Buổi chiều trước khi đi, con Sen kéo Giao ra bãi bồi thả diều, và Giao, dù đầu đầy những chuyện lớn lao của cõi âm, vẫn để mình bị lôi đi, vì nó biết những buổi chiều bình thường như thế này quý giá hơn nó từng nghĩ.
Con diều giấy của con Sen bay chấp chới trên nền trời chiều, và hai đứa nằm ngửa trên cỏ, nhìn nó. Nhắt cuộn tròn trên bụng Giao, lim dim. Xa xa, ông Bảy chài đang kéo lưới, thỉnh thoảng lại ngó chừng con gái, cái ngó chừng của một người cha đã nhớ lại con mình.
"Mai mày lại đi hả," con Sen hỏi, mắt vẫn nhìn con diều. "Đi đâu mà bí hiểm vậy? Lần nào mày cũng đi mấy hôm rồi về, mặt mày mệt phờ, mà không kể tao nghe gì hết."
"Đi... đi giúp bà Đò một chuyện," Giao đáp, không nói dối hẳn. "Chuyện nhà bà. Tao đi rồi tao về."
"Chắc chắn về chứ?" Con Sen quay sang, nhìn nó, và trong ánh mắt con bé có một thứ lo lắng mà nó không giấu được. "Tao không biết vì sao, nhưng mỗi lần mày đi, tao lại sợ mày không về. Như thể có cái gì đó ngoài kia muốn giữ mày lại. Mày về thật chứ, Giao?"
Giao nhìn con bé, con bé mà nó đã lặn xuống cõi âm để cứu, con bé giờ không nhớ gì về chuyện đó nhưng vẫn thương nó bằng một thứ tình cảm bản năng sâu xa. Và nó thấy lòng ấm lên.
"Tao về," nó nói chắc nịch. "Tao hứa. Dù có chuyện gì, tao cũng về Bến Cẩm. Vì đây là nhà tao."
Nói ra câu đó, Giao chợt nhận ra nó đúng tới mức nào. Nhà. Cả đời nó tưởng nó không có nhà, không có chỗ nào thật sự thuộc về nó. Nó là đứa trẻ bị bỏ quên, đi giữa đời như đi trong sương. Nhưng giờ, nằm trên bãi cỏ này, với con Sen bên cạnh, con Nhắt trên bụng, bà Đò đang nấu cơm chờ ở nhà, dòng sông quen thuộc chảy êm đềm, nó hiểu ra nó đã có một cái nhà từ lúc nào không hay. Không phải một cái nhà mà cõi trời biên cho nó trong sổ. Mà một cái nhà làm bằng những người chọn nhớ nó, chọn thương nó, chọn chờ nó về.
Đó, nó nghĩ, chính là thứ đã cứu nó khỏi cái bóng trên trăng. Cái bóng dụ nó bằng một mái nhà, một chỗ thuộc về. Nhưng cái bóng không biết rằng Giao đã có những thứ đó rồi. Nó không cần cái bóng cho nó một mái nhà, vì nó đã có một mái nhà thật, ở đây, trên bờ dương, dưới ánh mặt trời. Và một mái nhà thật, dù nhỏ, dù nghèo, cũng đủ sức chống lại mọi lời hứa hẹn đẹp đẽ của một kẻ cô độc mấy ngàn năm.
Con Sen ngồi dậy, lục trong túi, rồi dúi vào tay Giao một nắm còng nhỏ nó bắt được lúc nãy, gói trong lá chuối. "Cho mày mang theo ăn đường," nó nói tỉnh bơ, "kẻo đi đâu đó mấy hôm lại đói nhom như mọi lần." Giao cầm gói còng, thấy trong lòng vừa buồn cười vừa nghẹn. Con bé không biết nó sắp đi tới một cái bến của những con trâu và những món nợ, một nơi mà lá chuối gói còng chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng chính cái sự không biết ấy, cái sự lo cho nó bằng những thứ nhỏ nhặt đời thường ấy, lại là thứ nó cần mang theo nhất. Không phải để ăn. Mà để nhớ rằng ở bờ dương này có một đứa bạn lo nó đói, một lý do rất nhỏ và rất người để mà quay về.
"Ừ," con Sen cười, nhẹ nhõm. "Vậy thì đi đi. Nhưng nhớ về. Về rồi tao dẫn mày đi bắt còng. Mùa này còng nhiều lắm."
Giao cười, và trong một khoảnh khắc, giữa buổi chiều vàng ruộm bên bãi bồi, nó để mình quên hết. Quên cái bóng trên trăng, quên vết rò, quên món nợ bến Sửu, quên cả câu hỏi lớn về nó là ai. Nó chỉ là một đứa trẻ nằm trên cỏ, thả diều với bạn, trong một buổi chiều bình thường mà nó biết mình sẽ mang theo, như một viên sỏi, một cái vỏ ốc, một cái neo, vào tất cả những bến tối tăm phía trước.
Con diều bay cao trên nền trời chiều, và bên dưới nó, một đứa trẻ từng bị cả thế gian bỏ quên đang nằm giữa những người nhớ nó, thương nó, chờ nó. Và với Giao, đó là cả một cõi, quý hơn mười hai bến của dòng Sông Thời gộp lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 70 →