Một giờ mười hai phút sáng.
An đang ngồi khoanh chân trên giường, cuốn nhật ký mở trên đùi, ngòi bút đặt giữa trang giấy mà không nhúc nhích. Căn phòng trọ hẹp tối om, chỉ có ngọn đèn bàn nhỏ hắt ánh vàng nhạt lên tường. Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy lác đác đi qua con hẻm, xa dần rồi tắt hẳn.
Cô đã viết được bảy dòng rồi gạch đi cả bảy.
Hôm nay Minh lại bảo tao trông mệt. Tao không mệt. Tao chỉ không biết phải nhìn mày theo cách nào khác ngoài cách tao vẫn nhìn từ ba năm nay.
Gạch.
Tao thấy kỳ lạ khi ngồi cạnh mày trong thư viện. Kỳ lạ theo kiểu tao không muốn nói ra.
Gạch.
An nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng, nghe ngực mình nặng một cách lạ lùng. Ba năm bạn bè, người ta thường nói tình bạn là thứ trong sáng nhất tuổi học trò — vậy thứ đang nằm trong lồng ngực cô lúc này gọi là gì?
Điện thoại rung.
Một cái rung nhẹ, lướt qua mặt bàn gỗ cũ. An với tay chụp lấy, nhìn màn hình.
Minh:* *Tao không ngủ được. Mày đang làm gì?
Tim cô dừng một nhịp rồi đập lại, nhanh hơn bình thường.
Một giờ mười hai phút. Minh đang nhắn tin cho cô lúc một giờ hơn sáng.
An nhìn tin nhắn đó một lúc. Ngón tay cái trượt qua màn hình, bắt đầu gõ.
An:* *Thức. Đang viết mấy thứ linh tinh. Sao mày không ngủ được?
Trả lời đến gần như ngay lập tức. Hình như Minh cũng đang cầm điện thoại chờ.
Minh: Lo luận văn. Tao cứ nằm nghĩ đến cái bảng số liệu mà muốn phát điên. Mày xong phần phân tích chưa?
An thở ra. Luận văn. Dĩ nhiên là luận văn. Cả khoa đang điên lên vì luận văn, không có gì lạ.
Nhưng cô vẫn mỉm cười trong bóng tối.
An:* *Còn hai chương. Tao đang stuck ở phần kết luận.
Minh: Tao cũng vậy. Thầy Bình hôm qua còn nói tao viết "thiếu chiều sâu". Tao ngồi nghe mà trong bụng muốn hỏi chiều sâu nào thầy ơi, thầy chỉ giúp con với.
An bật cười thành tiếng rồi vội bịt miệng lại — cô sợ làm ồn, phòng bên cạnh là chị Hương đi làm ca sáng, ngủ sớm từ chín giờ. Tiếng cười bị bóp lại thành tiếng khúc khích, nụ cười vẫn còn đó khi cô gõ tiếp.
An: Thầy Bình lúc nào chả vậy. Năm ngoái thầy cũng nói bài tao "thiếu luận điểm trung tâm". Tao đọc lại bài mà không hiểu thầy muốn gì.
Minh: Cái khó của thầy Bình là thầy không nói mày thiếu cái gì, thầy chỉ nói mày thiếu. Kiểu như GPS chỉ báo mày đi sai đường nhưng không chịu chỉ đường đúng.
An:* *Haha đúng vãi. Vậy mà tao vẫn chọn thầy hướng dẫn.
Minh:* *Tao cũng vậy. Chắc tụi mình đều hơi… tự nguyện hành xác.
An nhìn tin nhắn đó và nghĩ, không phải chỉ vì luận văn đâu Minh ơi. Cô không gõ điều đó. Cô gõ thứ khác.
An:* *Mày nghĩ sau tốt nghiệp mày làm gì?
Lần này Minh im lặng lâu hơn. An nhìn ba chấm nhảy trên màn hình — đang soạn — rồi biến mất, rồi lại hiện ra.
Minh: Tao chưa chắc. Bố tao muốn tao về quê làm cho công ty gia đình. Nhưng tao không muốn.
An:* *Sao không muốn?
Minh:* *Vì ở đó không có… nhiều thứ tao muốn giữ lại.
An đọc tin nhắn đó ba lần. Không có nhiều thứ tao muốn giữ lại. Cô không dám hỏi thêm. Cô gõ thứ khác.
An:* *Tao thì đang cân nhắc cái offer ở Hà Nội. Công ty nhỏ nhưng ngành đúng.
Minh:* *Tao biết. Mày kể hôm trước. Tao nghĩ mày nên nhận.
An:* *Mày nghĩ vậy?
Minh:* *Ừ. Mày giỏi hơn mày nghĩ về bản thân, An ạ.
Câu đó làm cô đứng yên một lúc. Ngoài cửa sổ có con mèo kêu đâu đó trên mái tôn, một tiếng meo ngắn rồi im. An nhìn màn hình điện thoại, ánh sáng xanh lạnh hắt lên mặt cô trong bóng tối.
Mày giỏi hơn mày nghĩ về bản thân.
Minh hay nói những câu kiểu vậy — chắc chắn, gọn gàng, như thể anh đã quan sát và kết luận từ lâu rồi. Hồi năm hai, khi An trượt học bổng và ngồi khóc trong nhà vệ sinh thư viện, chính Minh là người đứng ngoài cửa gọi tên cô, mang cho cô một hộp sữa chua và nói: Tao biết mày buồn. Nhưng tao cũng biết mày sẽ ổn. Mày luôn ổn.
Cô đã ghét câu đó lúc bấy giờ. Bây giờ cô nhớ lại và thấy ấm một cách kỳ lạ.
An:* *Cảm ơn. Mày cũng vậy. Mày nên theo cái gì mày thực sự muốn.
Minh:* *Tao biết. Tao đang cố.
Hai giờ kém mười lăm phút.
Cuốn nhật ký đã trượt xuống khỏi đùi An từ lúc nào, nằm úp mặt trên tấm chăn bông. Cô đang nằm ngửa, điện thoại giơ lên trước mặt, gõ tin nhắn trong bóng tối. Đèn bàn vẫn sáng nhưng cô không nhìn nó nữa.
Họ nói về những thứ linh tinh — về cái quán bún đậu gần trường sắp đóng cửa, về buổi bảo vệ đề cương của thằng Tuấn hôm thứ Tư tuần rồi mà cả bọn ngồi ngoài cửa nghe và muốn chui xuống đất, về con chó nhỏ hay nằm ở góc sân trường mà không ai biết của ai.
Minh:* *Mày có nhớ hồi năm nhất tụi mình còn không ưa nhau không?
An phun ra tiếng cười.
An:* *Mày không ưa tao. Tao không nhớ tao không ưa mày.
Minh:* *Thật không? Tao cứ tưởng mày thấy tao kiêu.
An: Mày có kiêu. Nhưng tao không không ưa. Tao chỉ… không biết cách tiếp cận mày thôi.
Minh:* *Mà rốt cuộc tụi mình lại chơi thân nhất khoa. Đời kỳ lạ thật.
An:* *Ừ.
Một khoảng lặng ngắn. An nhìn trần nhà, đếm những vết ố nước cũ trên vôi trắng. Hai mươi mốt vết. Cô đã đếm chúng từ hồi mới chuyển vào phòng này, năm hai.
Minh:* *An.
An:* *Gì?
Minh:* *Mày có muốn mình vẫn làm việc gần nhau không?
An đọc câu hỏi đó.
Đọc lại.
Ngón tay cô đặt lên bàn phím ảo.
Có.
Một chữ. Gọn. Thật. Cô nhìn nó một giây rồi xóa.
Tùy mày muốn gì thì tao theo.
Xóa.
Tao không biết.
Xóa.
Hai giờ mười bảy phút. Ba chấm nhảy bên phía Minh — đang soạn — rồi tắt. Hình như anh cũng đang chờ xem cô nói gì.
An nhắm mắt lại một giây. Mở ra.
An:* *Tùy mày.
Gửi.
Tim cô đập mạnh theo từng giây chờ đợi. Mười giây. Hai mươi giây. Cô bắt đầu nghĩ Minh đang soạn câu trả lời dài, hoặc anh đã ngủ thiếp đi, hoặc anh đang đọc tin nhắn đó và cảm thấy kỳ lạ, hoặc—
Minh:* *Tao muốn.
Hai chữ.
An nhìn hai chữ đó trên màn hình điện thoại, ánh sáng xanh nhòa đi một chút vì mắt cô tự nhiên không lấy nét được. Cô chớp mắt. Hai chữ vẫn còn đó, không biến mất.
Tao muốn.
Cô đặt điện thoại xuống, úp màn hình vào tấm chăn.
Tim đập rất mạnh.
Không phải kiểu tim đập khi chạy cầu thang hay uống cà phê đặc. Kiểu tim đập làm cả ngực rung lên, làm tai ù nhẹ, làm cô nằm yên không dám cử động vì sợ mất đi cái cảm giác này.
Tao muốn.
Minh muốn làm việc gần cô. Câu nói đơn giản, bình thường, có thể chỉ là câu nói của người bạn thân không muốn mất đi sự tiện lợi của một người quen. Cô biết điều đó. Cô nhắc bản thân điều đó.
Nhưng tim vẫn đập mạnh.
Ngoài cửa sổ, trời vẫn tối. Hai giờ mười chín phút sáng, và Hà Nội đang ngủ — hay ít nhất là con hẻm nhỏ này đang ngủ, chỉ có tiếng quạt điện cũ kỹ trên trần chạy lè phè và tiếng cô đang thở, chậm và cố ý, như thể cần phải nhắc nhở phổi mình tiếp tục làm việc.
Điện thoại rung thêm một lần.
Minh:* *Ngủ đi An. Mai còn lên thư viện.
An:* *Ừ. Mày cũng ngủ đi.
Minh:* *Okay. Ngủ ngon.
An:* *Mày cũng vậy.
Màn hình tối dần. An nhìn lên trần, đếm những vết ố nước lần nữa. Lần này cô đếm đến mười bốn thì quên mất, đầu óc cứ nhảy về hai chữ kia.
Cô với tay lấy cuốn nhật ký từ trên chăn, mở ra trang mà ban nãy cô đã gạch đi bảy dòng. Còn một nửa trang trắng.
Cô không gạch lần này. Cô viết, chậm, từng chữ một.
Tao không biết mày muốn nói gì khi mày nói mày muốn. Tao không biết tao đang hi vọng điều gì. Nhưng tao biết một thứ: tối nay, lúc hai giờ hơn sáng, lần đầu tiên sau nhiều tháng, tao không thấy ngực nặng nữa.
Cô gập cuốn nhật ký lại. Tắt đèn bàn.
Nằm trong bóng tối, An mỉm cười với trần nhà, tim vẫn đang đập — nhẹ hơn bây giờ, đều hơn, nhưng không hề chậm lại.
Ba tháng nữa là tốt nghiệp. Còn rất nhiều thứ chưa rõ ràng, chưa nói, chưa dám.
Nhưng đêm nay, tao muốn là đủ rồi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →