Tám giờ kém mười lăm, hành lang tầng ba của tòa nhà A vẫn còn chìm trong cái yên lặng nặng nề mà chỉ những buổi sáng thi cử mới có được. An đứng tựa lưng vào tường, kẹp tập hồ sơ đề cương dưới nách, nhìn xuống đôi giày — đôi giày da đen mà mẹ mua cho hồi đầu năm tư, nói là "mày lớn rồi, đi giày đàng hoàng vào". Lúc đó An cười và nhét vào góc tủ. Tận hôm nay mới lôi ra.
Điện thoại rung.
Minh: Mày vào phòng mấy?
An: B302. Mày?
Minh: B304. Khác phòng rồi. Ngờ như con thỏ mày ơi.
An bật cười một mình, nhỏ thôi, đủ để cảm giác cổ họng bớt nghẹt lại. Ngoài cửa sổ, mấy con chim đậu trên dây điện rồi bay đi, không có lý do gì cả.
Rồi một tin nữa hiện ra:
Minh: Mày làm được. Tao tin.
An đứng nhìn màn hình một lúc lâu hơn cần thiết. Bốn chữ thôi. Không có dấu chấm than, không có emoji, không có gì thêm. Chỉ là bốn chữ bình thản như Minh vẫn hay nói mọi thứ — cứ như là sự thật thì không cần phải trang trí.
Mày làm được. Tao tin.
An cất điện thoại vào túi quần, nhắm mắt thở một hơi dài, rồi bước vào phòng B302.
Hội đồng gồm ba người. Cô Thảo ngồi giữa, chuyên ngành phương pháp nghiên cứu, kính gọng đen, tóc búi cao, cái nhìn mà sinh viên nào cũng sợ vì không bao giờ biết cô đang nghĩ gì. Thầy Hùng bên trái, tóc hoa râm, hay gật đầu trong lúc nghe nhưng sau đó hỏi những câu không liên quan đến cái gật đầu đó. Thầy Đức bên phải, trẻ nhất hội đồng, từng là sinh viên giỏi của khoa, hay hỏi về lý thuyết theo kiểu muốn xem người trình bày có thực sự hiểu hay chỉ đang đọc thuộc.
An đã chuẩn bị mười hai ngày. Không phải mười hai ngày liên tục, vì còn có thực tập, còn có bài tập nhóm, còn có những buổi tối ngồi với Minh ở căn tin tầng một ăn cơm nguội và chỉnh sửa slide cho nhau. Nhưng cộng lại, mười hai ngày là con số thực.
Phần trình bày bắt đầu.
An để slide lên màn chiếu, nhìn thẳng vào ba người ngồi phía trước, và bắt đầu nói. Không run. Không vấp. Giọng hơi khô ở đầu vì cổ họng còn khô, nhưng sau câu thứ ba thì ổn hơn. Đề tài về hành vi tiêu dùng của thế hệ Z với sản phẩm nội địa — không phải đề tài hào nhoáng, không có số liệu ngoạn mục, nhưng An hiểu nó từng dòng từng trang, hiểu vì đã đọc lại tám lần và tự hỏi từng luận điểm có đứng vững không.
Cô Thảo hỏi về phương pháp lấy mẫu. An trả lời.
Thầy Hùng hỏi về tính đại diện của mẫu phi xác suất. An trả lời, nêu hạn chế, đề xuất hướng mở rộng trong nghiên cứu tương lai — phần này An đã được Minh nhắc trước: "Hội đồng thích mày tự nhận ra giới hạn hơn là mày cố bảo vệ những chỗ yếu."
Thầy Đức hỏi về lý thuyết hành vi hoạch định. An dừng lại đúng một giây — không phải vì không biết, mà vì muốn sắp xếp câu trả lời cho gọn — rồi trả lời.
Hội đồng trao đổi với nhau bằng tiếng thì thầm. An đứng nhìn cái điểm cố định trên tường phía sau lưng cô Thảo và cố không nghĩ gì.
Cô Thảo ngước lên: "Nhìn chung đề cương khá tốt. Cần bổ sung thêm phần tổng quan tài liệu, đặc biệt các nghiên cứu trong nước. Chỉnh sửa theo góp ý và nộp bản cuối trong vòng một tuần."
"Dạ, cảm ơn hội đồng."
An cúi đầu, thu tài liệu, bước ra ngoài.
Hành lang vắng hơn lúc vào. Mấy bạn cùng khóa đã giải tán, chỉ còn hai đứa đứng tán gẫu gần cầu thang. An bước về phía cửa sổ đầu hành lang, tựa người vào khung cửa, nhìn xuống sân dưới — nơi mấy bạn năm nhất đang ngồi trên ghế đá, chắc đang chờ giờ học.
Không biết hồi năm nhất mình trông có giống vậy không.
Đang nghĩ thì nghe tiếng bước chân nhanh từ cuối hành lang. Rồi tiếng:
"Ê."
Minh.
Không phải bước đi bình thường — nửa đi nửa chạy, áo sơ mi trắng gài cúc nhưng vẫn có một mảng nhăn ở vai, tóc chải nhưng cái phần mái vẫn lổn nhổn kiểu tóc Minh không bao giờ chịu nằm yên. An biết Minh xong trước đó gần một tiếng, vì lịch phòng B304 bắt đầu sớm hơn.
Vẫn đứng đây.
Minh giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía An.
"Đập tay đi."
An đập. Tiếng bốp nhỏ, giòn, kiểu đập tay mà hai đứa hay làm khi ăn xong tô mì cay thắng, khi thầy trả bài điểm cao hơn nghĩ, khi bảo vệ xong một buổi thuyết trình nhóm không ai muốn làm.
Minh cười. Không phải cười xã giao, không phải cười lịch sự — cười kiểu người thực sự đang vui, cái hàm răng hơi lệch một bên vẫn cứ thấy rõ.
"Tao đứng ngoài nghe mày trả lời phần lý thuyết. Ổn lắm."
"Mày nghe được à?"
"Cửa mỏng. Lại gần thì nghe được." Minh nhún vai. "Cô Thảo hỏi gì không?"
"Phương pháp lấy mẫu."
"Tao đoán vậy. Mày trả lời được chứ?"
"Được."
"Biết ngay mà."
An quay ra cửa sổ. Dưới sân, mấy bạn năm nhất vẫn ngồi đó. Một đứa đang ngủ gật trên vai bạn. Gió thổi qua hành lang, mang theo mùi gì đó pha giữa sơn tường và lá cây — cái mùi mà An không biết gọi là gì nhưng biết chắc là mùi của những buổi sáng ở trường.
"Sao mày không về?" An hỏi, vẫn nhìn ra ngoài.
"Tao định về. Rồi nghĩ thôi đứng đây chờ xem mày ra mặt như thế nào."
"Như thế nào?"
"Bình thường." Minh nhìn An. "Nhưng mắt đỏ hơn lúc vào."
An không trả lời. Không phải vì không biết nói gì — mà vì nói gì cũng sẽ không đúng hơn cái im lặng này.
Mắt không đỏ vì vui. Không hẳn. Cũng không phải vì căng thẳng vừa qua đi. An đứng ở hành lang tầng ba, nhìn xuống sân trường, và nhận ra rằng khoảnh khắc này — cái khoảnh khắc Minh giơ tay đập năm và cười như thể không có gì quan trọng hơn việc An vừa xong phần bảo vệ — cái khoảnh khắc này sẽ không lặp lại.
Ba tháng nữa sẽ tốt nghiệp. Rồi mỗi đứa sẽ đi một hướng, có thể gần, có thể xa, nhưng sẽ không còn cái hành lang này, cái căn tin tầng một, cái thói quen gõ cửa phòng nhau lúc mười một giờ đêm hỏi "mày có tài liệu về chuỗi cung ứng không" như thể đó là chuyện bình thường nhất thế giới.
Sẽ không còn Minh đứng đợi ở đây.
An không nói điều đó ra. Có những thứ khi nói thành lời thì sẽ trở nên quá nặng, quá thật, và An không chắc mình sẵn sàng cho cái sức nặng đó vào lúc này — khi hội đồng vừa ra về, khi giày vẫn còn mới, khi mắt còn đang cay theo cái cách không giải thích được.
"Tao đói," Minh nói. "Căn tin mở chưa nhỉ?"
"Giờ này chắc mở rồi."
"Đi không?"
An nhìn Minh. Minh đang nhìn về phía cầu thang, tay đút túi quần, hoàn toàn không có vẻ gì là đang chờ câu trả lời đặc biệt. Chỉ là một câu hỏi bình thường, theo sau một buổi sáng bình thường, trong một ngày bình thường của năm tư.
Mày làm được. Tao tin.
Bình thường như vậy thôi. Và chính vì bình thường như vậy mà An không biết làm sao giải thích cho Minh hiểu rằng bốn chữ đó, lúc tám giờ kém mười lăm ở hành lang tầng ba, đã giữ An đứng vững suốt ba mươi phút vừa rồi.
"Đi," An nói.
Hai đứa đi về phía cầu thang. Tiếng giày An gõ nhẹ trên sàn đá, tiếng Minh đi nhanh hơn một chút theo cái thói quen đi nhanh của người chân dài. Hành lang tầng ba dần vắng lại sau lưng.
Ở đây có một điều An biết chắc: sẽ nhớ hôm nay. Không phải vì bảo vệ tốt, không phải vì hội đồng hài lòng. Mà vì khi bước ra khỏi phòng B302, người đầu tiên An muốn gặp đã đứng đó — không vì ai nhờ, không vì lý do gì đặc biệt, chỉ vì đó là Minh.
Và có những điều, dù không nói thành lời, vẫn được nhớ lâu hơn tất cả những gì đã được nói.
Cầu thang dẫn xuống căn tin. Mùi cơm chiều đã bắt đầu bay lên từ tầng một. Minh nói gì đó về việc hôm nay muốn ăn bún bò thay vì cơm. An gật đầu, không hoàn toàn nghe, nhưng vẫn gật — vì đi cùng Minh thì ăn gì cũng được, và điều đó, cũng là một loại sự thật không cần trang trí.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →