Buổi chiều tháng Tư ở Sài Gòn có cái gì đó nặng hơn mọi buổi chiều khác. Nắng không gắt như hồi hai giờ, nhưng không khí vẫn đọng lại như một tờ giấy ẩm, dán chặt vào da. An đi bộ từ thư viện ra, ba lô đeo một bên vai, tay kia cầm ly cà phê sữa đá mua từ xe đẩy góc trường. Ly nhựa đã ra mồ hôi, nước đọng thành từng giọt lăn xuống lòng bàn tay.
Ba tháng nữa là tốt nghiệp.
An nghĩ đến điều đó như người ta nghĩ đến một chuyến tàu sắp đến — vừa hào hứng, vừa thấy ngực hơi trống. Luận văn còn chương bốn và phần kết luận. Minh hôm qua nhắn tin nói đã xong thô chương ba, rủ An cuối tuần ra quán quen ngồi soát lại cùng nhau. An định trả lời nhưng rồi có cuộc gọi từ cô hướng dẫn, nhắn tin lỡ mất, quên đi.
Cái quán quen đó nằm ở đường Nguyễn Đình Chiểu, chỗ ngã tư có cây bàng cụt ngọn. Bốn năm nay mỗi khi có gì cần nói chuyện nghiêm túc — về luận văn, về thực tập, về những điều không tiện nói ở canteen trường — hai đứa lại ra đó ngồi. Chủ quán biết mặt, biết hai đứa thường gọi gì, thỉnh thoảng mang ra thêm đĩa đậu phộng không tính tiền.
An đang rẽ vào đường đó thì thấy họ.
Không phải ngay lập tức. Đầu tiên An chỉ thấy cái áo kẻ sọc xanh trắng quen thuộc của Minh — cái áo mà An đã nhìn thấy cả trăm lần, đủ để nhận ra từ xa mà không cần nhìn mặt. Minh cao hơn đám đông một chút, tóc hơi xoăn ở gáy vì thời tiết ẩm. An định bước nhanh lại, định gọi tên.
Rồi An thấy Hà.
Hà ngồi đối diện với Minh ở cái bàn nhỏ kê sát tường, dưới tán bàng. Không phải cái bàn dài hai đứa An và Minh hay ngồi — bàn đó chỉ đủ hai người, thân mật hơn, gần hơn. Hà đang nói gì đó, miệng cười, tay vẽ vẽ trong không khí như đang giải thích điều gì. Rồi Hà chạm vào tay Minh — một cái chạm nhẹ, tự nhiên, như thể không có ý thức, như thể tay của người ta cứ tự tìm đến nhau khi câu chuyện đến đoạn vui.
Minh cười.
Không phải cái cười xã giao. Không phải cái cười lịch sự khi ai đó kể chuyện không hay lắm. Là cái cười thật, mắt híp lại, vai hơi xuôi xuống theo kiểu người đang thoải mái hoàn toàn.
An đứng ở góc phố.
Ly cà phê sữa đá trong tay tự dưng thấy nặng hơn. An không bước tới. Không gọi tên. Chỉ đứng đó, nhìn. Khoảnh khắc đó dài bao nhiêu An không biết — có thể mười giây, có thể một phút. Đủ lâu để An thấy Hà nghiêng đầu khi lắng nghe Minh nói, tóc Hà xõa một bên vai, ánh sáng chiều tà làm mấy sợi tóc đó sáng lên như tơ. Đủ lâu để An nhận ra rằng cái cảnh này đẹp. Và đủ lâu để An nhận ra rằng mình không muốn bước vào trong đó.
An quay đầu.
Bước đi theo hướng ngược lại, không vội, không chậm — bước của người vừa nhớ ra mình quên mua gì đó, bước bình thường như mọi buổi chiều khác. Nhưng bên trong ngực có cái gì đó nghiêng đi, như kệ sách bị ai đó đẩy nhẹ một cái rồi thôi, không đổ, nhưng mọi thứ trên đó đã lệch ra khỏi chỗ cũ.
An về phòng trọ lúc gần sáu giờ. Linh đang ngồi ở bàn học, đầu cắm vào máy tính, mái tóc buộc cao lòng thòng một bên. Linh không ngước lên, chỉ hỏi:
"Ăn cơm chưa? Mình đặt một phần nữa là vừa."
"Thôi được rồi," An nói, để ba lô xuống. "Không đói."
Linh ngước lên lần đó. Nhìn An một cái. Rồi lại nhìn máy tính. "Ừ."
Ăn cơm hay không ăn cơm, Linh không hỏi thêm. Đó là điều An thích ở Linh — người bạn cùng phòng ba năm rưỡi, người chứng kiến An thi lại môn Kinh tế vi mô năm hai, người ngồi cạnh suốt đêm hôm An khóc vì cô hướng dẫn bác đề tài lần đầu, người biết khi nào nên hỏi và khi nào nên im.
An ngồi xuống bàn mình, mở máy tính. Màn hình sáng lên, tài liệu dịch còn dở từ hôm qua — một bài báo tiếng Anh về quản trị chuỗi cung ứng, mười bảy trang, An đang làm tài liệu tham khảo cho chương bốn luận văn. Dịch. Gõ. Dịch. Gõ.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ buổi tối dần thưa lại. Mùi cơm từ nhà bên cạnh thoang thoảng sang. An gõ tiếp.
Supply chain disruption risks can be categorized into...
Rủi ro gián đoạn chuỗi cung ứng có thể được phân loại thành...
...operational risks, financial risks, and reputational risks...
...rủi ro vận hành, rủi ro tài chính, và rủi ro danh tiếng...
Tay vẫn gõ nhưng trong đầu An lại hiện ra cái bàn nhỏ dưới tán bàng. Tay Hà chạm vào tay Minh. Minh cười. Cái cười đó.
An biết Hà. Học cùng khoa, khác lớp. Hà hoạt ngôn, giỏi thuyết trình, hay được mời làm MC các sự kiện của khoa. Lần đầu An để ý đến Hà là hồi năm ba, Minh nhắc đến Hà một lần khi cả nhóm đang ăn căng tin — "Hà lớp C ấy, bạn học chung môn Marketing với mình hồi kỳ trước." Chỉ vậy thôi. An không nhớ đã để ý gì thêm.
Nhưng giờ An nhớ lại những lần gần đây Minh nhắc đến Hà. Lần Minh kể Hà có ý tưởng hay cho bài nhóm. Lần Minh nói Hà recommend cuốn sách về hành vi tổ chức. Lần Minh nhắn tin cho An lúc mười giờ tối: "Bạn có biết Hà lớp C không? Cô hướng dẫn bạn ấy giống thầy mình, khó tính lắm." An trả lời: "Biết, bạn ấy hay thuyết trình lắm." Rồi hai đứa nói sang chuyện khác.
An không để ý. Hay là An không muốn để ý.
...the ability to anticipate and respond to disruptions...
Khả năng dự đoán và ứng phó với các gián đoạn...
Chữ trên màn hình bắt đầu nhảy. An dụi mắt, nhìn lại. Vẫn nhảy. Không phải chữ nhảy — là mắt An mỏi rồi. Đã gần mười một giờ.
"An."
Tiếng Linh. An quay sang. Linh đang nhìn mình, mắt kính phản chiếu ánh màn hình, biểu cảm trên mặt Linh là kiểu biểu cảm An đã thấy nhiều lần — không hỏi thẳng, nhưng đang để ngỏ cửa.
"Có chuyện gì không?"
Một giây. Hai giây.
"Đau đầu," An nói. "Nhìn màn hình nhiều quá."
Linh nhìn An thêm một chút. "Uống nước đi. Ngủ sớm."
"Ừ."
Linh quay lại máy tính của mình. An quay lại tài liệu. Nhưng tay An đã ngừng gõ.
Đau đầu.
An ngồi im nhìn màn hình, nghe tiếng quạt máy tính chạy đều đều. Bên kia phòng Linh gõ bàn phím lách cách. Ngoài cửa sổ ai đó đang gọi điện thoại, giọng vọng lên rồi tắt dần.
Bốn năm. An và Linh ở cùng phòng từ năm nhất, từ cái hôm đầu tiên vào ký túc xá hai đứa cùng không biết mở khóa cửa sổ kiểu gì, phải nhờ chị phòng bên sang giúp. Bốn năm Linh biết An gần như hết — biết An sợ thi vấn đáp hơn thi viết, biết An hay bỏ bữa sáng trước kỳ thi, biết An khóc kiểu gì khi buồn. Và An chưa bao giờ nói dối Linh về chuyện quan trọng.
Vừa rồi An đã nói dối.
Không phải vì cái câu "đau đầu" quá to tát — nó không phải dối trá lớn lao gì. Nhưng An biết Linh hỏi "có chuyện gì không" không phải hỏi về sức khỏe. Và An đã chọn trả lời câu hỏi mà Linh không hỏi, để tránh câu hỏi mà Linh thật sự muốn biết.
Lần đầu tiên trong bốn năm.
An tắt màn hình. Không phải vì xong việc — bài dịch còn sáu trang nữa. Nhưng chữ đã nhảy, và An không chắc mình đang dịch hay chỉ đang gõ cho bàn tay có việc làm.
An nằm xuống, nhìn trần nhà. Linh vẫn ngồi gõ. Ngọn đèn bàn của Linh tạo ra một vùng sáng ấm ở góc phòng, phần còn lại chìm vào tối. An nghe tiếng mình thở.
Ba tháng nữa là tốt nghiệp.
Ba tháng. Sau đó mỗi người một hướng — An đã nhận offer thực tập ở một công ty logistics ở quận 7, Minh đang chờ kết quả phỏng vấn ở chỗ khác, chưa biết đậu chưa. Ba tháng, hai người còn có lý do để gặp nhau mỗi tuần: luận văn, hẹn soát bản thảo, hỏi nhau về trích dẫn và số liệu. Sau ba tháng thì không biết.
An không biết từ bao giờ mình bắt đầu đếm. Không phải đếm ngày đến tốt nghiệp — đếm những lần còn lại được ngồi cạnh Minh ở cái quán quen dưới tán bàng, được nghe Minh giải thích một khái niệm gì đó bằng cách vẽ sơ đồ lên tờ giấy ăn, được chờ Minh order đồ uống rồi nhớ ra Minh luôn gọi cam vắt không đường vào buổi sáng và cà phê đen buổi chiều.
Bao giờ An bắt đầu nhớ những chi tiết như vậy?
An không biết. Hoặc An biết nhưng không muốn biết — cũng là một cách không biết.
Ngoài cửa sổ trời đã hẳn đêm. Tiếng xe thưa. Tiếng Linh gõ bàn phím cũng chậm lại rồi dừng. An nghe tiếng Linh đứng dậy, đi lấy nước, rồi đi vào phòng tắm. Âm thanh quen thuộc của một buổi tối bình thường trong phòng trọ hai người.
Bình thường.
An nhắm mắt. Tối nay sẽ ngủ không ngon, An biết vậy. Ngày mai sẽ phải gõ tiếp sáu trang còn lại, phải trả lời tin nhắn của Minh về cuối tuần soát luận văn, phải quyết định sẽ nói gì hoặc không nói gì.
Nhưng đó là ngày mai.
Còn tối nay, An nằm im, tay đặt lên ngực, nghe nhịp tim đập đều trong bóng tối — và tự hỏi, lần đầu tiên nói thẳng với chính mình, rằng cái cảm giác nhìn thấy Minh cười với người khác như vậy thì gọi là gì.
Câu trả lời không đến. Hoặc đến rồi nhưng An chưa sẵn sàng nhận.
Bên kia phòng, ngọn đèn bàn của Linh tắt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →