🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Góc chợ của thầy Nhâm nằm cạnh hàng thuốc bắc, có một cái bàn con phủ vải điều đã bạc, một bát hương, và một tấm biển gỗ đề bốn chữ "Đoán Số Tri Mệnh".

Ban ngày, thầy Nhâm trông như mọi ông thầy bói khác: gầy, mắt hấp him, râu lơ thơ, giọng rề rà. Giao đứng nép bên hàng thuốc quan sát lão suốt một buổi. Lão xem cho một bà đi chợ, phán chuyện chồng con; xem cho một anh lái buôn, phán chuyện tiền nong. Lão nói toàn chuyện đúng, ai nghe cũng gật gù. Nhìn bề ngoài, không ai ngờ chính lão là kẻ nửa đêm mò đi bắt trộm tên người.

"Vào đi," Nhắt giục khẽ trong nón. "Mày cứ giả làm khách. Đừng nói tên thật. Xem lão giở trò gì."

Giao hít một hơi, bước tới, ngồi xuống cái ghế đẩu trước bàn lão.

"Thầy xem cho con một quẻ ạ."

Thầy Nhâm ngước lên, mắt hấp him quen thuộc. "Cháu muốn hỏi chuyện gì? Học hành, gia đạo, hay..."

Lão ngừng bặt.

Ánh mắt lão vừa chạm vào mặt Giao thì cả người lão cứng lại, nụ cười rề rà đông cứng nửa chừng. Lão nhìn nó trân trối, con ngươi giãn ra. Rồi lão làm một việc kỳ lạ: lão với tay lấy ba đồng tiền cổ, gieo xuống đĩa. Ba đồng tiền lăn, dừng lại.

Lão nhìn cái đĩa, mặt tái đi.

Lão gieo lại. Lần nữa. Lần nữa. Ba đồng tiền cứ dừng ở cái thế trơ trọi không thành quẻ, như thể chúng không biết phải chỉ về đâu. Tay lão bắt đầu run.

Quanh hai người, tiếng chợ vẫn ồn ào, nhưng ở cái bàn phủ vải điều bạc màu này, không khí như đông lại. Bát hương trên bàn bỗng tắt ngóm, dù không có gió. Một con mèo đang ngủ cạnh hàng thuốc bắc chợt tỉnh, xù lông, phóng vụt đi. Giao ngồi im, cảm nhận rõ cái cách mọi vật quanh lão thầy bói đang lùi ra xa nó, như thể cả cõi đang lúng túng không biết xếp nó vào đâu.

"Không thể nào," lão lẩm bẩm, quên cả giọng rề rà giả tạo. "Sáu chục năm... chưa từng có mặt số nào trắng thế này. Nhà ngươi... nhà ngươi không có số. Không bến, không giờ, không một cái dấu nào để bám."

Giao ngồi im, tim đập mạnh, nhưng ngoài mặt cố tỉnh. "Thầy phán gì con không hiểu ạ."

Thầy Nhâm không nghe. Lão chồm tới, mắt hấp him giờ mở to, sáng lên một thứ ánh sáng vừa sợ hãi vừa tham lam, cái nhìn của một kẻ buôn vừa trông thấy một món hàng chưa từng có trên đời.

"Đứa sinh giờ trống," lão thì thào, gần như reo lên. "Ta nghe đồn cả đời mà chưa từng gặp. Ngươi có biết một đứa như ngươi đáng giá bao nhiêu không? Ngươi không có tên để bán, ừ, tiếc thật. Nhưng một đứa đi đâu cũng lọt, thần không thấy, sổ không ghi... trời ơi, có kẻ sẽ trả cả một gia tài để có ngươi. Không, không phải để bán ngươi. Để dùng ngươi."

Giao lạnh sống lưng, nhớ y nguyên lời bà Đò sáng nay: người ta không nâng niu chìa khóa, người ta dùng nó, rồi vứt.

"Con chỉ là đứa trẻ đi xem bói," nó nói, đứng dậy. "Con về đây."

"Khoan đã!" Thầy Nhâm chộp lấy cổ tay nó, những ngón tay lạnh ngắt bấu chặt. Giọng lão hạ xuống, ngọt như mía lùi. "Đừng đi vội. Ta biết ngươi tới đây không phải để xem bói. Ngươi tới vì con nhỏ mất tên chứ gì. Con Sen. Ừ, ta biết ngươi còn nhớ nó, cả cái thị trấn này chỉ mình ngươi còn nhớ. Ta giúp được. Ta biết cái tên đó đang ở đâu."

Giao khựng lại. "Thầy... trả lại tên cho nó được không?"

"Được chứ." Nụ cười thầy Nhâm giãn ra, và đó là nụ cười đáng sợ nhất Giao từng thấy. "Nhưng có qua có lại. Ngươi muốn cái tên đó, thì đi với ta một chuyến, làm cho ta một việc nhỏ, việc mà chỉ một đứa đi đâu cũng lọt như ngươi mới làm được. Xong việc, ta trả tên con Sen. Sòng phẳng."

Nhắt cựa quậy điên cuồng trong nón, gí mõm vào tai Giao rít lên: "Đừng! Đừng nhận! Lão gài mày đấy! Cái việc nhỏ của lão là dùng mày làm chìa khóa, mở một cái cửa mà lẽ ra không đứa nào mở nổi!"

Giao rút mạnh tay ra khỏi bàn tay lạnh của thầy Nhâm. Nó nhìn vào đôi mắt tham lam của lão, và lần đầu tiên trong đời, thay vì cúi đầu lùi vào góc như thói quen, nó ngẩng lên.

"Con sẽ đòi lại tên con Sen," nó nói, giọng run nhưng rõ. "Nhưng không phải bằng cách làm chìa khóa cho thầy. Con tự đòi được."

Rồi nó quay lưng, bước đi giữa chợ, để lại thầy Nhâm ngồi đó, nụ cười tắt dần, ánh mắt dõi theo cái lưng nhỏ bé của nó với một vẻ vừa tiếc rẻ vừa tính toán, như một con nhện nhìn con mồi vừa sẩy khỏi lưới, biết chắc thế nào rồi nó cũng phải quay lại.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →