🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Muốn biết ai mua tên con Sen thì phải hỏi kẻ ngồi trong bếp nhà nó," Nhắt tuyên bố, chễm chệ trên vành nón của Giao. "Mà kẻ ngồi trong bếp thì khó moi hơn cả tuần đinh."

Chiều hôm đó Giao ngủ bù được một giấc, tỉnh dậy đầu vẫn váng vất vì những lời của bà Đò. Nó ra bờ sông tìm Nhắt, kể lại chuyện đêm qua đòi hụt cái lọ. Con chuột nghe xong thì gãi tai, ra chiều tính toán.

"Đừng mò xuống chợ ngầm mà tìm bừa," nó nói. "Cái chợ đó lớn, cả trăm sạp, cả nghìn cái lọ. Không có manh mối thì mày lọ mọ tới Tết cũng không thấy đúng cái lọ tên con Sen. Phải biết đứa nào mua, mua để đưa cho ai. Mà chuyện trong một nhà thì chỉ có một kẻ biết hết."

"Ai?"

"Ông Táo." Nhắt trỏ mũi về phía những nóc nhà đang lên khói cơm chiều. "Mỗi cái bếp có một ông. Ổng ngồi đó quanh năm, nghe hết, thấy hết, ghi hết. Ai cãi nhau, ai vụng trộm, ai lén làm gì lúc nửa đêm, ổng biết ráo. Cuối năm ổng cưỡi cá chép về trời tâu lại. Muốn biết đêm nào có kẻ tới nhà ông Bảy mua tên con Sen, thì hỏi ông Táo nhà ông Bảy là chắc ăn nhất."

Giao ngờ vực. "Ông Táo chịu nói sao?"

"Không chịu không. Phải có lễ." Nhắt nhe răng. "Táo là quan, mà quan thì ưa lễ. Nhưng đừng lo, Táo không tham vàng. Ổng tham cái khác."

Theo lời Nhắt, chập tối Giao lẻn vào bếp nhà ông Bảy chài. Cái bếp nghèo, ám khói, có bàn thờ ông Táo nhỏ xíu gắn trên vách, ba ông đầu rau bằng đất nung đặt chụm dưới nồi. Giao đặt lên bàn thờ thứ Nhắt dặn nó chuẩn bị: một thìa mật mía, một nhúm muối, và một câu chuyện.

"Câu chuyện?" lúc nãy Giao đã hỏi lại.

"Ừ. Táo ngồi bếp cả đời, buồn thúi ruột, chỉ toàn nghe chuyện cãi cọ nợ nần. Ổng thèm nhất là một câu chuyện lạ ổng chưa từng nghe. Mày là đứa sinh giờ trống, chuyện của mày thì cả cõi chưa ai nghe. Đem chuyện mày ra đổi, ổng mê ngay."

Thế là Giao thắp một nén nhang, và kể. Nó kể chuyện mình được vớt lên vào khắc giao thừa, chuyện cả làng quên mặt nó, chuyện thầy bói xem ra quẻ trống. Nó kể chầm chậm, thật thà, vì nó biết đây là thứ duy nhất nó có để đổi.

Khói nhang đang bốc thẳng bỗng xoáy tròn. Ba cái ông đầu rau bằng đất ấm rực lên, và từ trong lửa, một giọng khào khào vang ra, giọng của một ông già đã hơ mặt bên bếp lửa quá lâu:

"Chuyện hay. Chuyện hay thật. Mấy trăm năm ta ngồi cái bếp này, chưa nghe chuyện đứa nào sinh vào khắc trống mà sống. Được, được. Ngươi muốn hỏi gì, hỏi đi."

Giao mừng rơn. "Dạ, con muốn hỏi, có phải đêm nọ có kẻ tới nhà này mua tên con Sen không ạ? Kẻ đó là ai?"

Lửa trong bếp lụi xuống một chút, như ông Táo đang cau mày nhớ lại.

"Có. Mấy đêm trước, vào giờ Tý. Một lão thầy bói ở chợ đêm mò tới. Lão thắp nhang giả bộ cúng, rồi lẩm nhẩm bùa, bắt cái tên con Sen ra khỏi bếp lửa nhà này đem đi. Ta có ngăn, nhưng lão có tín vật, ta cản không được."

"Tín vật?" Giao ngẩn ra.

"Ừ, một tấm thẻ đồng khắc giờ, lạnh như nước giếng, tỏa ra cái uy của một bến lớn. Kẻ nào cầm được thẻ đó thì được phép động vào sổ tên, ta là Táo quèn giữ bếp, không dám cãi." Giọng ông Táo chùng xuống, có vẻ áy náy. "Ta thương con nhỏ. Nó ngoan. Nhưng phận ta chỉ được ghi, được tâu, không được cãi giấy có dấu. Cái lão thầy bói đó tên Nhâm, ngồi bói ở góc chợ, cạnh hàng thuốc bắc. Ngươi tìm lão thì ra."

Giao ghi lòng cái tên. Thầy Nhâm.

"Nhưng nghe ta dặn." Lửa bếp bùng lên một cái, giọng ông Táo nghiêm lại. "Lão Nhâm chỉ là kẻ đi mua thuê. Lão bắt tên xong không giữ, mà đem giao cho một kẻ khác, một kẻ lớn hơn, ta không thấy mặt, chỉ thấy đêm đó sau lưng lão có một cái bóng dài lắm, dài mà lạnh, tỏa ra từ nó cái hơi của một nơi rất xa, rất cao. Ta ngồi bếp lửa mà thấy rợn. Ngươi đòi tên con Sen thì đòi nhanh, kẻo nó về tay cái bóng đó rồi thì..."

Ông Táo không nói hết câu. Lửa trong bếp tắt phụt, chỉ còn than hồng lụi dần. Giao ngồi trong bóng tối cái bếp nghèo, tay còn cầm nén nhang cháy dở, lòng vừa mừng vì có manh mối, vừa lạnh vì cái bóng dài mà ông Táo vừa tả. Một kẻ lớn, ở một nơi rất xa, rất cao, đang thu gom những cái tên bị bỏ quên. Và nó, Giao, tự nhiên thấy mình đang bước vào một chuyện lớn hơn nhiều so với việc cứu một đứa bạn.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →