🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm ấy, đúng giờ Tý, con đò của ông lái Đêm cập vào bến vắng của Bến Cẩm, và lần này Giao bước xuống không phải một mình.

Bà Đò đứng bên nó, tay cầm một cây sào cũ mà bà đã không đụng tới mấy trăm năm, cây sào của một lái đò của cõi. Trong ánh sáng nhợt của canh khuya, gương mặt bà không còn là gương mặt của một mụ già chèo đò ngang. Đó là gương mặt của một người đã chôn quá khứ của mình quá lâu, giờ đào nó lên, không phải vì muốn, mà vì có một đứa trẻ cần bà đi cùng.

Nhắt ngồi trên vai Giao, lần đầu tiên không càu nhàu về chuyện đi hay ở. Trong túi áo Giao là viên sỏi của Mực, cái vỏ ốc của con Sen, và gói sỏi ký ức nó nhặt ở Xóm Bị Quên. Những cái neo. Những lời hứa. Những lý do để về.

"Sẵn sàng chưa, nhóc?" ông lái Đêm hỏi, chống sào giữ đò.

Giao nhìn ra dòng Sông Thời. Đêm nay nước không dừng ở bến Tý. Con đò sẽ đi tiếp, ngược dòng, tới khúc quanh dẫn sang một bến khác, một bến nó chưa từng tới. Bến Sửu. Bến của con Trâu. Bến của những món nợ.

"Sẵn sàng," nó nói.

Nó bước xuống đò. Con đò rời bến, trượt ra dòng nước đen, và Bến Cẩm lùi lại phía sau, những mái nhà, những con thuyền, cái thế giới nhỏ bé mà nó gọi là nhà. Đâu đó trong một căn nhà kia, con Sen đang ngủ, mai thức dậy sẽ lại chạy ra bến tìm nó, chưa biết nó đã đi. Ông Bảy chài đang ngủ, đã nhớ lại con gái mình. Cả cái thị trấn đang ngủ, không ai biết rằng ngay dưới lớp nước quen thuộc kia có một dòng sông khác chảy, một cõi khác thức, và một đứa trẻ của họ đang bước vào bến thứ hai của một hành trình sẽ định đoạt số phận cả hai cõi.

Con đò trôi tới khúc quanh. Và ở đó, dòng Sông Thời rẽ, mở ra một khúc sông mới, một bờ bến mới hiện ra trong sương: những thửa ruộng ngập nước trải dài vô tận, những bóng trâu đen đang lầm lũi kéo cày trong đêm, và một tiếng gì đó, trầm và nặng, vọng lại từ xa, tiếng của một món nợ cũ vừa thức giấc, đang gọi tên một dòng họ.

Giao ngước lên, nhìn lại vầng trăng một lần cuối trước khi con đò rẽ khuất. Vầng trăng khuyết treo trên trời, và trên nó, cái bóng mờ mờ hình một kẻ ngồi bó gối vẫn ở đó, vẫn nhìn xuống, vẫn chờ. Giao không tránh ánh nhìn ấy. Nó nhìn thẳng lên vầng trăng, thẳng vào cái bóng, và trong lòng nó không còn sợ hãi, chỉ còn một lời hứa lặng lẽ.

Một ngày nào đó, nó sẽ lên tới đó. Không phải để đầu hàng, không phải để làm chiếc chìa. Mà để đòi lại mười cái tên cái bóng đang giữ, để vá cái vết rò, và biết đâu, nếu nó tìm ra được con đường thứ ba mà nó đã hứa, để cho chính cái bóng ấy, kẻ bị xóa khỏi cả sổ trời lẫn lòng người, một cơ hội cuối cùng được nhớ tới như một kẻ đáng thương, chứ không phải một kẻ đáng sợ.

Bà Đò đặt một bàn tay lên vai nó, cái bàn tay chai sần đã vớt nó lên khỏi mom sông mười bốn năm trước, đã nuôi nó, đã giấu nó, và giờ đang cùng nó bước vào một bến mới. "Đừng sợ," bà nói khẽ, mắt nhìn về phía những thửa ruộng ngập nước đang hiện dần. "Lần này con không đi một mình. Bến Sửu có luật của nó, có cái khó của nó, nhưng con có bà, có con chuột kia, có ông lái Đêm. Và con có cái mà em bà ngày xưa không có đủ: một đám người chịu đi cùng con tới cùng. Đó là thứ mạnh nhất mà một đứa giờ trống có thể có. Không phải phép. Không phải mưu. Mà là không phải đi một mình."

Giao gật, và nó siết chặt cây sào phụ bà Đò đưa cho, thấy trong lòng, dưới cái hồi hộp trước một bến lạ, có một thứ vững chãi mà mấy tuần trước nó chưa từng biết tới. Nhưng đó là chuyện của mười một bến sau. Đêm nay, nó mới chỉ đi tới bến thứ hai.

Con đò rẽ vào khúc quanh, và cái bóng trên trăng, những mái nhà Bến Cẩm, cả cái đêm rằm đã qua, lùi lại phía sau, chìm vào sương. Phía trước, bến Sửu hiện ra, và cùng với nó, một câu chuyện mới, một món nợ mới, một bước nữa trên con đường dài mười hai bến của một đứa trẻ không tên, không họ, không phận, nhưng có một trái tim đầy những người để thương, và một đôi chân tự do để đi.

Dòng Sông Thời chảy, êm đềm và bất tận, mang con đò khuất dần vào đêm, về phía bến thứ hai.

Hết Tập 1.

Hết Chương 70

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Hết Tập 1

Tập 2: Mười Hai Bến — Tập 2: Bến Sửu

← TrướcHết truyện