tiếp.

An nhắm mắt lại.

Chưa có câu trả lời. Nhưng câu hỏi đêm nay sẽ không để yên nữa —

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →