An mở laptop lúc chín giờ tối, bật tài liệu luận văn, và quyết định hôm nay sẽ viết xong phần phân tích thực trạng dù phải thức đến hai giờ sáng.
Không phải vì cô thực sự hứng khởi với đề tài quản trị rủi ro tín dụng tại ngân hàng thương mại. Mà vì nếu ngồi làm việc, cô sẽ không phải nghĩ đến chuyện khác.
Cái "chuyện khác" đó, An đã dán nhãn cho nó rất kỹ lưỡng trong đầu: sự gắn bó thông thường của bạn thân lâu năm. Như kiểu người ta hay nói "thân thiết như anh em", "hiểu nhau không cần nói nhiều". Bình thường. Hoàn toàn bình thường. An đã từng xem phim với Linh suốt cả học kỳ hai năm nhất mà chẳng cảm thấy gì khác ngoài tình bạn thông thường. Đây cũng thế. Chỉ là Minh nói chuyện hay hơn Linh một chút, chỉ là Minh biết An thích cà phê đen không đường sau mỗi buổi đi thực tập, chỉ là cười của Minh có cái gì đó—
Dừng lại.
An gõ phím mạnh hơn một chút. Phân tích thực trạng. Số liệu từ báo cáo thường niên năm 2023. Tỷ lệ nợ xấu. Nhóm nợ phân loại. Cô bắt đầu gõ, và trong khoảng mười lăm phút đầu, não cô thực sự chỉ chứa những con số.
Rồi điện thoại rung.
Minh: mày ăn tối chưa, tao còn cơm nguội nếu mày lười nấu
An nhìn tin nhắn. Nhìn mãi. Rồi đặt điện thoại mặt xuống và tiếp tục gõ.
Cô trả lời hai mươi phút sau, khi đã viết xong một đoạn: rồi, cảm ơn. Mày cứ ăn đi. Ngắn gọn. Lịch sự. Đúng mực theo định nghĩa của bạn thân giai đoạn cuối năm tư đều bận luận văn.
Tuần đó An từ chối hai buổi chiều.
Buổi đầu là thứ Tư, Minh nhắn rủ ra căng-tin ngồi chờ nhau xong môn seminar rồi về cùng. An nhắn lại rằng cô phải nán lại hỏi thầy hướng dẫn thêm về phương pháp nghiên cứu. Đó là sự thật, chỉ là An đã chủ động giữ câu hỏi đó lại thay vì hỏi ngay cuối buổi học như mọi khi.
Buổi thứ hai là chiều thứ Sáu, cái buổi chiều mà từ năm hai tụi cô đã có thói quen ngồi ở quán nước góc đường gần cổng sau trường, không cần hẹn, chỉ cần nhắn "mày đang đâu" và người kia sẽ trả lời "quán quen". An bảo cô đau đầu, cần về nghỉ sớm. Không hoàn toàn là nói dối—đầu cô thực sự nhói, nhưng không biết cơn nhói đó thuộc về loại sinh lý hay tâm lý.
Về phòng, cô nằm nhìn trần và tự hỏi mình vừa làm gì.
Rồi mở luận văn và viết thêm được ba trang.
Tường được xây theo cách đó. Từng viên gạch nhỏ: một tin nhắn trả lời chậm, một buổi về sớm, một lý do hợp lý, một lần chủ động chọn bàn trong thư viện thay vì cái ghế ở góc sân mà tụi cô hay ngồi vì chỗ đó có bóng cây và Minh hay nói "gió ở đây hay hơn trong kia".
An xây tường không phải vì ghét. Mà chính xác là vì ngược lại.
Cô đã đọc đâu đó, hình như trong một bài tâm lý học đại cương từ năm nhất, rằng não người có cơ chế phòng vệ—tự động kích hoạt khi đối mặt với thứ gì đó có thể gây tổn thương. Cô lấy đó làm lý thuyết nền tảng cho hành động của mình: nếu cô giữ khoảng cách hợp lý, cảm giác kia sẽ mờ dần đi theo quy luật thông thường. Như khi cô chuyển trường cấp hai và dần quên mặt mấy đứa bạn cũ, như khi cô không còn nhớ tên bài hát mình từng nghe đi nghe lại suốt mùa hè năm lớp mười.
Mọi thứ đều nhạt theo thời gian nếu người ta không cố tưới thêm nước.
Cô không tưới.
Nhưng điều cô không tính đến là: tường cô xây chỉ ngăn cô lại, không ngăn được thứ đang lớn lên bên trong.
Chiều thứ Hai tuần kế tiếp, An ở lại thư viện đến gần sáu giờ. Cô đang so sánh hai bộ số liệu thì nghe tiếng ghế kéo sát bên cạnh.
"Mày ngồi đây từ bao giờ vậy?"
Giọng Minh. An không giật mình—cô đã nghe đủ nhiều để nhận ra giọng đó ngay cả khi đang tập trung—nhưng cô giả vờ cần thêm một giây để nhìn lên.
"Từ sau giờ cơm. Mày lên đây làm gì?"
"Trả sách." Minh ngồi xuống, đặt ba quyển giáo trình lên bàn. "Thư viện đóng cửa sáu rưỡi, mày biết chưa?"
"Biết."
Một hồi im lặng. Minh không đứng dậy đi trả sách ngay. Cô nhìn màn hình laptop của An một lúc, kiểu nhìn không phải để đọc mà để có chỗ đặt mắt khi chưa biết nói gì tiếp.
"Dạo này mày bận à," Minh nói. "Ít gặp nhau hẳn."
Câu đó không phải câu hỏi. Không phải lời trách. Chỉ là một quan sát, giọng bình thản theo cách người ta nhận xét thời tiết hay nói về lịch thi.
Ít gặp nhau hẳn.
An nhìn xuống bàn phím. Cô cảm thấy một thứ gì đó dội ngược lên từ trong ngực—không phải tim đập nhanh, không phải kiểu hồi hộp cô từng đọc trong truyện, mà là một cảm giác nhói nhẹ, giống như khi chạm vào vết bầm cũ tưởng đã lành.
Tội lỗi. Và bên dưới tội lỗi đó, trộn lẫn vào như hai lớp màu nước chưa khô hẳn: một thứ cô không dám đặt tên, nhưng nó ấm, và nó giống vui mừng.
"Luận văn đang vào giai đoạn," cô nói. Giải thích hợp lý. Đúng thực tế. "Thầy Quân kêu nộp dự thảo chương ba trước cuối tháng."
"Ừ," Minh gật đầu. "Tao hiểu. Tao cũng đang chết với số liệu."
Rồi Minh đứng dậy, ôm mấy quyển sách vào người. "Thôi tao đi trả sách. Mày về sớm đó, tối nay dự báo mưa."
Và đi.
An ngồi nhìn theo cho đến khi bóng Minh khuất sau kệ sách khu tham khảo. Trong thư viện có tiếng điều hòa chạy đều đều, tiếng ai đó lật giấy, tiếng gõ bàn phím từ mấy bàn bên kia.
Ít gặp nhau hẳn.
Ba chữ đó không đi đâu cả.
Tối hôm đó mưa thật, như Minh nói. An nằm nghe mưa gõ vào mái tôn phòng trọ và cố đọc tài liệu tham khảo trên điện thoại, nhưng mắt cô cứ trượt qua những dòng chữ mà không đọng lại gì.
Cô nghĩ đến cái cách Minh ngồi xuống mà không hỏi "tao ngồi đây được không"—vì từ năm hai tụi cô đã mặc định chỗ của nhau ở bất cứ đâu. Cô nghĩ đến "tối nay dự báo mưa", câu nói không cần thiết nhưng Minh vẫn nói, giống như phản xạ của người quen lo cho người khác theo cách nhỏ nhặt mà không tính toán.
Cô nghĩ đến câu hỏi mình chưa bao giờ cho phép bản thân hỏi: Nếu tháng Bảy tới, mỗi người đi một hướng, mình sẽ nhớ Minh như thế nào?
Như nhớ Linh? Như nhớ những bài hát mùa hè năm lớp mười?
Không. Cô biết câu trả lời trước khi câu hỏi hình thành xong. Biết theo cái cách người ta biết nước sôi mà không cần chạm tay vào.
An gập điện thoại lại. Nhắm mắt. Bên ngoài mưa vẫn chạy dọc theo mái.
Tường cô xây trong ba tuần qua vẫn đứng yên về mặt hình thức: cô vẫn trả lời tin nhắn chậm hơn, vẫn tìm lý do để về sớm, vẫn chọn bàn trong thư viện thay vì góc sân có gió. Nhưng câu "ít gặp nhau hẳn"—câu nói nhẹ như người ta nhắc nhở quên tắt đèn—đã chạy một vết nứt dọc từ trên xuống.
Không phải tường sập. Chỉ là nứt.
Nhưng vết nứt thì không thể giả vờ không nhìn thấy.
Sáng hôm sau An đến trường sớm hơn thường lệ, mua cà phê ở căng-tin, chọn bàn quen ở góc có cửa sổ nhìn ra sân. Cô mở laptop, mở tài liệu luận văn, và ngồi làm việc trong khi trường dần đông người.
Lúc tám giờ kém mười, có tiếng ghế kéo đối diện.
"Ủa mày đến sớm vậy?"
An nhìn lên. Minh đặt ly sữa tươi xuống bàn, móc ba-lô ra sau ghế, ngồi xuống với vẻ tự nhiên của người đã làm việc đó hàng trăm lần.
"Mất ngủ," An nói. Đây là sự thật.
"Tao cũng vậy." Minh mở laptop. "Hôm qua tao ngồi sửa biểu đồ đến một giờ sáng mà vẫn sai định dạng APA."
Và họ ngồi làm việc cạnh nhau, không nói chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng Minh hỏi "mày biết cách cite nguồn thứ cấp không" và An hỏi lại "thầy mày cho phép dùng số liệu ước tính không", những câu hỏi thực tế của hai đứa đang làm chung một loại công việc trong cùng một giai đoạn.
Bình thường. Quen thuộc.
An nhìn màn hình và biết mình đang không tập trung vào luận văn. Cô đang chú ý đến cái cách Minh gõ phím nhanh rồi dừng lại suy nghĩ rồi gõ tiếp, đến cái cách Minh nhăn mũi khi đọc phải đoạn nào đó không ưng, đến việc Minh đã đặt ly sữa ở góc bàn cách laptop đủ xa để không bị đổ—một thói quen An biết từ hồi năm hai khi Minh làm đổ nước vào bàn phím và phải mang đi sửa mất cả tuần.
Cô biết quá nhiều những thứ nhỏ như vậy.
Và sáng nay, lần đầu tiên sau ba tuần, An không tìm cách đứng dậy rời đi.
Cô ngồi lại. Mở tài liệu. Gõ tiếp đoạn phân tích còn dở.
Tường vẫn đứng đó—nhưng có một chỗ đã nứt, và qua vết nứt đó, An bắt đầu nhìn thấy một câu hỏi mà cô sẽ còn mất thêm nhiều thời gian nữa mới dám hỏi thật to.
Nhưng sáng nay, ngồi cạnh Minh trong căng-tin, với ly cà phê đen đang nguội dần và bản thảo chương ba mới được mười trang—sáng nay cô chỉ ngồi đó, và điều đó đã là nhiều hơn những gì tường của cô cho phép.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →