Bảy giờ mười lăm tối, An đang ngồi trên sàn nhà gõ phím luận văn thì nghe tiếng gõ cửa.
Không phải tiếng gõ lịch sự. Là tiếng gõ bình thường của người biết rằng mình không cần phải lịch sự — ba cái gõ ngắn, đều tay, quen thuộc đến mức An không cần nhìn đồng hồ cũng biết đó không phải bà chủ nhà hay bạn cùng tầng.
An mở cửa.
Minh đứng ngoài hành lang, tay cầm một cái hộp bánh nhỏ màu trắng, nách kẹp túi ni lông căng phồng, trong đó là hai lon bia lạnh còn đọng hơi nước. Mặt Minh không có gì đặc biệt, không cười to, không nói câu gì kiểu "chúc mừng sinh nhật!" ầm ĩ. Chỉ nhìn An với cái nhìn quen thuộc đến mức đau lòng, rồi hất hàm:
"Mày có về nhà ăn cơm với gia đình không?"
"Không," An nói. "Tao bảo ba mẹ cuối tuần về."
"Vậy thì hợp lý." Minh bước vào trong như thể đây là phòng của mình. "Tao mua bánh kem nhỏ thôi. Loại to tụi mình ăn không hết, phí."
An nhìn theo Minh đặt đồ xuống bàn, cởi dép, ngồi bệt xuống sàn — đúng chỗ Minh vẫn hay ngồi mỗi khi sang chơi, góc tường cạnh tủ sách, chỗ có cái gối dẹp mà An để sẵn từ năm ngoái vì biết Minh hay sang.
Năm ngoái sinh nhật An, Minh cũng làm vậy. Năm trước nữa cũng vậy. Không hẹn trước, không nhắn tin báo. Cứ đến ngày là xuất hiện, với bánh và bia, và đêm đó hai người ngồi ăn đến khuya.
An đóng cửa lại, đi vào trong, ngồi xuống đối diện.
"Mày đang làm chương mấy?" Minh hỏi, nhìn về phía màn hình laptop còn sáng.
"Chương ba. Phần phân tích số liệu." An rút chân về, ôm gối. "Tao bí một chỗ từ chiều đến giờ."
"Thầy Hùng chưa duyệt à?"
"Duyệt rồi nhưng tao thấy số liệu có vấn đề. Chạy lại SPSS mấy lần không ra kết quả như kỳ vọng."
Minh gật đầu, không bình luận thêm. Không phải vì không quan tâm — An biết Minh hiểu, vì luận văn của Minh cũng đang ở giai đoạn đó, cũng đang vật lộn với số liệu và thầy hướng dẫn và những đêm mất ngủ. Chỉ là đêm nay, theo một thỏa thuận ngầm không ai nói ra, hai người không nói về luận văn nhiều hơn vậy.
Minh mở túi, lấy ra hai lon bia, đặt một lon trước mặt An.
"Mở không?"
"Mở đi."
Tiếng mở lon bia nghe rất rõ trong căn phòng nhỏ. An nhìn bọt trắng trào lên miệng lon rồi tan ra, cầm lon lên nhấp một ngụm. Bia lạnh và đắng, loại rẻ nhất siêu thị, đúng loại hai người hay mua từ năm nhất vì không có tiền mua loại khác, rồi thành thói quen dù bây giờ thỉnh thoảng cũng có tiền hơn một chút.
"Mày muốn thắp nến trước hay ăn trước?" Minh hỏi.
"Ăn trước đi. Tao đói."
Minh mở hộp bánh. Bánh kem nhỏ hình tròn, đường kính chỉ khoảng mười lăm phân, phủ kem trắng và vài bông hoa kem hồng ở trên. Loại bánh bình thường bán ở tiệm gần trường, không phải tiệm fancy, không phải loại có in hình hay viết tên. Minh không bao giờ mua loại có viết tên — một lần An hỏi tại sao, Minh nói "tao thấy kỳ kỳ khi nhìn tên người trên bánh."
An thấy điều đó rất Minh. Và không hiểu sao điều rất Minh đó lại làm An thấy ấm lòng theo cách khó giải thích.
Hai người ăn bánh bằng nĩa nhựa mua kèm theo hộp. Không cần đĩa, không cần bàn — cứ đặt hộp xuống sàn giữa hai người, mỗi người xúc một phần. Minh ăn nhanh, An ăn chậm. Lúc Minh đã ăn xong phần của mình thì An vẫn còn đang cắn từng miếng nhỏ.
"Lần này tao thi lại môn Kinh tế lượng," Minh tự nhiên nói.
An ngẩng đầu. "Tao tưởng mày qua rồi?"
"Qua nhưng điểm C. Tao muốn thi lại để lên B."
"Còn hai tháng nữa là tốt nghiệp mà mày đòi thi lại?"
"Thì sao?" Minh nhún vai. "Điểm C kéo GPA xuống. Mà tao nộp hồ sơ công ty Nhật, họ hỏi GPA kỹ lắm."
An nhớ ra điều đó. Minh đã kể tuần trước — công ty tư vấn Nhật Bản, vị trí business analyst, đang qua vòng hai. Nếu đậu thì Minh có thể phải đi Hà Nội làm việc, hoặc thậm chí sang Nhật sau một năm thử việc.
An không hỏi thêm về công ty Nhật đó.
Thay vào đó, An hỏi: "Mày có nhớ hồi năm nhất, tụi mình thi giữa kỳ môn Nguyên lý, mày bị ốm đúng ngày thi không?"
Minh cười, không phải cười lớn mà cười kiểu nhớ lại chuyện cũ. "Nhớ chứ. Tao uống thuốc cảm trước thi hai tiếng, ngồi trong phòng thi buồn ngủ gần chết."
"Mày ra khỏi phòng thi còn ngủ đứng. Tao phải dìu mày ra ghế đá."
"Rồi mày mua cho tao lon nước tăng lực."
"Vì tao tưởng mày sắp ngã."
Minh cười to hơn. "Tao không có ngã đâu. Tao chỉ hơi... mất thăng bằng một chút."
"Mày ngồi không vững trên ghế đá thì gọi là mất thăng bằng?"
"Thì tao ốm mà."
Họ cười. Tiếng cười trong phòng trọ nhỏ nghe rất vang, vui đến mức An không kịp để ý mình đang cười to đến cỡ nào cho đến khi nghe tiếng gõ tường từ phòng bên cạnh — hai cái gõ mạnh, kiểu nhắc nhở.
An bịt miệng. Minh nhìn về phía tường rồi nhìn lại An, hai người tiếp tục cười nhưng cố nín — kiểu cười run vai mà không ra tiếng, nước mắt gần như trào ra vì cố nín.
"Hàng xóm mày khó tính vậy," Minh thì thầm.
"Ông ấy đi làm ca đêm, ngủ sớm," An thì thầm lại. "Tao sợ ổng từng dọa báo chủ nhà."
"Thì tụi mình cười nhỏ thôi."
Nhưng mà cười nhỏ với hai người này là không thể. Cứ kể chuyện thêm vài câu là lại cười to, lại bị gõ tường, lại phải nín. Cái vòng đó lặp đi lặp lại ba lần trong vòng nửa tiếng, đến mức An gần như đau bụng vì cười.
Đó là điều An thích nhất khi ở cạnh Minh — không phải điều gì to lớn, chỉ là cái cảm giác được cười thật sự, không phải cười xã giao hay cười vì lịch sự. Cười vì thứ gì đó thực sự buồn cười, và người kia cũng thấy buồn cười theo đúng cách mình thấy.
Đến gần chín giờ, Minh lấy trong túi ra một cây nến nhỏ, loại nến sinh nhật hình số, cắm vào giữa cái bánh còn lại nửa.
"Tao quên cắm từ đầu," Minh nói.
"Không cần phải cắm từ đầu đâu."
"Thì giờ cắm cũng được." Minh bật lửa. Ngọn nến bắt sáng, lung linh trong không khí phòng trọ hơi nóng vì hai người ngồi một hồi không bật quạt.
An nhìn ngọn lửa nhỏ.
"Mày ước gì?" Minh hỏi.
Câu hỏi đó năm nào Minh cũng hỏi. Đơn giản, thẳng thắn, đúng kiểu Minh — không có lời dẫn hoa mỹ, không đợi An ngồi suy nghĩ trước, cứ hỏi thẳng rồi đợi.
Những năm trước An hay trả lời kiểu: "Ước thi qua môn," hay "Ước có học bổng," hay "Ước năm sau bớt áp lực hơn." Những điều thật, những điều An thực sự muốn vào lúc đó.
Nhưng đêm nay An nhìn Minh — ánh nến hắt lên mặt Minh vàng nhạt, Minh đang nhìn An với cái nhìn chờ đợi quen thuộc — và đầu óc An trống rỗng một cách lạ lùng.
Không phải trống rỗng vì không có gì để ước. Mà trống rỗng vì thứ An muốn nói không thể nói ra được.
"Không biết," An nói.
Minh nhíu mày nhẹ. "Không biết là không có gì để ước, hay là có mà không muốn nói?"
An cười nhẹ. "Không biết."
Minh nhìn An thêm một giây, rồi gật đầu. Không hỏi thêm. Không ép. Đó cũng là điều An thích ở Minh — biết khi nào nên dừng.
"Thổi đi," Minh nói. "Nến chảy hết bánh."
An nhìn ngọn nến, hít một hơi, và thổi.
Phòng tối hơn một chút trong giây nến tắt, trước khi Minh bật đèn điện thoại chiếu lên. Mùi khói nến nhạt, tan ra trong không khí.
An biết mình ước gì.
An ước rằng hai tháng nữa không đến. Ước rằng ngày tốt nghiệp mãi ở đằng xa, không bao giờ thực sự chạm vào. Ước rằng buổi tối như thế này — sàn nhà, bánh kem nửa cái, hai lon bia, tiếng cười bị hàng xóm gõ tường — có thể kéo dài thêm một chút nữa, rồi một chút nữa.
Ước rằng An có thể nói với Minh điều mà An không dám nhìn thẳng vào suốt mấy tháng nay.
Nhưng nói ra thì sao? Minh sắp phỏng vấn vòng ba với công ty Nhật. Minh có thể sẽ đi Hà Nội, có thể sẽ ra nước ngoài. Minh đang nhìn về phía trước với tất cả sự rõ ràng mà An không có. Và An — An vẫn chưa biết mình sẽ làm gì sau tốt nghiệp, chưa nộp hồ sơ đâu, chưa có kế hoạch gì ngoài việc xong luận văn rồi tính.
Nói ra điều đó bây giờ, vào đêm sinh nhật, khi chỉ còn hai tháng — không phải thời điểm. Không phải vì An nhát gan, mà vì có những thứ một khi nói ra thì không lấy lại được, và An chưa biết mình sẵn sàng cho điều gì có thể thay đổi sau đó.
"Nửa bánh còn lại mày ăn không?" Minh hỏi, lấy nĩa múc miếng kem.
"Ăn," An nói.
Họ ăn nốt phần bánh còn lại. Minh kể chuyện ông thầy hướng dẫn luận văn của Minh hôm nay gọi điện lúc sáu giờ sáng để sửa một chú thích. An kể chuyện cô bạn cùng phòng thực tập đã in nhầm bảng số liệu gửi cho sếp và cả văn phòng một phen hỗn loạn. Họ cười, nói chuyện, uống bia, và đêm cứ thế trôi qua theo cách mà An ước nó không bao giờ kết thúc.
Mười một giờ, Minh đứng dậy, nhặt hai lon bia không, bỏ vào túi rác.
"Tao về. Mày làm luận văn tiếp đi."
"Ừ." An đứng dậy, tiễn Minh ra cửa. "Cảm ơn mày."
"Sinh nhật gì mà cảm ơn."
"Thì tao cảm ơn."
Minh nhìn An một cái — cái nhìn chỉ một giây, nhưng An không biết trong đó có gì, hay có lẽ An không dám đoán — rồi quay đi.
"Ngủ sớm đi. Mai còn đi thực tập."
Minh bước xuống cầu thang. Tiếng bước chân xa dần.
An đứng ở cửa nhìn theo cho đến khi không còn nghe gì nữa, rồi mới khép cửa lại.
Phòng trọ vẫn còn mùi bia nhạt và mùi bánh kem. Hộp bánh rỗng nằm trên sàn, bên cạnh hai cái nĩa nhựa. Cây nến sinh nhật đã tắt nằm nghiêng trong hộp.
An ngồi xuống, mở laptop.
Chương ba, phần phân tích số liệu vẫn còn đó, vẫn chưa xong.
Nhưng An ngồi im một lúc, không gõ phím, nhìn vào màn hình mà không thực sự nhìn gì.
Hai tháng nữa.
An tắt đèn, để màn hình laptop tối dần, rồi nằm xuống sàn đúng chỗ Minh vừa ngồi — góc tường cạnh tủ sách, chỗ vẫn còn hơi ấm.
Và lần đầu tiên kể từ khi nhận ra điều mình không dám thừa nhận, An để bản thân nghĩ đến nó mà không cố đẩy đi ngay.
Chỉ nghĩ. Không nói. Không làm gì cả.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn vẫn còn ồn ào đến khuya —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →